0 chữ
Chương 17
Chương 12.2: Lên đường
Biết là có nói nữa cũng bằng thừa, ông trưởng thôn cũ thấy không thể thuyết phục nổi gia đình Lương Hữu Vượng nên cũng đành thôi.
Đội trưởng Trần thấy ba người còn lại không muốn đi, lại còn bôi nhọ khu căn cứ thì trong lòng rất khó chịu. Nhưng anh ta chỉ liếc nhẹ gã Lương Phát đang nhảy tưng tưng một cái rồi thôi, chẳng nói chẳng rằng, vẫy tay ra hiệu cho đồng đội xuất phát.
Tút tút!
Còi xe vang lên, ngay sau đó hai chiếc xe tải lớn đồng loạt khởi động. Chỉ nghe một tiếng "gầm", xe dần dần lăn bánh khỏi đầu thôn.
Lương Hữu Vượng nhìn chiếc xe tải rời đi, trong lòng có chút buồn bã, trống rỗng: "Này... chúng ta ở lại đây... thật sự đúng không?"
Trong lòng ông ta bất giác dấy lên sự hoài nghi.
Lương Phát cau mày, lườm bố mình một cái: "Có gì mà không đúng? Chúng ta ru rú trong thôn ba năm có đi đâu đâu mà chẳng vẫn sống nhăn răng ra đấy thôi?"
"Phải đấy, phải đấy, con trai nói đúng lắm. Chúng ta sống yên ổn ba năm rồi, làm gì có nguy hiểm nào?" Vợ của Lương Hữu Vượng lập tức hùa theo con trai.
Lương Hữu Vượng ngẫm lại, thấy con trai nói cũng không phải không có lý, thế là dần dần yên tâm trở lại.
---
Xe bắt đầu chạy rồi, cả nhà Lâm Yên mới thấm thía được cái cảnh ngồi trên thùng xe tải nó khổ sở tới mức nào. Đường không bằng phẳng, chiếc xe xóc nảy tưng tưng, xóc đến độ ai nấy đều có cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình sắp lộn nhào ra ngoài đến nơi.
Lương Kiều, Lương Diệu còn nhỏ nên chưa cảm nhận rõ rệt. Nhưng như bà Lâm, lão Lương, Lương Bình thì chỉ thiếu nước nôn ọe ra, đang phải gắng hết sức để chịu đựng.
Lâm Yên cố gắng vịn vào thành xe, hỏi: "Mẹ, con nhớ có dặn mẹ chuẩn bị mấy cái xô nhỏ mà?"
Mấy cái xô này có công dụng đặc biệt, là Lâm Yên chuẩn bị để phòng khi cần "giải quyết" trên xe. Hồi nhỏ, cô từng có kỷ niệm ngồi xe đò về quê với bố. Xe chạy đường dài, chỉ dừng ở vài trạm cố định, nếu trên đường có nhu cầu thì chỉ còn nước nhịn. Cái cảm giác đó, đến bây giờ Lâm Yên vẫn không dám nhớ lại.
Lần này đi đến khu căn cứ, chẳng biết trên đường sẽ dừng lại mấy lần. Lâm Yên nghĩ đến nhà mình một đống già trẻ lớn bé, khó tránh khỏi có lúc cấp bách, nên mới cố ý chuẩn bị mấy cái xô nhỏ.
Bà Lâm nghe con gái hỏi, liền quay người lục trong túi hành lý lôi ra một cái.
Lâm Yên vội giật lấy cái thùng. Chứ không thì cô sắp nôn ra tới nơi rồi!
Sau khi ôm cái xô nhỏ nôn đến mật xanh mật vàng, Lâm Yên mới có cảm giác mình được sống lại. Cô vội đậy nắp thùng lại rồi để sang một bên, cả người mềm oặt dựa vào đống hành lý.
Bị Lâm Yên ảnh hưởng, bà Lâm, Lâm Dao, lão Lương… những người đang cố chịu đựng cũng không nhịn nổi nữa, lục tục làm theo.
Mà phải công nhận, nôn ra xong, cái cảm giác say xe kinh khủng cuối cùng cũng dịu đi phần nào. Mọi người nhìn nhau, ai cũng thấy vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Bà Lâm vốn là người sởi lởi, nhiệt tình, lúc nào cũng hấp tấp vội vàng. Ấy thế mà lúc này, hiếm hoi lắm mới thấy bà yếu ớt gối đầu lên vai chồng, giọng thều thào hỏi: "Anh Cường, anh nói thật cho em biết đi, mình đi được bao lâu rồi? Được nửa đường chưa anh?"
Ông Lâm: "..."
Thế này thì đã ăn thua vào đâu?
Xe mới chạy được chưa đầy nửa tiếng, muốn đến khu căn cứ thì ít nhất cũng phải mất nửa ngày đường nữa.
Tất nhiên, ông Lâm không nỡ nói ra sự thật phũ phàng này với vợ và mọi người, đành phải nói dối cho qua chuyện: "Sắp rồi, sắp rồi, nhanh đến nơi thôi."
Bà Lâm vừa nghe thế, lòng như được an ủi, cũng yên tâm hơn và nằm im lại.
Mười phút sau.
Bà Lâm: "Anh Cường, còn bao lâu nữa?"
Ông Lâm: "..."
Ông Lâm kiên nhẫn dỗ dành: "Nhanh lắm, nhanh lắm."
Bà Lâm nghe xong, cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhưng kết quả là không nén nổi. Bà vội vã ôm lấy cái xô nhỏ, lại ngồi xổm sang một bên.
---
Nửa giờ sau, bà Lâm không thèm hỏi chồng nữa, bà quay sang con trai Lâm Dương: "A Dương, con nói xem còn bao lâu nữa? Nhưng đừng có như bố con, chỉ biết dỗ người thôi đấy."
Lâm Dương đưa tay lên gãi đầu. Giờ mình nên nói dối hay là... nói dối đây nhỉ?
Nghĩ một lát, Lâm Dương đành cười chữa ngượng: "Mẹ, hay là mẹ học theo em Yên với mọi người đi, ôm chân nửa ngồi nửa dựa ấy, như vậy chắc cũng đỡ hơn đó."
Bà Lâm thừa hiểu, chuyến này còn lâu lắc mới tới nơi.
Hết cách, bà đành phải không ngừng tự động viên mình, tự nhủ rằng sắp đến rồi, nhanh lắm rồi.
Lúc đi, đội trưởng Trần và đồng đội phải vừa đi vừa dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, vừa tốn thời gian lại vừa mệt sức. Còn lúc về, họ cứ men theo con đường đã dọn sẵn mà phóng như bay, chỉ trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ đã đi được một phần ba quãng đường.
Với lại, để đảm bảo an toàn, thùng xe tải luôn được đóng kín, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để thông gió. Vì vậy, những hành khách như nhà Lâm Yên hoàn toàn không thấy được tình hình bên ngoài.
Cảm giác như đã trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng...
Cuối cùng!
Đội trưởng Trần cho xe dừng lại, nói: "Chúng ta nghỉ ngơi một lát. Ai muốn xuống xe hít thở không khí thì xuống đi, nhưng phải chú ý an toàn, không được đi cách xe quá mười mét."
Giọng nói này nghe chẳng khác gì tiếng trời!
Lâm Yên chỉ hận không thể nhảy thẳng từ trên xe xuống. Nhưng đội trưởng Trần không mở cửa xe ngay, mà đợi khoảng năm phút, sau khi vài đồng đội đã dọn dẹp và đảm bảo xung quanh không có nguy hiểm, cửa xe mới được mở ra.
Lâm Dương là người đầu tiên xuống xe. Vì sàn xe khá cao, sau khi nhảy xuống, cậu liền đứng bên dưới để đỡ mọi người.
Sau một hồi vật vã, cuối cùng cũng được xuống xe hít thở, Lâm Yên lại không vội nữa. Cô đứng trên xe, lần lượt đưa Lương Kiều, Lương Diệu, Châu Châu cho anh trai đỡ xuống trước, rồi mới tự mình nhảy xuống.
Đội trưởng Trần thấy ba người còn lại không muốn đi, lại còn bôi nhọ khu căn cứ thì trong lòng rất khó chịu. Nhưng anh ta chỉ liếc nhẹ gã Lương Phát đang nhảy tưng tưng một cái rồi thôi, chẳng nói chẳng rằng, vẫy tay ra hiệu cho đồng đội xuất phát.
Tút tút!
Còi xe vang lên, ngay sau đó hai chiếc xe tải lớn đồng loạt khởi động. Chỉ nghe một tiếng "gầm", xe dần dần lăn bánh khỏi đầu thôn.
Lương Hữu Vượng nhìn chiếc xe tải rời đi, trong lòng có chút buồn bã, trống rỗng: "Này... chúng ta ở lại đây... thật sự đúng không?"
Trong lòng ông ta bất giác dấy lên sự hoài nghi.
Lương Phát cau mày, lườm bố mình một cái: "Có gì mà không đúng? Chúng ta ru rú trong thôn ba năm có đi đâu đâu mà chẳng vẫn sống nhăn răng ra đấy thôi?"
Lương Hữu Vượng ngẫm lại, thấy con trai nói cũng không phải không có lý, thế là dần dần yên tâm trở lại.
---
Xe bắt đầu chạy rồi, cả nhà Lâm Yên mới thấm thía được cái cảnh ngồi trên thùng xe tải nó khổ sở tới mức nào. Đường không bằng phẳng, chiếc xe xóc nảy tưng tưng, xóc đến độ ai nấy đều có cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình sắp lộn nhào ra ngoài đến nơi.
Lương Kiều, Lương Diệu còn nhỏ nên chưa cảm nhận rõ rệt. Nhưng như bà Lâm, lão Lương, Lương Bình thì chỉ thiếu nước nôn ọe ra, đang phải gắng hết sức để chịu đựng.
Lâm Yên cố gắng vịn vào thành xe, hỏi: "Mẹ, con nhớ có dặn mẹ chuẩn bị mấy cái xô nhỏ mà?"
Lần này đi đến khu căn cứ, chẳng biết trên đường sẽ dừng lại mấy lần. Lâm Yên nghĩ đến nhà mình một đống già trẻ lớn bé, khó tránh khỏi có lúc cấp bách, nên mới cố ý chuẩn bị mấy cái xô nhỏ.
Bà Lâm nghe con gái hỏi, liền quay người lục trong túi hành lý lôi ra một cái.
Lâm Yên vội giật lấy cái thùng. Chứ không thì cô sắp nôn ra tới nơi rồi!
Sau khi ôm cái xô nhỏ nôn đến mật xanh mật vàng, Lâm Yên mới có cảm giác mình được sống lại. Cô vội đậy nắp thùng lại rồi để sang một bên, cả người mềm oặt dựa vào đống hành lý.
Mà phải công nhận, nôn ra xong, cái cảm giác say xe kinh khủng cuối cùng cũng dịu đi phần nào. Mọi người nhìn nhau, ai cũng thấy vẻ bất đắc dĩ trong mắt đối phương.
Bà Lâm vốn là người sởi lởi, nhiệt tình, lúc nào cũng hấp tấp vội vàng. Ấy thế mà lúc này, hiếm hoi lắm mới thấy bà yếu ớt gối đầu lên vai chồng, giọng thều thào hỏi: "Anh Cường, anh nói thật cho em biết đi, mình đi được bao lâu rồi? Được nửa đường chưa anh?"
Ông Lâm: "..."
Thế này thì đã ăn thua vào đâu?
Xe mới chạy được chưa đầy nửa tiếng, muốn đến khu căn cứ thì ít nhất cũng phải mất nửa ngày đường nữa.
Tất nhiên, ông Lâm không nỡ nói ra sự thật phũ phàng này với vợ và mọi người, đành phải nói dối cho qua chuyện: "Sắp rồi, sắp rồi, nhanh đến nơi thôi."
Bà Lâm vừa nghe thế, lòng như được an ủi, cũng yên tâm hơn và nằm im lại.
Mười phút sau.
Bà Lâm: "Anh Cường, còn bao lâu nữa?"
Ông Lâm: "..."
Ông Lâm kiên nhẫn dỗ dành: "Nhanh lắm, nhanh lắm."
Bà Lâm nghe xong, cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, nhưng kết quả là không nén nổi. Bà vội vã ôm lấy cái xô nhỏ, lại ngồi xổm sang một bên.
---
Nửa giờ sau, bà Lâm không thèm hỏi chồng nữa, bà quay sang con trai Lâm Dương: "A Dương, con nói xem còn bao lâu nữa? Nhưng đừng có như bố con, chỉ biết dỗ người thôi đấy."
Lâm Dương đưa tay lên gãi đầu. Giờ mình nên nói dối hay là... nói dối đây nhỉ?
Nghĩ một lát, Lâm Dương đành cười chữa ngượng: "Mẹ, hay là mẹ học theo em Yên với mọi người đi, ôm chân nửa ngồi nửa dựa ấy, như vậy chắc cũng đỡ hơn đó."
Bà Lâm thừa hiểu, chuyến này còn lâu lắc mới tới nơi.
Hết cách, bà đành phải không ngừng tự động viên mình, tự nhủ rằng sắp đến rồi, nhanh lắm rồi.
Lúc đi, đội trưởng Trần và đồng đội phải vừa đi vừa dọn dẹp chướng ngại vật trên đường, vừa tốn thời gian lại vừa mệt sức. Còn lúc về, họ cứ men theo con đường đã dọn sẵn mà phóng như bay, chỉ trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ đã đi được một phần ba quãng đường.
Với lại, để đảm bảo an toàn, thùng xe tải luôn được đóng kín, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để thông gió. Vì vậy, những hành khách như nhà Lâm Yên hoàn toàn không thấy được tình hình bên ngoài.
Cảm giác như đã trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng...
Cuối cùng!
Đội trưởng Trần cho xe dừng lại, nói: "Chúng ta nghỉ ngơi một lát. Ai muốn xuống xe hít thở không khí thì xuống đi, nhưng phải chú ý an toàn, không được đi cách xe quá mười mét."
Giọng nói này nghe chẳng khác gì tiếng trời!
Lâm Yên chỉ hận không thể nhảy thẳng từ trên xe xuống. Nhưng đội trưởng Trần không mở cửa xe ngay, mà đợi khoảng năm phút, sau khi vài đồng đội đã dọn dẹp và đảm bảo xung quanh không có nguy hiểm, cửa xe mới được mở ra.
Lâm Dương là người đầu tiên xuống xe. Vì sàn xe khá cao, sau khi nhảy xuống, cậu liền đứng bên dưới để đỡ mọi người.
Sau một hồi vật vã, cuối cùng cũng được xuống xe hít thở, Lâm Yên lại không vội nữa. Cô đứng trên xe, lần lượt đưa Lương Kiều, Lương Diệu, Châu Châu cho anh trai đỡ xuống trước, rồi mới tự mình nhảy xuống.
0
0
1 ngày trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
