TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

"Ôi trời, cái thời tiết quỷ quái ở Hoa Đô này, nóng chảy mỡ luôn. Cậu gửi đến chắc cũng hỏng hết rồi." Bạch Khê vừa nói vừa than thở: "Bây giờ mới tháng Năm, đợi đến hè thì sống thế nào đây?"

Nghỉ hè? Tô Miên rũ mắt, sau tháng Sáu, toàn cầu sẽ biến thành lò lửa.

"À đúng rồi, Tô Miên, cái người mua nhân sâm của cậu trước đây còn đến hỏi tớ tung tích của cậu đấy." Bạch Khê chớp mắt to, hưng phấn hỏi: "Đẹp trai ơi là đẹp trai luôn, còn nói muốn mua tiếp nhân sâm của cậu, tớ đã cho Wechat của cậu, cậu kết bạn với người ta nhé?"

Đồng tử Tô Miên đột nhiên co rút lại, nụ cười tắt ngấm, cô khẽ hỏi: "Chưa thấy gì, đối phương tên gì, trông thế nào?"

Bạch Khê ngẩn người một chút, ngay sau đó kêu lên: "Tớ quên mất rồi, tớ chỉ nhớ là đẹp trai lắm, lạ thật đấy."

L*иg ngực Tô Miên lạnh đi một nửa. Nếu người mua hỏi Bạch Khê thì chẳng có gì lạ, điểm lạ là Bạch Khê không nhớ ra diện mạo đối phương, điều đó chỉ có thể chứng tỏ một việc: Đối phương có lẽ có dị năng, cố ý làm mờ đi tướng mạo của mình.

Cô, bị người theo dõi.



Sau kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, cả nước rộ lên cảnh báo nắng nóng gay gắt, thêm vào đó là hạn hán ở miền bắc, mặt trời chói chang thiêu đốt mặt đất, nhiệt độ tăng lên một bậc nữa.

Các thành phố lớn như chảo lửa lần lượt phá kỷ lục nhiệt độ cao nhất lịch sử, vượt ngưỡng 51 độ. Ngay cả Thôn Hàn Đàm, nơi vốn đông ấm hè mát, cũng nóng bức không chịu nổi, nhiệt độ vọt lên tới 30 độ.

Bảy hộ gia đình trong thôn nhà nào cũng không có điều hòa, chỉ có quạt điện, gió thổi ra toàn là hơi nóng. Ban đêm nóng đến không ngủ được, mọi người bèn mang ghế ra, cầm quạt ngồi tán gẫu bên giếng nước nhà Tô Miên.

"Cái ông trời này, nóng quá thể đáng!"

"Đúng đấy, giờ một cái điều hòa tăng giá lên 5000 tệ, mà còn chẳng có hàng. Mấy thôn lân cận, ai nấy đều xếp hàng mua điều hòa kìa."

"Dù có mua được điều hòa, giờ cũng chẳng tìm được người lắp. Thợ lắp điều hòa ngày nào cũng có người bị say nắng nhập viện." Trưởng thôn Lý Đại Lực phe phẩy chiếc quạt mo rách nát, vừa vỗ muỗi trên đùi vừa nói: "Mấy người có ai biết lắp không?"

Mọi người đồng loạt lắc đầu.

Tô Miên đốt hai khoanh hương muỗi đặt trong sân, rửa một chậu lớn dâu tây trong tủ lạnh, rồi di chuyển quạt điện ra sân, cười nói: "Ông trưởng thôn nói đúng lắm ạ, bây giờ không chỉ ở huyện mình đâu, mà cả nước điều hòa đều cháy hàng. Các nhà máy đơn đặt hàng đã xếp đến tận tháng sau, giờ sửa điều hòa cũng phải hẹn trước ba ngày."

Thím Sáu hoảng hốt lo sợ: "Thế này thì nhà mình không mua được điều hòa, chẳng phải là chết nóng à? Thằng cu Tí nhà tôi mới bảy tuổi, chẳng lẽ cứ phải ở nhờ nhà em gái tôi mãi sao?"

"Tôi không đi, đi cũng chẳng có chỗ nào mà đi." Bác Lưu mặt mày ủ rũ nói.

Ánh mắt Tô Miên sáng lên: "Cũng không nhất thiết phải lắp điều hòa đâu ạ, cái hồ sau núi mát lạnh lắm, giờ vẫn chưa tan băng đâu. Mình xây nhà đá ở sau núi rồi chuyển qua đó ở, không có điều hòa cũng mát mẻ cả ngày. Nhà đá còn có thể phòng thú dữ trong núi nữa, an toàn lắm."

14

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.