TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Chương 18

"Nếu Lạc thiếu thích, cây nhân sâm này xin tặng cho Lạc thiếu." Phong Độ Chi cười tủm tỉm tiến lên liếc nhìn, trong lòng hơi khinh thường, bất quá chỉ là một cây nhân sâm 300 năm tuổi, nguyên tố lực rất mỏng manh, lại không phải nguyên tố phong, đối với anh ta chẳng có tác dụng gì.

Lạc gia thật sự suy tàn rồi sao, thấy cây nhân sâm 300 năm tuổi mà đã không đi nổi?

Đôi mắt đen láy của Lạc Thất đảo một vòng, thấy thiếu gia nhà mình vậy mà phá lệ coi trọng một món đồ, cậu ta phấn khích nói: "Đa tạ Phong thiếu, bất quá thiếu gia nhà tôi không nhiều thứ gì khác ngoài tiền, giá khởi điểm của món này là bao nhiêu, chúng tôi trả gấp ba."

"Giá khởi điểm là 3000 vạn tệ." Trán Phong Kỳ rịn một lớp mồ hôi mỏng.

"9000 vạn tệ? Có thể chuyển khoản không?" Lạc Thất vui vẻ hỏi, hệt như đang hiến vật quý mà lấy ra điện thoại di động. Tuy rằng cậu ta Ngũ ca sống ở núi sâu rừng già, nhưng cậu ta là một nhóc tì bắt kịp thời đại, điện thoại quét mặt chuyển khoản gì đó, cái gì cũng biết.

Sau khi chuyển khoản thành công, Lạc Thất ôm cây nhân sâm vừa mua được với giá trên trời, thắng lợi trở về.

Chiếc xe việt dã màu đen cải trang rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm.

Người đàn ông ngồi ở ghế sau, nhìn chiếc hộp gỗ khắc hoa đựng nhân sâm, không gian kín trong xe khiến mùi hương ngọt ngào mê người kia càng thêm nồng đậm, gợi lên khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng hắn.

Ngửi thấy mùi hương này, Lạc Hàn Sinh cảm thấy chứng đau đầu do dị năng phản phệ Ngũ ca của mình cũng giảm đi rất nhiều.

"Tra xem người ký gửi cây nhân sâm này là ai." Vị công tử quý tộc tái nhợt rũ mắt, khàn khàn ra lệnh.



Tô Miên vội vã kéo Bạch Khê rời khỏi Hội sở Nam Phong, hai người tìm một quán ăn gần đó dùng bữa.

Lần này Tô Miên mời.

"Lời cậu nói lúc nãy là có ý gì?" Bạch Khê nghi hoặc nhìn cô: "Cậu nói thật đi, có phải cậu gặp chuyện gì không? Cây nhân sâm đó thật sự là của cậu?"

Cũng không trách Bạch Khê suy nghĩ lung tung. Gia cảnh Tô Miên thanh bần, hiện tại đột nhiên lấy ra một cây nhân sâm quý giá như vậy, còn biết ông chủ đứng sau Hội sở Nam Phong là Phong Độ Chi, còn lợi hại hơn cả cô ta.

Chẳng lẽ Tô Miên được một đại gia siêu giàu bao nuôi?

"Là của tớ." Tô Miên thấy vẻ mặt nghi ngờ của cô bạn, cười nói: "Cậu hẳn biết quê tớ ở vùng núi phía Tây, trong thôn không thể trồng lúa nước, cả làng đều lên núi đào dược liệu, nuôi ong để sống. Cây nhân sâm này là bà tớ đào được trên núi."

Tô Miên nửa thật nửa giả giải thích nguồn gốc cây nhân sâm.

"Còn chuyện bảo anh họ cậu từ chức là vì mạt thế sắp đến." Tô Miên nghiêm túc nói.

Bạch Khê ngẩn người một chút, ngay sau đó ôm bụng cười ha hả: "Cậu buồn cười quá, Tô Miên. Trước đây tớ không hề phát hiện cậu hài hước như vậy, đặc biệt ngốc nghếch, đặc biệt ảo tưởng sức mạnh, cậu biết không?"

Tô Miên mỉm cười, cô biết càng nói nghiêm túc, người khác càng coi là cô đang đùa.

14

0

3 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.