0 chữ
Chương 16
Chương 16
Dáng điệu huênh hoang của họ thật sự rất... nổi bật.
Không biết thì tưởng họ đến tham gia chương trình, biết rồi lại ngỡ họ đến phá đám!
"Ôi, chương trình này nghèo nàn quá, ít nhất cũng phải chọn khách sạn 6 sao chứ? Thật là hạ thấp đẳng cấp của tôi!" Lý Tĩnh Phi, nữ hoàng phim ảnh lời lẽ chua ngoa nói bằng giọng điệu châm chọc.
"Không chỉ trang thiết bị tồi, người đặt quy tắc cũng đần độn, bắt buộc phải tập trung lúc 10 giờ sáng. Chẳng lẽ ông ta không biết tôi chỉ thức dậy vào buổi tối sao?" Gã công tử bột nóng tính Lạc Minh Vũ càu nhàu.
Hai người vừa dứt lời đồng loạt nhìn về phía khách mời còn lại.
Vẻ mặt khó chịu như đang đe dọa bắt người này cùng chê bai.
Kết quả là người cuối cùng bước vào, hai tay nhét túi quần im lặng, mũi nghếch lên trời, toát ra vẻ ngông cuồng tuổi teen.
Không cần giới thiệu, đó chính là rapper Lý Tư Phàm.
Nhìn ba nhân vật dị thường này, đạo diễn Lý đau đầu như búa bổ nhưng vẫn kìm nén cơn giận, mặt lạnh như tiền nói: "Mọi người đã đến đủ rồi, lên xe đi thôi."
"Đến muộn còn lắm mồm!"
Ông ta lẩm bẩm xong thì quay sang Hoắc Văn Dã, thái độ thay đổi đột ngột: "Anh Dã, hợp đồng phần sau chưa ký xong, hay là anh đi cùng tôi?"
Hoắc Văn Dã thoáng chút do dự khó nhận ra, rồi môi khẽ động, vừa định lên tiếng thì từ lối đi đại sảnh lại vang lên một giọng nói yếu ớt mềm mại.
"Xin lỗi mọi người, em đến muộn."
Giọng điệu bạch liên hoa quen thuộc đến mức toàn thân Tạ Thầm cứng đờ, từ từ quay đầu nhìn lại. Khi nhận ra ai, khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai và tàn nhẫn.
Ôi, trời cao cũng không nhẫn tâm nhìn nữa rồi, tự đưa đầu tới cho cậu trút giận đây à?
Không sai, người vừa xuất hiện chính là thiếu gia thực sự đã hại Tạ Thầm chết thảm ở kiếp trước... Tạ Nhiễm.
Bóng người mảnh khảnh như tờ giấy chạy vội tới, vừa đứng vững đã cúi gập người 180 độ: "Xin lỗi đạo diễn Lý, em vừa nhận được thông báo đã lập tức chạy đến ngay, không ngờ vẫn trễ."
Khi ngẩng mặt lên, gương mặt cậu ta ửng hồng, một lọn tóc ướt dính trên trán, biểu cảm vô cùng chân thành.
Tạ Thầm thấy vậy, thầm chê bai, diễn xuất này đáng lẽ nên đi tranh giải Oscar, vào đây làm gì cho thêm rối?
Nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường.
Bất cứ thứ gì thuộc về mình, Tạ Nhiễm đều muốn cướp đoạt, không cướp được thì cũng nhảy vào phá đám, coi như trả thù việc mình chiếm tổ...
Đối mặt với khách mời đột xuất, đạo diễn Lý có chút bối rối, trợ lý vội chạy tới giải thích: "Sáng nay nhà họ Tạ đã báo trước với ban lãnh đạo, muốn đưa tiểu công tử vào chương trình, bên trên đồng ý rồi..."
Đạo diễn Lý nhíu mày: "Thật là tùy tiện!"
Không biết thì tưởng họ đến tham gia chương trình, biết rồi lại ngỡ họ đến phá đám!
"Ôi, chương trình này nghèo nàn quá, ít nhất cũng phải chọn khách sạn 6 sao chứ? Thật là hạ thấp đẳng cấp của tôi!" Lý Tĩnh Phi, nữ hoàng phim ảnh lời lẽ chua ngoa nói bằng giọng điệu châm chọc.
"Không chỉ trang thiết bị tồi, người đặt quy tắc cũng đần độn, bắt buộc phải tập trung lúc 10 giờ sáng. Chẳng lẽ ông ta không biết tôi chỉ thức dậy vào buổi tối sao?" Gã công tử bột nóng tính Lạc Minh Vũ càu nhàu.
Hai người vừa dứt lời đồng loạt nhìn về phía khách mời còn lại.
Vẻ mặt khó chịu như đang đe dọa bắt người này cùng chê bai.
Kết quả là người cuối cùng bước vào, hai tay nhét túi quần im lặng, mũi nghếch lên trời, toát ra vẻ ngông cuồng tuổi teen.
Nhìn ba nhân vật dị thường này, đạo diễn Lý đau đầu như búa bổ nhưng vẫn kìm nén cơn giận, mặt lạnh như tiền nói: "Mọi người đã đến đủ rồi, lên xe đi thôi."
"Đến muộn còn lắm mồm!"
Ông ta lẩm bẩm xong thì quay sang Hoắc Văn Dã, thái độ thay đổi đột ngột: "Anh Dã, hợp đồng phần sau chưa ký xong, hay là anh đi cùng tôi?"
Hoắc Văn Dã thoáng chút do dự khó nhận ra, rồi môi khẽ động, vừa định lên tiếng thì từ lối đi đại sảnh lại vang lên một giọng nói yếu ớt mềm mại.
"Xin lỗi mọi người, em đến muộn."
Giọng điệu bạch liên hoa quen thuộc đến mức toàn thân Tạ Thầm cứng đờ, từ từ quay đầu nhìn lại. Khi nhận ra ai, khóe miệng cậu nhếch lên nụ cười đầy mỉa mai và tàn nhẫn.
Ôi, trời cao cũng không nhẫn tâm nhìn nữa rồi, tự đưa đầu tới cho cậu trút giận đây à?
Bóng người mảnh khảnh như tờ giấy chạy vội tới, vừa đứng vững đã cúi gập người 180 độ: "Xin lỗi đạo diễn Lý, em vừa nhận được thông báo đã lập tức chạy đến ngay, không ngờ vẫn trễ."
Khi ngẩng mặt lên, gương mặt cậu ta ửng hồng, một lọn tóc ướt dính trên trán, biểu cảm vô cùng chân thành.
Tạ Thầm thấy vậy, thầm chê bai, diễn xuất này đáng lẽ nên đi tranh giải Oscar, vào đây làm gì cho thêm rối?
Nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường.
Bất cứ thứ gì thuộc về mình, Tạ Nhiễm đều muốn cướp đoạt, không cướp được thì cũng nhảy vào phá đám, coi như trả thù việc mình chiếm tổ...
Đối mặt với khách mời đột xuất, đạo diễn Lý có chút bối rối, trợ lý vội chạy tới giải thích: "Sáng nay nhà họ Tạ đã báo trước với ban lãnh đạo, muốn đưa tiểu công tử vào chương trình, bên trên đồng ý rồi..."
1
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
