TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17

"Biết làm sao được, Tạ Chấn Đình gây áp lực quá mạnh, ban lãnh đạo không chịu nổi..." Trợ lý mặt mày ủ rũ.

Đạo diễn Lý phẩy tay: "Thôi kệ, dù sao loại chương trình cường độ cao thế này cậu ta cũng không chịu nổi, đợi cậu ta tự bỏ cuộc vậy."

Nói xong, ông ta kéo Hoắc Văn Dã đi về phía văn phòng.

Bầu không khí trong đại sảnh tập trung lập tức trở nên căng thẳng.

Tạ Nhiễm vén mái tóc sau tai, lịch sự chào hỏi các khách mời khác: "Chào anh Minh Kỳ."

"Chào chị Tĩnh Phi."

"Chào anh Lạc."

"Chào anh Tư Phàm."

"Chào... anh Tạ Thầm."

Cậu ta cố ý ngập ngừng, ánh mắt lóe lên tia khıêυ khí©h rồi nhanh chóng biến mất.

Tạ Thầm nghe xong lập tức bĩu môi, khẽ chế nhạo: "Đừng gọi anh, không dám nhận đâu."

"Anh Tạ Thầm, anh vẫn còn giận em sao?" Tạ Nhiễm chớp chớp đôi mắt to ngây thơ ướŧ áŧ: "Em thực sự không cố ý tranh giành gia đình với anh, em cũng biết mình không nên trở về, nhưng... máu chảy ruột mềm mà."

"Im miệng đi, ai thèm tranh giành mấy con chó rác nhà họ Tạ với cậu chứ?" Tạ Thầm lạnh lùng nói: "Làm bộ thảm thương cho ai xem? Cả đoàn làm chương trình của chúng tôi toàn ác nhân, mong ai thương hại cậu sao?"

"Nhà họ Tạ loại não ngắn IQ thấp đó hiếm lắm đấy!"

Những lời châm chọc bất ngờ vang lên bên tai khiến Tạ Nhiễm sững sờ tại chỗ.

Dù ở bệnh viện Tạ Thầm cũng tỏ ra ngang ngược, nhưng cậu ta chỉ nghĩ đó là phản ứng tức thời khi bị oan, bởi vì con người đâu thể thay đổi dữ dội và nhanh chóng như vậy?

Biết đâu lại là trò muốn thu hút sự chú ý của nhà họ Tạ.

Nghĩ vậy, Tạ Nhiễm đỏ mặt: "Anh có tức giận thì cứ trút lên tôi, không được xúc phạm gia đình tôi như thế!"

Cậu ta liếc nhìn camera livestream, thầm nghĩ các anh chắc chắn đang theo dõi chương trình, lần này Tạ Thầm sẽ càng bị ghét hơn.

Tham gia chương trình này quả không uổng phí!

"Trút lên cậu? Cậu là cái thá gì?" Tạ Thầm nhếch mép, quay sang hỏi nhân viên: "Xe bus đợi bên ngoài à? Tôi lên trước nhé? Ở đây có mùi hoa sen giả dối kinh quá, ngạt thở!"

Nhân viên ngơ ngác gật đầu: "À ừ, được."

Lời vừa dứt, Tạ Thầm đã bước những bước dài ra khỏi khách sạn.

Những khách mời còn lại chưa kịp hoàn hồn.

Tạ Nhiễm làm bộ đắng cay, thở dài: "Xin lỗi mọi người vì để thấy cảnh không hay, thực ra em..."

Nói được nửa chừng, cậu ta phát hiện chẳng ai thèm để ý, ánh mắt tất cả khách mời đều dõi theo bóng lưng Tạ Thầm.

Ngụy Minh Kỳ: "..." Còn mất kiểm soát hơn cả tôi?

Lý Tĩnh Phi: "..." Còn độc miệng hơn cả tôi?

Lạc Minh Vũ: "..." Còn ngạo mạn hơn cả tôi?

Lý Tư Phàm: "..." Còn thiếu niên hơn cả tôi?

Tạ Thầm bước những bước đi ngầu lòi, phóng khoáng rời khách sạn mà hoàn toàn không để ý đến biến đổi tâm lý và nét mặt của những người phía sau.

1

0

1 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.