0 chữ
Chương 21
Chương 21
Người trong thôn chất phác, mười lăm năm trước bà nội Tô Miên dốc hết tiền tiết kiệm mua cho Tô Miên một căn phòng học khu ở thị trấn nhỏ, Lý Hồng Kỳ đã giúp đỡ không ít.
Sau này Tô Miên học tiểu học cũng ở nhà Lý Hồng Kỳ, lên cấp hai mới ở trọ tại trường.
Để trả ơn, căn phòng nhỏ của nhà Tô Miên vẫn luôn được Lý Hồng Kỳ dùng làm kho chứa hàng, mười năm đầu đều miễn phí, mấy năm nay mới tượng trưng thu vài trăm tệ một tháng.
Hôm đó là thứ Hai, cậu con trai béo ú nhà chú vẫn chưa tan học. Tô Miên đặt trái cây vào cửa hàng gạch men sứ, cất giọng trong trẻo gọi: "Chú, cháu đến thăm chú, dạo này chú và thím có khỏe không ạ?"
"Miên Miên à, sao cháu lại về đây rồi, trường cháu không học sao?" Trong tiệm không có khách, Lý Hồng Kỳ thấy cô đến còn xách một đống trái cây, lập tức vui vẻ ra mặt, chất phác nói: "Đợi lát nữa chú bảo thím làm thịt con gà mái già, tối nay ở lại nhà chú ăn cơm, lần trước bà cháu còn nhờ thôn trưởng mang cho chú thím năm mươi quả trứng gà đấy."
Trong thôn không trồng được lúa, bà nội Tô Miên nuôi một con lợn, mười con gà. Đến cuối năm, lợn béo thì đem ra huyện bán, không chỉ có thịt ăn mà còn để dành được chút tiền. Còn gà mái đẻ trứng thì cơ bản đều để dành cho Tô Miên ăn, hoặc dùng làm quà biếu.
"Không được đâu chú, cháu chỉ đến thăm chú và thím thôi, lát nữa cháu phải đi xe ba gác về nhà rồi." Tô Miên cười nói: "Chú ơi, lần này cháu về là làm đề tài tốt nghiệp, đến lúc đó có lẽ cần tìm đội thi công, bên chú có người quen đáng tin cậy không ạ?"
"Có có có, cả đống đội thi công, đáng tin cậy lắm. Có gì cháu cứ nói với chú, đừng khách sáo." Lý Hồng Kỳ cười nói.
Tô Miên là sinh viên đầu tiên của Thôn Hàn Đàm, hơn nữa còn là thủ khoa đại học của tỉnh. Lúc có kết quả, trường cấp ba huyện còn cố ý mời đội múa lân, kéo băng rôn đi một vòng quanh thị trấn, cuối cùng dừng lại ở cửa hàng gạch men sứ của Lý Hồng Kỳ, lúc đó náo nhiệt vô cùng.
Lý Hồng Kỳ kích động đến nói không nên lời. Ông còn chưa tốt nghiệp tiểu học, nhận cô cháu gái lại thành thủ khoa đại học, cả tổ tiên cũng được thơm lây, thơm lừng lên ấy chứ. Cho nên nhà họ Lý vẫn luôn coi Tô Miên như bảo bối, phàm là lời Tô Miên nói, trước nay đều không cần suy nghĩ, tất cả đều đúng.
Tô Miên cười hì hì, chuyện đội thi công cô không cần lo lắng.
"Vậy được rồi chú ạ, cháu về trước thăm bà nội, hai ngày nữa cháu lại đến thăm chú và thím."
"Ấy, được, chú bảo người đưa cháu về."
Vì Thôn Hàn Đàm nghèo lại hẻo lánh, nên đến xe buýt cũng không có, chỉ có xe ba gác chi phí thấp hơn mới chịu chạy.
Lý Hồng Kỳ đưa mười tệ tiền xe ba gác, bảo người đưa Tô Miên đến cổng thôn Hàn Đàm.
Ngồi trên xe ba gác, Tô Miên hít thở bầu không khí trong lành của vùng quê, nhìn mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên, trong lòng như có một ngọn lửa nóng rực cháy.
Sau này Tô Miên học tiểu học cũng ở nhà Lý Hồng Kỳ, lên cấp hai mới ở trọ tại trường.
Để trả ơn, căn phòng nhỏ của nhà Tô Miên vẫn luôn được Lý Hồng Kỳ dùng làm kho chứa hàng, mười năm đầu đều miễn phí, mấy năm nay mới tượng trưng thu vài trăm tệ một tháng.
Hôm đó là thứ Hai, cậu con trai béo ú nhà chú vẫn chưa tan học. Tô Miên đặt trái cây vào cửa hàng gạch men sứ, cất giọng trong trẻo gọi: "Chú, cháu đến thăm chú, dạo này chú và thím có khỏe không ạ?"
"Miên Miên à, sao cháu lại về đây rồi, trường cháu không học sao?" Trong tiệm không có khách, Lý Hồng Kỳ thấy cô đến còn xách một đống trái cây, lập tức vui vẻ ra mặt, chất phác nói: "Đợi lát nữa chú bảo thím làm thịt con gà mái già, tối nay ở lại nhà chú ăn cơm, lần trước bà cháu còn nhờ thôn trưởng mang cho chú thím năm mươi quả trứng gà đấy."
"Không được đâu chú, cháu chỉ đến thăm chú và thím thôi, lát nữa cháu phải đi xe ba gác về nhà rồi." Tô Miên cười nói: "Chú ơi, lần này cháu về là làm đề tài tốt nghiệp, đến lúc đó có lẽ cần tìm đội thi công, bên chú có người quen đáng tin cậy không ạ?"
"Có có có, cả đống đội thi công, đáng tin cậy lắm. Có gì cháu cứ nói với chú, đừng khách sáo." Lý Hồng Kỳ cười nói.
Tô Miên là sinh viên đầu tiên của Thôn Hàn Đàm, hơn nữa còn là thủ khoa đại học của tỉnh. Lúc có kết quả, trường cấp ba huyện còn cố ý mời đội múa lân, kéo băng rôn đi một vòng quanh thị trấn, cuối cùng dừng lại ở cửa hàng gạch men sứ của Lý Hồng Kỳ, lúc đó náo nhiệt vô cùng.
Tô Miên cười hì hì, chuyện đội thi công cô không cần lo lắng.
"Vậy được rồi chú ạ, cháu về trước thăm bà nội, hai ngày nữa cháu lại đến thăm chú và thím."
"Ấy, được, chú bảo người đưa cháu về."
Vì Thôn Hàn Đàm nghèo lại hẻo lánh, nên đến xe buýt cũng không có, chỉ có xe ba gác chi phí thấp hơn mới chịu chạy.
Lý Hồng Kỳ đưa mười tệ tiền xe ba gác, bảo người đưa Tô Miên đến cổng thôn Hàn Đàm.
Ngồi trên xe ba gác, Tô Miên hít thở bầu không khí trong lành của vùng quê, nhìn mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên, trong lòng như có một ngọn lửa nóng rực cháy.
15
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
