0 chữ
Chương 28
Chương 28: Xin lỗi
Thấy anh ta nhìn được mình, mẹ Vân cũng vội vàng bay lên, đau lòng sờ gương mặt anh ta: “Hiên Nhiên.”
Vân Hiên khóc không thành tiếng, một mực nói xin lỗi: “Mẹ, con xin lỗi, con thật sự không có dũng khí sống tiếp, là con quá yếu đuối, con xin lỗi, xin lỗi…”
Trong lòng mẹ Vân cũng vô cùng khó chịu, bà ta ôm con trai và nói: “Không trách con, là lỗi của mấy người kia.”
“Mẹ chỉ trách sức khỏe của mình không tốt, làm liên lụy đến con, bằng không, con đã không cần phải đi diễn phim, bước vào cái thùng nhuộm to đó.”
Vân Hiên ra sức lắc đầu, anh ta chưa bao giờ hối hận, nếu không nhờ quay phim thì anh ta sẽ không kiếm được nhiều tiền đến vậy, cũng không có cách nào tìm được bác sĩ giỏi nhất cho mẹ mình.
Nhưng cuối cùng bà ta vẫn chết vì anh ta, là tại anh ta vô dụng.
Hai mẹ con ôm nhau, đều nói xin lỗi nhau.
Bọn họ một đường đi tới đây đều đã hiểu đối phương rất rõ.
Khóc một lúc lâu, mẹ Vân mới dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi khó khăn nói: “Hiên Hiên, nếu thật sự sống quá mệt, vậy… vậy đi cùng mẹ đi.”
Một câu nói cuối cùng, bà ta gần như phải nhẫn nhịn cơn đau thấu tim để thốt ra.
Bà ta làm sao không muốn để con trai mình sống thật lâu, nhưng bà ta cũng biết anh ta sống quá khổ.
Vân Hiên nhìn bà ta, trong đáy mắt lại dần dần tập trung ánh sáng.
Lời nói của Sở Kiều Kiều cũng hiện ra trong đầu anh ta, cam lòng sao?
Anh ta chết rồi, chỉ sợ sẽ không có ai để ý, cho dù mấy người kia biết cũng sẽ chỉ nói anh ta gieo gió gặt báo, ai kêu anh ta không biết thức thời như vậy?
Những kẻ tẩy chay lại càng hoan hô ăn mừng.
Sẽ không ai buồn bã vì cái chết của anh ta, ngoại trừ mẹ anh ta.
Nhưng bây giờ anh ta lại định làm tổn thương người duy nhất đối xử tốt với mình trên đời này.
Thật sự cam lòng sao?
Không, không cam lòng.
Lúc này, trong lòng Vân Hiên đã đưa ra một đáp án kiên định.
Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng.
Ít nhất, mẹ anh ta cũng sẽ yên tâm hơn.
Nghĩ vậy, anh ta nói: “Mẹ, con sẽ không chết.”
Nghe được câu này, mẹ Vân mừng rỡ như điên: “Tốt quá rồi, Hiên Hiên, con nghĩ thông suốt rồi?”
Vân Hiên gật đầu, anh ta rút chân về, nhưng lúc sắp nhảy xuống thì cả người lại trượt đi, đột nhiên ngã nhào xuống.
“Hiên Hiên!” Sắc mặt của mẹ Vân trắng bệch, hét lên như phát điên.
Trong phòng phát sóng cũng truyền tới một tiếng gió rít chói tai, ý thức được đã xảy ra chuyện gì, trái tim của bọn họ căng chặt, không nhịn được mà kinh hãi hô lên.
[Trời ơi, ra mắt từ hồi cấp ba, thần tượng toàn dân, ba năm trước bị phong sát, hình như tôi biết là ai rồi.]
[Tôi cũng biết này, là Vân Hiên đi.]
[Khụ khụ, tôi muốn biết vừa rồi anh ta thật sự nhìn thấy mẹ mình sao? Không phải nói mẹ anh ta đã qua đời rồi sao, vậy chẳng phải có thể nhìn thấy hồn ma à?]
[Ôi tôi cũng muốn biết, muốn xem quá!]
[Anh ta ấy hả, năm đó anh ta bị bóc phốt kênh kiệu, mượn danh nghĩa làm từ thiện nhưng trên thực tế lại lạm dụng tìиɧ ɖu͙© với trẻ em, tởm chết đi được, sao anh ta vẫn chưa chết quách đi!]
Vân Hiên khóc không thành tiếng, một mực nói xin lỗi: “Mẹ, con xin lỗi, con thật sự không có dũng khí sống tiếp, là con quá yếu đuối, con xin lỗi, xin lỗi…”
Trong lòng mẹ Vân cũng vô cùng khó chịu, bà ta ôm con trai và nói: “Không trách con, là lỗi của mấy người kia.”
“Mẹ chỉ trách sức khỏe của mình không tốt, làm liên lụy đến con, bằng không, con đã không cần phải đi diễn phim, bước vào cái thùng nhuộm to đó.”
Vân Hiên ra sức lắc đầu, anh ta chưa bao giờ hối hận, nếu không nhờ quay phim thì anh ta sẽ không kiếm được nhiều tiền đến vậy, cũng không có cách nào tìm được bác sĩ giỏi nhất cho mẹ mình.
Nhưng cuối cùng bà ta vẫn chết vì anh ta, là tại anh ta vô dụng.
Hai mẹ con ôm nhau, đều nói xin lỗi nhau.
Khóc một lúc lâu, mẹ Vân mới dừng lại, hít một hơi thật sâu rồi khó khăn nói: “Hiên Hiên, nếu thật sự sống quá mệt, vậy… vậy đi cùng mẹ đi.”
Một câu nói cuối cùng, bà ta gần như phải nhẫn nhịn cơn đau thấu tim để thốt ra.
Bà ta làm sao không muốn để con trai mình sống thật lâu, nhưng bà ta cũng biết anh ta sống quá khổ.
Vân Hiên nhìn bà ta, trong đáy mắt lại dần dần tập trung ánh sáng.
Lời nói của Sở Kiều Kiều cũng hiện ra trong đầu anh ta, cam lòng sao?
Anh ta chết rồi, chỉ sợ sẽ không có ai để ý, cho dù mấy người kia biết cũng sẽ chỉ nói anh ta gieo gió gặt báo, ai kêu anh ta không biết thức thời như vậy?
Những kẻ tẩy chay lại càng hoan hô ăn mừng.
Sẽ không ai buồn bã vì cái chết của anh ta, ngoại trừ mẹ anh ta.
Thật sự cam lòng sao?
Không, không cam lòng.
Lúc này, trong lòng Vân Hiên đã đưa ra một đáp án kiên định.
Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng.
Ít nhất, mẹ anh ta cũng sẽ yên tâm hơn.
Nghĩ vậy, anh ta nói: “Mẹ, con sẽ không chết.”
Nghe được câu này, mẹ Vân mừng rỡ như điên: “Tốt quá rồi, Hiên Hiên, con nghĩ thông suốt rồi?”
Vân Hiên gật đầu, anh ta rút chân về, nhưng lúc sắp nhảy xuống thì cả người lại trượt đi, đột nhiên ngã nhào xuống.
“Hiên Hiên!” Sắc mặt của mẹ Vân trắng bệch, hét lên như phát điên.
Trong phòng phát sóng cũng truyền tới một tiếng gió rít chói tai, ý thức được đã xảy ra chuyện gì, trái tim của bọn họ căng chặt, không nhịn được mà kinh hãi hô lên.
[Tôi cũng biết này, là Vân Hiên đi.]
[Khụ khụ, tôi muốn biết vừa rồi anh ta thật sự nhìn thấy mẹ mình sao? Không phải nói mẹ anh ta đã qua đời rồi sao, vậy chẳng phải có thể nhìn thấy hồn ma à?]
[Ôi tôi cũng muốn biết, muốn xem quá!]
[Anh ta ấy hả, năm đó anh ta bị bóc phốt kênh kiệu, mượn danh nghĩa làm từ thiện nhưng trên thực tế lại lạm dụng tìиɧ ɖu͙© với trẻ em, tởm chết đi được, sao anh ta vẫn chưa chết quách đi!]
14
0
3 tháng trước
13 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
