TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Chương 13: Say xe

Khi mọi người đã xuống hết, xung quanh vang lên tiếng nói chuyện ríu rít, không ít người túm tụm lại bàn tán về chuyện say xe.

Đội trưởng Trần ho nhẹ một tiếng, cao giọng dặn dò: "Lần này chúng ta nghỉ nửa tiếng. Ai muốn ăn trưa thì tranh thủ ăn đi. Nửa tiếng sau đúng giờ khởi hành. Nhớ kỹ, không được đi xa, không được ra ngoài phạm vi mười mét. Ai tự ý rời đi, hậu quả tự gánh."

Ông trưởng thôn cũng dặn dò lại người trong làng. Cũng may, ai cũng có ý thức về sự nguy hiểm, tỏ ra rất an phận, không ai cố tình gây rối.

Ông Lâm không yên tâm, cũng dặn dò lại bọn trẻ một lần nữa.

Vì bị xóc nảy suốt quãng đường, lúc này chẳng ai có tâm trạng ăn uống gì, chỉ ngồi bên cạnh xe để hít thở không khí.

Lâm Yên xách theo cái xô "đặc biệt" của mình, nhìn quanh quất muốn tìm chỗ có nước để cọ rửa, chứ không lẽ lại xách cái thùng bốc mùi như vậy lên xe, khổ cho cả nhà.

Tiếc là, nơi đội trưởng Trần chọn để dừng xe lại không có nguồn nước.

Một chiến sĩ trẻ bên cạnh đội trưởng Trần dường như đoán được ý của Lâm Yên, bèn hỏi: "Cô tìm nước à?"

Lâm Yên vội gật đầu, cười giải thích lý do.

Anh lính trẻ nghe vậy liền cười nói: "Chuyện đó dễ thôi. Cô thấy cái cây bên kia không? Chúng tôi gọi nó là cây túi nước. Nếu cô cần gấp thì cứ rạch một đường trên thân cây là được, bên trong đó có khối nước đấy."

Nghe vậy, Lâm Yên tò mò nhìn sang. Đó là một cái cây có tán nhỏ nhưng thân lại rất to và tròn. Nhìn từ xa, trông nó y như một người lùn tịt mà mập mạp, hoặc giống một cây nấm khổng lồ chưa kịp bung dù, dáng vẻ có chút ngồ ngộ.

Lâm Yên xách cái xô nhỏ đi tới, dùng dao gọt hoa quả thử rạch một đường, quả nhiên có nước chảy ra.

Ào ào!

Cứ như vừa mở van vòi nước, chỉ một loáng mà đã chảy ra không ít.

Bà Lâm, Lâm Dao thấy thế liền vội vàng xách mấy cái xô của mình lại, tiện tay bứt ít cỏ để cọ rửa cho sạch sẽ.

Một cảnh tượng kỳ diệu hơn đã xảy ra. Sau khi chảy hết nước, cây túi nước bỗng xẹp xuống. Không còn nước chống đỡ, nó mềm oặt rồi từ từ đổ rạp xuống đất.

Nghe nói, cái cây này sẽ âm thầm hút hơi nước từ dưới lòng đất, khi nào hút đủ, nó sẽ lại tự mình đứng thẳng lên!

Thật sự quá đỗi thần kỳ.

Thấy bên này ồn ào, ông trưởng thôn và mọi người tò mò chạy tới xem cây túi nước. Sau khi nghe kể về công dụng của mấy cái xô nhỏ nhà họ Lâm chuẩn bị, ai nấy đều tỏ ra hối hận. Sao họ lại không nghĩ ra nhỉ?

Cả đám người chen chúc trên một thùng xe, không ít người đã nôn ọe, cái mùi vị đó thật không lời nào tả xiết. Ông trưởng thôn hết cách, đành phải để vợ, con trai và con dâu đi dọn dẹp, kết quả còn bị cả nhà ca cẩm một trận.

Ông trưởng thôn nghĩ ngợi một hồi, đành mặt dày mang đồ sang đổi với nhà họ Lâm lấy hai cái xô nhỏ.

---

Thời gian nghỉ ngơi còn khá dài, nhưng nhà Lâm Yên cũng không dám đi lung tung, chỉ ngồi quanh đó. Cô tò mò quan sát hành động của đội trưởng Trần và người của anh.

Đội của anh có tổng cộng mười người. Hai người đang nấu cơm, đội trưởng Trần và bốn người khác cầm vũ khí đi tuần tra xung quanh. Ba người còn lại thì cầm đồng hồ định danh quét kiểm tra cây cỏ gần đó...

Tít tít tít...

Toàn là âm thanh cảnh báo độc tính cao.

Ba người lính đi tìm thức ăn cũng không dám đi xa, chỉ lượm lặt trong phạm vi ba mươi mét quanh chỗ đỗ xe. Rõ ràng họ cũng hành động rất cẩn trọng.

Lâm Yên suy nghĩ một lát rồi hỏi anh lính trẻ tốt bụng lúc nãy: "Anh ơi, chúng em có thể thu thập đồ ăn ở gần đây được không?"

Anh lính trẻ đang phụ trách nấu cơm, nghe vậy liền cười lớn nói: "Nếu mọi người có máy đo lường thì đương nhiên là được, nhưng đừng đi quá mười mét nhé."

Lâm Yên cảm ơn anh ta rồi đi tới chỗ bố mình: "Bố, con với anh hai đi tìm loanh quanh đây xem, nhỡ có gì ăn được thì sao?"

Lâm Dương rõ ràng cũng là đứa chân tay không yên. Vừa nghe em gái nói, cậu liền hớn hở ra mặt: "Đại Nữu, anh đi với em!"

Lâm Yên: "..."

Ba mươi tuổi đầu rồi còn gọi mình bằng cái tên sữa đó...

Haiz!

Cái ý định tẩn cho ông anh một trận đã có từ lâu lắm rồi, thôi, lại nhịn vậy.

Lâm Yên nói: "Mình chỉ đi quanh đây thôi nhé, đừng đi xa."

Lâm Dương: "Tất nhiên rồi."

Hai anh em hăm hở cầm đồng hồ, bắt đầu quét kiểm tra ngay tại chỗ nghỉ. Ngay tầm tay Lâm Yên là một bụi cây thấp, lá to bằng bàn tay, không biết là loại gì. Cô lấy một ít dịch của nó ra thử, liền nghe thấy tiếng cảnh báo không thể ăn.

Lâm Yên không nản lòng, tiếp tục tìm kiếm.

Bỗng nhiên, lúc này trong đám đông vang lên một tiếng hét kinh ngạc: "Oa, cái gì kia?"

"Cái gì thế?"

"Ở đâu? Ở đâu?"

"Đằng kia! Đằng kia kìa!" Người đầu tiên la lên sợ mọi người không thấy, liền nhảy cẫng lên chỉ về một hướng: "Mọi người nhìn đi! Chỗ đó có phải có mấy chùm quả gì lủng lẳng không?"

Mọi người nghe vậy, cùng nhìn theo hướng tay chỉ. Đó là một bụi cây rất lớn, cao chắc cũng phải ba bốn mét, trải dài thành hàng, rậm rạp đến mức không nhìn rõ nó dài bao nhiêu. Trên bụi cây lủng lẳng từng chùm quả màu nâu đất. Mỗi quả to bằng nắm tay trẻ con, dáng dài, trông hơi giống củ lạc nhưng lại không hoàn toàn giống...

Bụi cây ở cách đó gần một trăm mét, vì bị cây cối và cỏ dại xung quanh che khuất nên lúc trước không ai để ý.

Bây giờ nhìn kỹ lại, ai nấy đều tỏ ra phấn khích. Không biết thứ quả này có ăn được không nhỉ?

Ông trưởng thôn nghển cổ lên, nói: "Trông hơi giống khoai tây, nhưng khoai tây làm gì có dáng dài như thế."

Anh em Lâm Yên cũng tò mò xúm lại xem, ai cũng chỉ hận không thể chạy ngay đến đó xem cho rõ là thứ gì.

0

0

1 ngày trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.