0 chữ
Chương 18
Chương 18
Hoặc có lẽ, cậu cố tình không care.
Kiếp trước đã diễn vai cậu bé ngoan quá lâu rồi, Tạ Thầm muốn thay đổi cách sống.
Ác nhân thì có gì?
Kẻ đã xuyên qua hàng chục thế giới để tích lũy điểm kinh nghiệm như cậu, xưng là Tổ sư gia của giới ác nhân cũng không quá đáng, khí chất và hình tượng chỉ cần hơi thể hiện là đã đạt chuẩn.
Tạ Thầm không muốn vì nhà họ Tạ mà tiếp tục kìm nén tính cách, lũ chó rác rưởi đó giỏi nhất là việc được voi đòi tiên.
Không cho chúng một bài học, mối quan hệ nuôi dưỡng này sẽ không dễ dàng chấm dứt.
Quả nhiên, vừa bước lên xe bus ngồi xuống, chuông điện thoại đã vang lên bên tai.
Cậu cúi mắt, ánh nhìn lười biếng đặt lên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đó là anh hai Tạ Vũ Thần, hiện đang nắm giữ mảng giải trí của nhà họ Tạ, Tạ Nhiễm chính là do anh ta dốc sức đẩy lên.
Nhưng rõ ràng không thành công lắm.
Bản thân năng lực có hạn, chỉ dựa vào chiêu trò hoa sen trắng thì khó mà nổi tiếng được, bởi vì dân mạng bây giờ ghét nhất loại ngôi sao giả tạo đến phát ngán...
Tạ Thầm nhếch mép đầy khinh bỉ, vuốt màn hình nghe máy, đi thẳng vào vấn đề: "Có chuyện thì nói, có cứt thì ị."
Đầu dây bên kia nghẹn lại, giọng trầm xuống: "Tạ Thầm, cậu tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi hả? Đừng quên ai là người đưa cậu từ trại trẻ mồ côi về, cho cậu miếng cơm manh áo?"
Loại lời lẽ PUA này Tạ Thầm nghe đã nhàm tai, cười lạnh: "Không chịu ị thì tôi cúp máy đây."
"Khoan đã!" Tạ Vũ Thần nén giận dữ nói: "Cậu biết rồi chứ? Tạ Nhiễm cũng tham gia Biến Hình Ký rồi, nhớ lấy bổn phận của mình, dốc hết sức chăm sóc tốt cho em ấy, lúc cần thiết phải tự bôi nhọ mình làm cái bóng cho em ấy, đừng giở trò nữa, nếu không..."
"Cánh cửa nhà họ Tạ sẽ vĩnh viễn đóng lại trước mặt cậu!"
Dù Tạ Thầm nhiều lần tuyên bố muốn đoạn tuyệt với nhà họ Tạ, nhưng Tạ Vũ Thần tuyệt đối không tin.
Mấy trò giở chứng kia, chẳng qua chỉ là thủ đoạn tranh giành sự sủng ái với Tạ Nhiễm mà thôi.
Một đứa mồ côi lớn lên nhờ vào gia đình, có thể phá phách đến mức nào?
Cứ chờ đi, chẳng mấy chốc, thực tế sẽ dạy cậu làm người.
Dù sao, Tạ Thầm vẫn phải ngoan ngoãn nhận lỗi.
Tạ Vũ Thần tin chắc như đinh đóng cột, câu đe dọa cuối cùng vô thức cao giọng, nhưng ngay sau đó bên tai vang lên tiếng cười khẩy: "Hừ, dốc hết sức chăm sóc tốt cho Tạ Nhiễm?"
"Anh đang mơ giữa ban ngày à?"
"Yên tâm đi, tự bôi nhọ bản thân thì tôi làm được đấy."
"Dám tham gia chương trình này, thì đừng trách tôi dốc hết sức cho cậu ta đi đời!"
Nói xong câu đó, Tạ Thầm thẳng tay cúp máy.
Kiếp trước đã diễn vai cậu bé ngoan quá lâu rồi, Tạ Thầm muốn thay đổi cách sống.
Ác nhân thì có gì?
Kẻ đã xuyên qua hàng chục thế giới để tích lũy điểm kinh nghiệm như cậu, xưng là Tổ sư gia của giới ác nhân cũng không quá đáng, khí chất và hình tượng chỉ cần hơi thể hiện là đã đạt chuẩn.
Tạ Thầm không muốn vì nhà họ Tạ mà tiếp tục kìm nén tính cách, lũ chó rác rưởi đó giỏi nhất là việc được voi đòi tiên.
Không cho chúng một bài học, mối quan hệ nuôi dưỡng này sẽ không dễ dàng chấm dứt.
Quả nhiên, vừa bước lên xe bus ngồi xuống, chuông điện thoại đã vang lên bên tai.
Cậu cúi mắt, ánh nhìn lười biếng đặt lên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đó là anh hai Tạ Vũ Thần, hiện đang nắm giữ mảng giải trí của nhà họ Tạ, Tạ Nhiễm chính là do anh ta dốc sức đẩy lên.
Bản thân năng lực có hạn, chỉ dựa vào chiêu trò hoa sen trắng thì khó mà nổi tiếng được, bởi vì dân mạng bây giờ ghét nhất loại ngôi sao giả tạo đến phát ngán...
Tạ Thầm nhếch mép đầy khinh bỉ, vuốt màn hình nghe máy, đi thẳng vào vấn đề: "Có chuyện thì nói, có cứt thì ị."
Đầu dây bên kia nghẹn lại, giọng trầm xuống: "Tạ Thầm, cậu tưởng mình đủ lông đủ cánh rồi hả? Đừng quên ai là người đưa cậu từ trại trẻ mồ côi về, cho cậu miếng cơm manh áo?"
Loại lời lẽ PUA này Tạ Thầm nghe đã nhàm tai, cười lạnh: "Không chịu ị thì tôi cúp máy đây."
"Khoan đã!" Tạ Vũ Thần nén giận dữ nói: "Cậu biết rồi chứ? Tạ Nhiễm cũng tham gia Biến Hình Ký rồi, nhớ lấy bổn phận của mình, dốc hết sức chăm sóc tốt cho em ấy, lúc cần thiết phải tự bôi nhọ mình làm cái bóng cho em ấy, đừng giở trò nữa, nếu không..."
Dù Tạ Thầm nhiều lần tuyên bố muốn đoạn tuyệt với nhà họ Tạ, nhưng Tạ Vũ Thần tuyệt đối không tin.
Mấy trò giở chứng kia, chẳng qua chỉ là thủ đoạn tranh giành sự sủng ái với Tạ Nhiễm mà thôi.
Một đứa mồ côi lớn lên nhờ vào gia đình, có thể phá phách đến mức nào?
Cứ chờ đi, chẳng mấy chốc, thực tế sẽ dạy cậu làm người.
Dù sao, Tạ Thầm vẫn phải ngoan ngoãn nhận lỗi.
Tạ Vũ Thần tin chắc như đinh đóng cột, câu đe dọa cuối cùng vô thức cao giọng, nhưng ngay sau đó bên tai vang lên tiếng cười khẩy: "Hừ, dốc hết sức chăm sóc tốt cho Tạ Nhiễm?"
"Anh đang mơ giữa ban ngày à?"
"Yên tâm đi, tự bôi nhọ bản thân thì tôi làm được đấy."
"Dám tham gia chương trình này, thì đừng trách tôi dốc hết sức cho cậu ta đi đời!"
1
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
