TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Sau khi toàn cầu trở thành lò lửa, ban ngày dưới ánh nắng chói chang, nhiệt độ cao tới một, hai trăm độ C, chỉ đến ban đêm nhiệt độ mới hạ xuống. Những người tiến hóa thành dị năng giả thì các phương diện cơ thể đều sẽ tăng cường, có khả năng chống chọi nhất định với cái nóng, ban đêm có thể ra ngoài hoạt động.

Nhưng chỉ cần trời sáng, dị năng giả mạnh nhất cũng không thể di chuyển trong cái nóng khắc nghiệt, buộc phải ẩn náu trong căn cứ. Ngoài cái nóng đáng sợ, còn có những thú nguyên tố không ở yên một chỗ. Con người tiến hóa thành dị năng giả dưới cái nóng, còn các loại nguyên tố bạo động trong đất trời cũng sẽ tụ lại với nhau, tiến hóa thành những thú nguyên tố hung bạo.

Trong đó nhiều nhất là hỏa thú nguyên tố. Gϊếŧ chết hỏa thú nguyên tố có thể thu được tinh hạch nguyên tố hệ hỏa.

Gϊếŧ chết thủy thú nguyên tố có thể thu được tinh hạch nguyên tố hệ thủy, gϊếŧ chết mộc thú nguyên tố có thể thu được tinh hạch nguyên tố hệ mộc. Những viên tinh hạch này đều là lực lượng nguyên tố thuần khiết nhất, là mấu chốt để dị năng giả thăng cấp.

Tô Miên hiện tại không thức tỉnh dị năng chiến đấu, cho nên cô cũng không nghĩ đến việc trở thành lính đánh thuê trong mạt thế, đi gϊếŧ thú nguyên tố, săn lấy tinh hạch, an cư lạc nghiệp trong các căn cứ lớn.

Ánh mắt Tô Miên sáng như tuyết, cô muốn tự mình xây dựng một khu tị nạn nhỏ, mang theo những người già góa bụa trong thôn sống sót qua hai năm, mà quê hương Thôn Hàn Đàm của cô có vốn liếng như vậy, bởi vì sau núi có một hàn đàm ngàn năm tuổi.

Khi còn nhỏ, Tô Miên thường theo bà nội lên núi hái táo dại, hái hồng dại, hạt dẻ dại. Mỗi khi đi qua hàn đàm ngàn năm đó, cô đều xuống rửa chân.

Hồ nước bốn mùa đều lạnh băng, trong nước không có một cọng cỏ, sâu không thấy đáy.

Vì Thôn Hàn Đàm bốn phía núi bao quanh, đường núi gập ghềnh, giao thông cực kỳ bất tiện, đây là thôn nghèo nhất trong huyện. Hàn đàm ngàn năm cũng vì vậy mà luôn không ai hỏi thăm.

Đặt trong thời thái bình thịnh thế, một cái hàn đàm nghèo nàn trên núi lớn, ngay cả thành điểm du lịch có lẽ cũng không được, nhưng trong cái lò luyện mạt thế nóng rực, hàn đàm ngàn năm này chính là động thiên phúc địa.



Tô Miên ôm túi của mình, ngủ gật trên chuyến tàu xóc nảy. Đợi về đến quê, việc đầu tiên chính là tìm thôn trưởng nhận thầu toàn bộ đỉnh núi, đem hàn đàm ngàn năm sang tên mình.

Tàu chạy hơn hai mươi tiếng đồng hồ, chiều hôm sau đến huyện An Dương.

Tô Miên ra khỏi ga tàu, không đi xe ba gác về quê mà đi mua bánh táo và quả mơ bà nội thích ăn nhất trước, sau đó mua một ít trái cây đến nhà chú.

Chú của Tô Miên, Lý Hồng Kỳ, không phải chú ruột, là người cùng thôn, cha của chú ấy là anh em kết nghĩa với ông nội cô.

Lý Hồng Kỳ là một trong những người đầu tiên chuyển ra khỏi Thôn Hàn Đàm, những năm trước bán đồ ăn sáng ở huyện, làm ăn nhỏ, sau này chuyển sang bán gạch men sứ, mấy năm nay cuộc sống cũng khấm khá.

14

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.