0 chữ
Chương 15
Chương 11: Sức mạnh kinh người
Ông trưởng thôn nghe vậy thì cười: "Tôi hiểu, tôi hiểu mà."
Ông làm trưởng thôn mười mấy năm, mấy cái đạo lý đối nhân xử thế này ông rành lắm. Ông đời nào lại vì chút tiền xe mà làm mất lòng người bảo vệ tính mạng cho mình. Phải biết đường đi còn dài, an toàn của cả làng đều trông cậy vào người ta, lỡ trên đường có mệnh hệ gì thì khóc không ra nước mắt.
Thấy ông trưởng thôn đã thông suốt, ông Lâm mới yên tâm nói: "Họ sắp tới rồi đấy, lát nữa ông cứ lựa lời mà bàn bạc với họ là được."
Ông trưởng thôn cười gật đầu, rồi vội vã quay sang những người khác trong thôn để bàn chuyện.
---
Mười phút sau, đội của đội trưởng Trần đã tới bên nhà họ Lương. Mấy thanh niên nhanh nhẹn nhảy từ trên xe tải xuống. Người dẫn đầu có khuôn mặt chữ điền cực kỳ nghiêm nghị, khí chất rắn rỏi, nhìn là biết loại người quanh năm lăn lộn trong chốn hiểm nguy.
Ông Lâm và đội trưởng Trần chào hỏi vài câu, bà Lâm cũng dẫn mấy đứa con ra, mời đội trưởng Trần và mọi người uống nước ấm.
Đội trưởng Trần không từ chối, uống xong nước liền cười nói: "Thời gian không còn nhiều, tôi không nói dài dòng nữa. Chúng ta chất xe sớm chừng nào thì lên đường sớm chừng đó."
Ông Lâm nói: "Xe đều ở dưới hầm để xe, bình xăng còn một nửa, chỉ là động cơ không khởi động được..."
Đội trưởng Trần xua tay, nói một cách rất thoải mái: "Yên tâm, cứ giao cho chúng tôi."
Ngay lập tức, đội trưởng Trần gọi mấy người, đi theo ông Lâm và lão Lương xuống hầm. Sau đó, ông Lâm đã được mục sở thị cách họ đưa xe ra ngoài. Chẳng có máy móc gì sất, chỉ có mấy người đàn ông lực lưỡng dùng sức người, cứ thế mà khiêng thẳng chiếc xe lên.
Cảnh tượng này, một lần nữa, khiến tất cả mọi người có mặt chết lặng.
Lâm Yên thì mắt trợn tròn xoe, mồm há hốc, nhìn mấy ông chú đô con vác chiếc xe hơi mà trông nhẹ tênh như xách món đồ chơi, đến nỗi ngẩn người ra một lúc lâu không thốt nổi nửa lời.
"Ủa... Mấy người này uống lộn thuốc tăng lực hay gì?"
"Mà có là thuốc tăng lực trong truyền thuyết đi nữa thì cũng đâu có ảo ma Canada tới mức này?"
Xung quanh im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển của đội trưởng Trần và người của anh ta lúc đang làm việc.
Rất nhanh, một chiếc đã được đưa lên xe tải.
Nghỉ ngơi một lát, đội trưởng Trần lại gọi mấy người khác đi khiêng chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba... Cả ba chiếc xe đều được chất gọn lên xe tải lớn, tổng cộng chưa tốn đến một giờ đồng hồ.
Bà Lâm vội vàng dẫn các con đi đun ấm nước thứ hai. Nhưng vì không chắc nước đã được lọc kỹ hay chưa, đội của đội trưởng Trần chỉ nhấp môi một chút rồi thôi.
Tiếp đó, ông Lâm dẫn bọn trẻ đem hành lý cần mang theo chất cả lên xe.
Sau đó là đến màn ông trưởng thôn thương lượng tiền xe với đội trưởng Trần. Trong lúc đó, có hai hộ trong thôn Tiểu Lương vốn tính hay ăn của người, hình như bị ông trưởng thôn mắng cho một trận nên cũng thôi không giở trò nữa.
Chuyện tiền nong của nhóm ông trưởng thôn có vẻ cũng nhanh chóng được giải quyết. Đội trưởng Trần đi tới, nói với ông Lâm: "Bác sĩ Lâm, tôi đưa anh em qua nhà khác chất xe tiếp đây. Chúng ta hẹn hai tiếng nữa xuất phát, tập trung ở đầu thôn nhé, mọi người cứ xem giờ mà sắp xếp."
Qua nói chuyện lúc trước, đội trưởng Trần biết ông Lâm là bác sĩ của một bệnh viện Tam Giáp có tiếng ở tỉnh Giang Nam, tay nghề rất cao. Vì vậy, thái độ của anh với ông Lâm lại càng thêm thân tình. Cũng phải thôi, thảm họa ập đến đã cướp đi quá nhiều sinh mạng, những ngành nghề đòi hỏi kỹ thuật cao như bác sĩ cũng tổn thất không nhỏ. Chỉ cần ông Lâm đến căn cứ, dùng năng lực chứng minh được tay nghề của mình thì tiền đồ sau này chắc chắn không thể thiếu.
Có mối quan hệ này ở đây, biết đâu sau này đội trưởng Trần lại có lúc phải nhờ vả đến người ta. Đương nhiên, anh ta không muốn làm hỏng mối quan hệ này ngay từ đầu.
Ông Lâm nghiêm túc đáp: "Cực cho đội trưởng Trần quá, lát nữa chúng tôi sẽ ra đó đợi. Các anh cứ lo việc của mình trước đi, việc của các anh quan trọng hơn."
Đội trưởng Trần gật đầu, rồi dẫn người đi làm tiếp.
Chiếc xe tải lớn nổ máy ầm ầm, chạy về phía nhà thứ hai có xe trong thôn. Mấy đứa trẻ con nghịch ngợm còn định chạy theo đuôi xe, liền bị người lớn xách tai lôi về.
Đoàn của ông trưởng thôn cũng vội vã dẫn người đi.
Khi chỉ còn lại người nhà, ông Lâm nói: "Chúng ta tranh thủ nghỉ một lát đi. Tuệ Quyên, em với Yên và Dao đi làm thêm ít đồ ăn. Trên đường chắc sẽ không nổi lửa được đâu, mình còn giữ lại mấy hộp giữ nhiệt mà đúng không? Làm xong cứ bỏ hết vào đó."
Bà Lâm cười nói: "Hộp cơm giữ nhiệt có năm cái, còn loại cặp l*иg nhôm kiểu cũ thì có mười mấy cái lận. Em giữ lại đủ cho cả nhà mình dùng, còn lại bỏ hết vào túi hành lý rồi. Yên tâm, trên đường không để mọi người bị đói đâu."
Cũng may là nhà lão Lương trước đây kinh doanh quán ăn sân vườn, nên mấy thứ nồi niêu xoong chảo sắm không ít. Cứ tìm kỹ một chút là lại thấy cái dùng được. Thành ra, đoàn người của họ lên đường cũng không thiếu thốn thứ gì.
Đương nhiên, ngoài nhà lão Lương ra, các nhà khác trong thôn Tiểu Lương mở quán ăn cũng không ít, nên dụng cụ nhà bếp cũng chẳng thiếu. Vừa rồi lúc ông trưởng thôn bàn chuyện tiền xe với đội của đội trưởng Trần, còn có mấy nhà dùng cả nồi xào rau, phích nước giữ nhiệt… để gán nợ tiền xe, mà đội trưởng Trần cũng đồng ý. Chắc hẳn mấy thứ này mang về đến căn cứ cũng có giá trị của nó.
Lương Bình đang nằm trên giường nghe mọi người nói chuyện, bỗng nhớ tới mấy cái cà mèn, vội nói: "Con nhớ bên phòng của chị Táo trước kia có mua hai cái cà mèn loại lớn dùng trong công nghiệp, chắc là vẫn dùng được. Hay mình tìm mang theo luôn cho tiện?"
Ông làm trưởng thôn mười mấy năm, mấy cái đạo lý đối nhân xử thế này ông rành lắm. Ông đời nào lại vì chút tiền xe mà làm mất lòng người bảo vệ tính mạng cho mình. Phải biết đường đi còn dài, an toàn của cả làng đều trông cậy vào người ta, lỡ trên đường có mệnh hệ gì thì khóc không ra nước mắt.
Thấy ông trưởng thôn đã thông suốt, ông Lâm mới yên tâm nói: "Họ sắp tới rồi đấy, lát nữa ông cứ lựa lời mà bàn bạc với họ là được."
Ông trưởng thôn cười gật đầu, rồi vội vã quay sang những người khác trong thôn để bàn chuyện.
---
Mười phút sau, đội của đội trưởng Trần đã tới bên nhà họ Lương. Mấy thanh niên nhanh nhẹn nhảy từ trên xe tải xuống. Người dẫn đầu có khuôn mặt chữ điền cực kỳ nghiêm nghị, khí chất rắn rỏi, nhìn là biết loại người quanh năm lăn lộn trong chốn hiểm nguy.
Đội trưởng Trần không từ chối, uống xong nước liền cười nói: "Thời gian không còn nhiều, tôi không nói dài dòng nữa. Chúng ta chất xe sớm chừng nào thì lên đường sớm chừng đó."
Ông Lâm nói: "Xe đều ở dưới hầm để xe, bình xăng còn một nửa, chỉ là động cơ không khởi động được..."
Đội trưởng Trần xua tay, nói một cách rất thoải mái: "Yên tâm, cứ giao cho chúng tôi."
Ngay lập tức, đội trưởng Trần gọi mấy người, đi theo ông Lâm và lão Lương xuống hầm. Sau đó, ông Lâm đã được mục sở thị cách họ đưa xe ra ngoài. Chẳng có máy móc gì sất, chỉ có mấy người đàn ông lực lưỡng dùng sức người, cứ thế mà khiêng thẳng chiếc xe lên.
Lâm Yên thì mắt trợn tròn xoe, mồm há hốc, nhìn mấy ông chú đô con vác chiếc xe hơi mà trông nhẹ tênh như xách món đồ chơi, đến nỗi ngẩn người ra một lúc lâu không thốt nổi nửa lời.
"Ủa... Mấy người này uống lộn thuốc tăng lực hay gì?"
"Mà có là thuốc tăng lực trong truyền thuyết đi nữa thì cũng đâu có ảo ma Canada tới mức này?"
Xung quanh im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển của đội trưởng Trần và người của anh ta lúc đang làm việc.
Rất nhanh, một chiếc đã được đưa lên xe tải.
Nghỉ ngơi một lát, đội trưởng Trần lại gọi mấy người khác đi khiêng chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba... Cả ba chiếc xe đều được chất gọn lên xe tải lớn, tổng cộng chưa tốn đến một giờ đồng hồ.
Tiếp đó, ông Lâm dẫn bọn trẻ đem hành lý cần mang theo chất cả lên xe.
Sau đó là đến màn ông trưởng thôn thương lượng tiền xe với đội trưởng Trần. Trong lúc đó, có hai hộ trong thôn Tiểu Lương vốn tính hay ăn của người, hình như bị ông trưởng thôn mắng cho một trận nên cũng thôi không giở trò nữa.
Chuyện tiền nong của nhóm ông trưởng thôn có vẻ cũng nhanh chóng được giải quyết. Đội trưởng Trần đi tới, nói với ông Lâm: "Bác sĩ Lâm, tôi đưa anh em qua nhà khác chất xe tiếp đây. Chúng ta hẹn hai tiếng nữa xuất phát, tập trung ở đầu thôn nhé, mọi người cứ xem giờ mà sắp xếp."
Qua nói chuyện lúc trước, đội trưởng Trần biết ông Lâm là bác sĩ của một bệnh viện Tam Giáp có tiếng ở tỉnh Giang Nam, tay nghề rất cao. Vì vậy, thái độ của anh với ông Lâm lại càng thêm thân tình. Cũng phải thôi, thảm họa ập đến đã cướp đi quá nhiều sinh mạng, những ngành nghề đòi hỏi kỹ thuật cao như bác sĩ cũng tổn thất không nhỏ. Chỉ cần ông Lâm đến căn cứ, dùng năng lực chứng minh được tay nghề của mình thì tiền đồ sau này chắc chắn không thể thiếu.
Có mối quan hệ này ở đây, biết đâu sau này đội trưởng Trần lại có lúc phải nhờ vả đến người ta. Đương nhiên, anh ta không muốn làm hỏng mối quan hệ này ngay từ đầu.
Ông Lâm nghiêm túc đáp: "Cực cho đội trưởng Trần quá, lát nữa chúng tôi sẽ ra đó đợi. Các anh cứ lo việc của mình trước đi, việc của các anh quan trọng hơn."
Đội trưởng Trần gật đầu, rồi dẫn người đi làm tiếp.
Chiếc xe tải lớn nổ máy ầm ầm, chạy về phía nhà thứ hai có xe trong thôn. Mấy đứa trẻ con nghịch ngợm còn định chạy theo đuôi xe, liền bị người lớn xách tai lôi về.
Đoàn của ông trưởng thôn cũng vội vã dẫn người đi.
Khi chỉ còn lại người nhà, ông Lâm nói: "Chúng ta tranh thủ nghỉ một lát đi. Tuệ Quyên, em với Yên và Dao đi làm thêm ít đồ ăn. Trên đường chắc sẽ không nổi lửa được đâu, mình còn giữ lại mấy hộp giữ nhiệt mà đúng không? Làm xong cứ bỏ hết vào đó."
Bà Lâm cười nói: "Hộp cơm giữ nhiệt có năm cái, còn loại cặp l*иg nhôm kiểu cũ thì có mười mấy cái lận. Em giữ lại đủ cho cả nhà mình dùng, còn lại bỏ hết vào túi hành lý rồi. Yên tâm, trên đường không để mọi người bị đói đâu."
Cũng may là nhà lão Lương trước đây kinh doanh quán ăn sân vườn, nên mấy thứ nồi niêu xoong chảo sắm không ít. Cứ tìm kỹ một chút là lại thấy cái dùng được. Thành ra, đoàn người của họ lên đường cũng không thiếu thốn thứ gì.
Đương nhiên, ngoài nhà lão Lương ra, các nhà khác trong thôn Tiểu Lương mở quán ăn cũng không ít, nên dụng cụ nhà bếp cũng chẳng thiếu. Vừa rồi lúc ông trưởng thôn bàn chuyện tiền xe với đội của đội trưởng Trần, còn có mấy nhà dùng cả nồi xào rau, phích nước giữ nhiệt… để gán nợ tiền xe, mà đội trưởng Trần cũng đồng ý. Chắc hẳn mấy thứ này mang về đến căn cứ cũng có giá trị của nó.
Lương Bình đang nằm trên giường nghe mọi người nói chuyện, bỗng nhớ tới mấy cái cà mèn, vội nói: "Con nhớ bên phòng của chị Táo trước kia có mua hai cái cà mèn loại lớn dùng trong công nghiệp, chắc là vẫn dùng được. Hay mình tìm mang theo luôn cho tiện?"
0
0
1 ngày trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
