TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

"Ái chà, cháu nói cũng có lý đấy, ông có thể mang cả đàn dê qua đó. Chứ đợi thêm nữa, đàn dê nhà ông chắc chết nóng mất." Trưởng thôn Lý Đại Lực vỗ đùi tán thưởng.

"Tiểu Miên à, xây nhà đá tốn bao nhiêu tiền?" Bà Triệu cuối thôn lo lắng hỏi: "Năm ngoái bà với bà cháu cùng nhau nuôi gà bán trứng, tích cóp được 3000 tệ, đủ không?"

Bà Triệu sống một mình ở Thôn Hàn Đàm, chồng mất vì tai nạn lao động, đứa con trai duy nhất gặp tai nạn xe cộ, con dâu mang theo cháu gái và toàn bộ tiền bạc trong nhà bỏ đi. Bà lão mỗi tháng sống dựa vào trợ cấp ít ỏi của chính phủ, năm ngoái mới cùng bà nội Tô Miên nuôi gà bán trứng, tích cóp được chút tiền.

"Bà Triệu cứ đến ở cùng thằng Tí nhà cháu là được, không cần xây nữa đâu." Thím Sáu xởi lởi nói.

"Đúng đấy, một mình bà ở chúng tôi cũng không yên tâm, đến lúc đó mọi người ở gần nhau cho vui." Trưởng thôn lải nhải nói: "Bà cũng thật là, trứng gà mình không giữ lại mà ăn, lại đem đi bán."

Những người ở lại Thôn Hàn Đàm đều là những người già góa bụa và phụ nữ trẻ em. Vì sống lâu trong núi sâu, cách biệt với thế giới bên ngoài, mọi người thuần phác hiền lành, ngày thường giúp đỡ lẫn nhau. Đây chính là lý do chính khiến Tô Miên nhất quyết trở về giúp đỡ mọi người.

"Mọi người có thể mấy nhà ở chung một chỗ, dùng chung phòng khách và bếp, không chỉ tiết kiệm chi phí mà còn náo nhiệt. Đội thi công thì có sẵn rồi, mọi người bàn bạc xem nhà nào ở chung, cháu bảo đội thi công giúp mọi người xây nhà."

Tô Miên cười nói: "Cháu cũng không lấy tiền của mọi người đâu. Bây giờ đang đại hạn, miền bắc còn chẳng có nước uống, hơn nữa cái nóng khắc nghiệt khiến mùa màng thất bát, cháu đoán chẳng bao lâu nữa củi, gạo, mắm, muối đều tăng giá, mọi người tích trữ chút lương thực đi, đến lúc đó lấy lương thực mà trả là được."

Thực tế, phía sau hàn đàm đã đào xong ba cái hang lớn trên núi, mỗi hang rộng bảy tám chục mét vuông, theo kiểu ba phòng một khách. Công trình đã gần xong, Lý Hồng Kỳ vốn làm ăn gạch men sứ, còn cho người chở gạch men sứ tốt nhất đến, giờ chỉ chờ ốp lát nữa thôi.

Mọi người vừa nghe đều vui mừng khôn xiết, quyết định cứ ba hộ ở chung một chỗ, cộng thêm nhà Tô Miên nữa, vừa vặn ba gian nhà đá.

Mọi người mãi đến đêm khuya mới ra về.

"Con cố ý bảo mọi người dọn lên núi ở hết đấy à?" Bà nội Tô Miên đợi mọi người về hết, giữ chặt tay Tô Miên khẽ nói: "Cái con bé này, thật đúng là tin vào giấc mơ nhỉ?"

Tô Miên ôm cánh tay bà, nũng nịu cười nói: "Dù sao mọi người cũng không thiệt gì mà bà, đợi trời hết nóng lại dọn về."

"Ừ ừ ừ, nói không lại con." Bà nội hiền từ cười nói.

Hai bà cháu thu dọn một chút rồi về phòng ngủ.

Sau khi ngủ, Tô Miên mơ mơ màng màng cảm thấy mình hình như quên mất một chuyện vô cùng quan trọng.

Không biết ngủ bao lâu, mãi đến khi trong núi truyền đến tiếng gầm rú kinh thiên động địa, cô mới giật mình tỉnh giấc, nhớ ra thời điểm núi lở trong kiếp trước, đúng là vào một đêm giữa tháng Năm.

13

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.