TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 12.1: Lên đường

"Cà mèn á? Nhà mình đông người, dùng cái đó thì hợp quá còn gì!" Bà Lâm nghe xong, mắt sáng rực lên.

Lão Lương cũng bật cười: "Chú không nói tôi cũng quên béng mất. Để chúng ta đi tìm xem, coi còn sót lại thứ gì dùng được không."

Ông Lâm vốn định để mọi người nghỉ một lát, ai ngờ cả nhà lại lên cơn tích trữ y như mấy con chuột hamster, chỉ sợ bỏ sót thứ gì không mang theo. Thế là dưới sự dẫn dắt của lão Lương, Lâm Yên và mọi người lại lục tung nhà họ Lương từ trên xuống dưới, ngay cả cái hầm cũng không tha. Sau mấy lượt càn quét, họ lại moi ra được thêm một mớ đồ hữu dụng, đến cả kim chỉ cũng được bà Lâm gói ghém cẩn thận.

Theo lời bà Lâm thì bây giờ nhiều ngành sản xuất vẫn chưa phục hồi, xưởng may vá quần áo ở khu căn cứ không biết có hay không. Quần áo cả nhà đang mặc đều là đồ cũ từ ba năm trước, sau này có rách còn có cái mà khâu vá lại.

Đối với lý lẽ này, Lâm Yên và mọi người chẳng có lý do gì để phản đối.

Màn thu dọn này nhoáng cái đã hết một giờ đồng hồ. Ông Lâm lên tiếng: "Chúng ta ra đầu thôn thôi."

Nói rồi, ông quay sang con trai: "A Dương, con với bố dùng tấm ván giường khiêng chú Lương Bình qua đó."

Lâm Dương đã chuẩn bị sẵn sàng. Cậu cùng ông Lâm khiêng Lương Bình lên đường. Lương Bình thật ra cũng hơi ngại, nhưng anh đã thầm thề trong lòng, đợi đến khu căn cứ sẽ nghe lời bác sĩ, cố gắng hồi phục cho thật nhanh.

Lần này, Lâm Yên đi đầu mở đường, bà Lâm đi sau chốt đoàn, những người còn lại đi ở giữa. Con đường ra đầu thôn chỉ dài chưa đến một cây số, hơn nữa lúc đội trưởng Trần lái xe tải vào cũng đã dọn quang lối đi. Cả nhóm chỉ cần men theo vệt bánh xe là được, vấn đề an toàn xem như có bảo đảm.

Lâm Yên không dám lơ là, cô căng mắt nhìn ngó bốn phía, hễ nghe thấy tiếng gió thổi cỏ lay là lập tức dừng lại ngay.

Cứ đi đi dừng dừng như vậy, lúc đến được đầu thôn thì hai chiếc xe tải lớn đã bị không ít dân làng vây quanh.

Đội trưởng Trần thấy nhóm ông Lâm thì vẫy tay gọi: "Mọi người qua đây, ngồi chiếc xe đằng trước này. Xe này do tôi cầm lái."

Lúc này, cả hai chiếc xe tải đều đã chất đầy hàng hóa, chỉ chừa lại một khoảng nhỏ để chở người.

Vì nhóm của ông Lâm trả nhiều tiền xe hơn, cộng thêm việc đội trưởng Trần cũng có ý muốn làm thân với ông, nên tự nhiên được ưu ái hơn hẳn. Anh ta đã cố tình chừa ra một khoảng trống rộng rãi cho cả nhà ông.

Ông Lâm nào có lý do từ chối, bèn vui vẻ đồng ý: "Vậy trên đường phải phiền đội trưởng Trần rồi. À, bên chúng tôi có người bị thương, bây giờ tôi đưa cậu ấy lên xe được chứ?"

Đội trưởng Trần đáp: "Được chứ."

Ông Lâm liền gọi con trai cả, khiêng Lương Bình lên xe trước. Để Lương Bình nằm cho thoải mái, họ còn cố ý đưa cả tấm ván giường lên theo.

Sau khi Lương Bình đã yên vị, ông Lâm để lão Lương, Lương Kiều, Lương Diệu, Lâm Dao và cháu ngoại Châu Châu, toàn người già trẻ nhỏ, lên xe ngồi trước.

Đến lúc Lâm Yên và mấy người còn lại lên xe mới phát hiện, mỗi người chỉ có vừa vặn một chỗ để ngồi xổm, đến không gian để cựa quậy cũng chẳng có.

Bên họ như vậy đã được coi là rộng rãi chán, chiếc xe còn lại thì khỏi phải nói.

Chiếc xe chở nhóm của ông trưởng thôn cũ ồn ào như cái chợ vỡ, cuối cùng vẫn phải nhờ ông nổi trận lôi đình một phen mới khiến mọi người im lặng được.

Ông trưởng thôn cũ nói: "Điều kiện gian khổ, mọi người chịu khó một chút. Cố gắng lên, sắp đến khu căn cứ rồi. Tới nơi đó rồi, mọi người muốn làm gì thì làm, tôi sẽ không quản nữa."

Nói xong, ông còn cố tình liếc xéo hai nhà hay gây sự rồi hừ một tiếng.

Tút!

Đội trưởng Trần ở phía trước bấm còi, ra hiệu cho xe sau chuẩn bị xuất phát.

Ông trưởng thôn cũ nhìn ba người còn đứng lại bên ngoài, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Cả nhà mày thật sự không đi à? Xe mà chạy rồi là không có quay lại đón đâu đấy."

Người cầm đầu trong ba người là một gã thanh niên, đội mũ lưỡi trai, xỏ khuyên tai, miệng ngậm cọng cỏ, giọng điệu có phần mất kiên nhẫn: "Không đi là không đi. Tôi đếch tin cái khu căn cứ gì đó tốt đẹp đến thế. Nói không chừng là lừa mấy người đến đó làm vật thí nghiệm, xẻo ra nghiên cứu đấy! Nếu không thì ông xem, sao mấy người đó lại khiêng nổi cả cái ô tô?"

Lão trưởng thôn hay xía vào chuyện người khác cuối cùng cũng đi rồi. Hắn bị điên mới chạy đến khu căn cứ để bị người khác quản thúc, phải nghe theo quy củ của người khác. Ở lại đây làm sơn đại vương, tự do tự tại không sướиɠ hơn à?

Hơn nữa, trong vòng mấy chục dặm quanh đây, thể nào cũng có vài hộ không muốn đi. Đến lúc đó hắn tìm cách tập hợp lại, biết đâu lại thành sơn đại vương thật cũng nên. Chỉ tiếc là những nhà khác trong thôn không ai ở lại, nếu không thì hắn đã có thêm người dưới trướng rồi.

Gã thanh niên kia là thành phần bất hảo có tiếng trong thôn, tên là Lương Phát. Hắn thấy nhà ông Căn già ở đầu thôn vì muốn đi nhờ xe mà không có gì để trừ nợ, lại còn nợ ngược đội trưởng Trần 100 điểm tích lũy, trong lòng liền thấy buồn cười. Đúng là đồ ngu, bị người ta lừa đi rồi mà còn phải gánh nợ.

"Đúng đấy ông trưởng thôn, con trai tôi nói phải lắm. Cái khu căn cứ gì đó nguy hiểm lắm, khéo lại lừa người đến làm thí nghiệm thật. Nhà chúng tôi không đi đâu." Một người đàn bà trạc năm mươi tuổi cũng vội vàng lên tiếng.

Người đàn ông lớn tuổi hơn chắp tay về phía ông trưởng thôn cũ, nói: "Thím trưởng thôn, mọi người bảo trọng, chúng tôi không đi."

Người này tên là Lương Hữu Vượng. Ông biết ông trưởng thôn cũ mở lời khuyên là có ý tốt, nghĩ một lát rồi nói thêm: "Thím trưởng thôn, tôi có đổi với đội trưởng Trần hai cái máy đo độc tố rồi. Chỗ mình dựa núi gần sông, có thứ này giúp thì chắc chắn không thiếu cái ăn đâu. Bác cứ... yên tâm đi."

0

0

1 ngày trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.