TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19

"Coi như đó là một trò chơi trải nghiệm sinh tồn đi. Có thêm kiến thức về sinh tồn trong mạt thế, dù sao cũng tốt." Tô Miên bất đắc dĩ cười nói: "Hiện tại khắp nơi trong nước thiên tai liên tục, tớ định xin nghỉ dài hạn về nhà xem bà tớ thế nào."

"Xin nghỉ dài hạn? Mới khai giảng được một tháng mà." Bạch Khê mắt tròn xoe.

"Tớ tự học cũng sẽ không trượt môn đâu."

Bạch Khê: "..."

Trong bữa ăn, Tô Miên tranh thủ thời gian dạy cho Bạch Khê một số kiến thức cơ bản về sinh tồn trong mạt thế. Bạch Khê mềm lòng, tuy rằng không hoàn toàn tin, nhưng cuối cùng cũng để tâm.

Ăn uống xong, Bạch Khê làm tài xế đưa Tô Miên đến trường, còn cô ấy thì về nhà.

Về đến ký túc xá, Tô Miên liền nhận được điện thoại của Phong Kỳ.

"Tô tiểu thư, chào cô. Cây nhân sâm của cô đã bán đấu giá thành công, giá giao dịch là 9000 vạn tệ, sau khi trừ 5% phí dịch vụ, tổng cộng là 8550 vạn tệ."

9000 vạn tệ? Tô Miên thực sự nghi ngờ lỗ tai mình, một cây nhân sâm bán được với giá trên trời 9000 vạn tệ?

"Số tiền khá lớn, cô muốn nhận séc hay chuyển khoản?" Phong Kỳ hỏi.

"Chuyển khoản." Tô Miên dứt khoát nói. Tuy rằng là một số tiền khổng lồ, nhưng Phong gia có bối cảnh thế nào, không chừng ngân hàng phía sau cũng có cổ phần chi phối, chuyển mấy chục triệu chắc chắn không có hạn mức.

Giọng Phong Kỳ mang theo một chút thất vọng: "Được, sau này nếu Tô tiểu thư có những dược liệu quý hiếm như vậy nữa, nhớ tìm đến Hội sở Nam Phong của chúng tôi nhé."

Sau vài lời khách sáo, tài khoản của Tô Miên có thêm hơn 8000 vạn.

Cô nhìn tin nhắn, đếm tám chữ số trên thẻ ngân hàng, trong lòng nóng rực. Với 8000 vạn, cô có thể chuẩn bị rất nhiều thứ.

Thấy Nhạc Uyển Quân vẫn chưa về, Tô Miên nhanh chóng tiến vào không gian hồ lô của mình.

Trong không gian tuy rằng không có mặt trời, mặt trăng hay các vì sao, vẫn luôn ở trạng thái sáng vĩnh cửu. Một ngày một đêm trôi qua, hạt dưa hấu cô gieo trước đó vẫn chưa nảy mầm, nhưng cây dâu tây giống đã lớn lên xanh tốt.

Lấy ra một cốc nước suối từ không gian hồ lô, lần này Tô Miên không dám uống vội, sợ lại giống lần đầu tiên, uống nước suối xong ngủ quên mất.

Đặt vé tàu về huyện vào tối mai, Tô Miên thu dọn quần áo và đồ dùng cá nhân vào vali, nhét vào không gian hồ lô, sau đó mới mệt mỏi đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Tô Miên đến tìm chủ nhiệm khoa xin nghỉ dài hạn một tháng.

Sau khi xin nghỉ xong, cô trực tiếp đến kho mini lấy hàng, đem một ngàn cân gạo và các vật tư đã mua trước đó toàn bộ cất vào không gian hồ lô, sau đó đi bắt tàu.

Ngồi trên chuyến tàu lúc 7 giờ tối, Tô Miên gửi một tin nhắn cho Bạch Khê: "Tớ về nhà rồi, đợi tớ ổn định mọi thứ, cậu đến nhà tớ chơi nhé!"

Bạch Khê trả lời tin nhắn rất nhanh: "Được nha, tớ còn chưa được đi chơi trên núi bao giờ đâu."

Tô Miên khẽ mỉm cười, ngay sau đó nụ cười tắt ngấm. Khoảng cách đến mạt thế thực sự chỉ còn chưa đầy ba tháng, trong ba tháng này thiên tai ở khắp nơi sẽ không ngừng leo thang, cô cần phải về chuẩn bị thật nhanh.

14

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.