0 chữ
Chương 2
Chương 1.2: Không ai được sống sót
Lệ Dao cử động ngón tay. Sức mạnh lần này còn khủng khϊếp hơn trước kia.
Cô nhìn đám người bên ngoài đang vui mừng, ánh mắt chỉ toàn căm hận.
“Rầm!”
Kính chống nổ trong phòng thí nghiệm vỡ tan. Mọi người chết lặng, hoảng hốt nhìn về phía kính.
Loại kính này, đến đạn cũng không để lại vết.
“Cô ta vượt ngưỡng an toàn từ khi nào? Mau! Mau nhốt cô ta lại!”
Cả đám nghiên cứu mặt mày tái mét. Họ hiểu rõ hơn ai hết, người bên trong không phải thiên thần, mà là ác quỷ.
Suốt năm năm thí nghiệm, họ biết rõ người phụ nữ ấy căm hận họ đến mức nào, chỉ mong bọn họ chết sạch.
Vì vậy, sau khi tạo ra “thần”, họ định phẫu thuật não để biến cô thành cứu tinh biết nghe lời.
Lệ Dao từ bên trong bước ra, viện trưởng lập tức hét lớn: “Mọi người mau ra ngoài!”
Phòng thí nghiệm được làm từ hợp kim, chỉ cần đóng kín cửa rồi phun thuốc mê, dù là mười con voi cũng ngã gục.
Mọi người nhanh chóng rút lui theo lệnh.
Lệ Dao nhìn cánh cửa đóng sầm lại, hơi thuốc mê phun ra cũng vô dụng với cô.
Cô khẽ lau dòng máu chảy ra từ mũi, bình thản như không. Cô hiểu rõ cơ thể mình đã bị nguồn năng lượng khổng lồ phá hủy rồi. Cô sống không nổi nữa.
Vì thế, Lệ Dao muốn tất cả những kẻ ở đây phải chết theo cô. Khi mạt thế đến, cô từng sống sót qua bão tố khắc nghiệt, sống sót giữa bầy xác sống vây kín, cuối cùng lại phải chết dưới tay đồng loại.
Cái gọi là “kế hoạch tạo thần”, cái gọi là “nhân loại cần cứu tinh”, tất cả chỉ là trò lừa bịp. Thứ mà đám người bẩn thỉu này cần, chẳng qua là một vũ khí sống đủ mạnh để thao túng.
Năm đó, bọn họ bắt năm ngàn người vào đây để cải tạo. Đó chỉ là một đợt trong hàng loạt thí nghiệm. Hàng ngàn, hàng vạn người đã chết, cuối cùng chỉ còn cô sống sót.
Cô phải hủy diệt nơi này! Dù có chết, cô cũng phải làm được.
Viện trưởng kích động nhìn màn hình giám sát trong phòng thí nghiệm, giọng khàn khàn vì phấn khích: “Nhìn đi! Thuốc mê vô dụng với cô ta. Vậy virus xác sống cũng thế thôi! Mau chuẩn bị thí nghiệm tiếp!”
Những nghiên cứu viên co rúm lại trong góc, hoảng sợ nhìn cánh cửa thép bị vặn cong như miếng giấy.
Họ gào lên tuyệt vọng: “Viện trưởng, giờ không phải lúc kích động! Cô ta sắp ra rồi! Chúng ta không ai sống nổi đâu!”
Viện trưởng thở dài, lạnh giọng ra lệnh: “Dùng điện giật. Chừa cho cô ta một hơi thở là được.”
Nhưng đã muộn rồi. Lệ Dao bước ra, cánh cửa hợp kim trong tay cô nhẹ như xé tờ giấy.
Cô nhìn đám người bên ngoài đang vui mừng, ánh mắt chỉ toàn căm hận.
“Rầm!”
Kính chống nổ trong phòng thí nghiệm vỡ tan. Mọi người chết lặng, hoảng hốt nhìn về phía kính.
Loại kính này, đến đạn cũng không để lại vết.
“Cô ta vượt ngưỡng an toàn từ khi nào? Mau! Mau nhốt cô ta lại!”
Cả đám nghiên cứu mặt mày tái mét. Họ hiểu rõ hơn ai hết, người bên trong không phải thiên thần, mà là ác quỷ.
Suốt năm năm thí nghiệm, họ biết rõ người phụ nữ ấy căm hận họ đến mức nào, chỉ mong bọn họ chết sạch.
Vì vậy, sau khi tạo ra “thần”, họ định phẫu thuật não để biến cô thành cứu tinh biết nghe lời.
Lệ Dao từ bên trong bước ra, viện trưởng lập tức hét lớn: “Mọi người mau ra ngoài!”
Phòng thí nghiệm được làm từ hợp kim, chỉ cần đóng kín cửa rồi phun thuốc mê, dù là mười con voi cũng ngã gục.
Lệ Dao nhìn cánh cửa đóng sầm lại, hơi thuốc mê phun ra cũng vô dụng với cô.
Cô khẽ lau dòng máu chảy ra từ mũi, bình thản như không. Cô hiểu rõ cơ thể mình đã bị nguồn năng lượng khổng lồ phá hủy rồi. Cô sống không nổi nữa.
Vì thế, Lệ Dao muốn tất cả những kẻ ở đây phải chết theo cô. Khi mạt thế đến, cô từng sống sót qua bão tố khắc nghiệt, sống sót giữa bầy xác sống vây kín, cuối cùng lại phải chết dưới tay đồng loại.
Cái gọi là “kế hoạch tạo thần”, cái gọi là “nhân loại cần cứu tinh”, tất cả chỉ là trò lừa bịp. Thứ mà đám người bẩn thỉu này cần, chẳng qua là một vũ khí sống đủ mạnh để thao túng.
Năm đó, bọn họ bắt năm ngàn người vào đây để cải tạo. Đó chỉ là một đợt trong hàng loạt thí nghiệm. Hàng ngàn, hàng vạn người đã chết, cuối cùng chỉ còn cô sống sót.
Viện trưởng kích động nhìn màn hình giám sát trong phòng thí nghiệm, giọng khàn khàn vì phấn khích: “Nhìn đi! Thuốc mê vô dụng với cô ta. Vậy virus xác sống cũng thế thôi! Mau chuẩn bị thí nghiệm tiếp!”
Những nghiên cứu viên co rúm lại trong góc, hoảng sợ nhìn cánh cửa thép bị vặn cong như miếng giấy.
Họ gào lên tuyệt vọng: “Viện trưởng, giờ không phải lúc kích động! Cô ta sắp ra rồi! Chúng ta không ai sống nổi đâu!”
Viện trưởng thở dài, lạnh giọng ra lệnh: “Dùng điện giật. Chừa cho cô ta một hơi thở là được.”
Nhưng đã muộn rồi. Lệ Dao bước ra, cánh cửa hợp kim trong tay cô nhẹ như xé tờ giấy.
5
0
3 tuần trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
