0 chữ
Chương 3
Chương 1.3: Không ai được sống sót
“Xong đời rồi!” Đám nghiên cứu hoảng loạn chạy tán loạn. Không chạy thì chỉ có chết, vì xương thịt họ sao cứng được như cửa thép.
Lệ Dao đưa tay ra, kẻ vừa phản đối tăng liều thuốc khi nãy run rẩy lùi lại, nhưng một luồng sức mạnh vô hình kéo gã tới trước mặt cô.
Viện trưởng vẫn đứng đó, ánh mắt dại đi vì cuồng loạn, không rời khỏi Lệ Dao.
“Á!” Tên bị kéo đến lập tức nổ tung thành một đám máu đỏ.
“Viện trưởng, đừng đứng đó nữa! Chạy mau!” Có người hét lên, kéo viện trưởng bỏ chạy.
“Ha ha ha!” Lệ Dao nhìn vệt máu tanh đỏ trên tay, bật cười khúc khích rồi cười lớn thành tiếng.
Trong căn phòng kín, viện trưởng và một nghiên cứu viên khác trốn trong góc, bịt chặt miệng, căng thẳng nhìn ra cửa.
Họ cầu trời khấn phật, mong cô không tìm tới mình.
Nhưng trời chẳng đoái hoài. Lệ Dao đẩy cửa bước vào, mùi máu tanh sộc ra làm hai kẻ kia run lẩy bẩy.
“Trong viện nghiên cứu giờ chỉ còn lại hai người các người. Tôi biết các người đã cầu cứu bên ngoài, nhưng đừng mơ tiếp viện kịp tới. Cơ thể tôi đã bị các người cường hóa không biết bao nhiêu lần, khứu giác nhạy gấp trăm lần các người tưởng. Hôm nay, đừng mong ai sống sót.”
Năng lượng trong người Lệ Dao vẫn tiếp tục tăng. Da thịt cô đã mục nát, chỉ còn da bọc xương, nội tạng tan ra thành vũng máu. Giờ cô chỉ bám víu vào ý chí để đứng vững.
Hai kẻ trốn trong góc bị một luồng sức mạnh túm lên, treo lơ lửng giữa không trung.
“Cô...” Viện trưởng lắp bắp, giọng run rẩy.
Lệ Dao lạnh lùng nói: “Không ai được phép sống sót.”
Dứt lời, người bên cạnh viện trưởng gãy cổ, chết không kịp kêu. Cô cố tình để viện trưởng sống, bắt ông ta nếm mùi cái chết từ từ.
Lệ Dao cúi mặt, cười khẩy: “Tôi sẽ không cho ông chết ngay. Tôi muốn ông tự cảm nhận từng chút một.”
Máu từ khóe môi cô tuôn ra không ngớt. Cô dùng dị năng khóa chặt viện trưởng, bịt kín mọi lối thoát.
Cô búng tay, lửa bùng lên tứ phía: “Viện trưởng, ông thấy chưa? Nghiên cứu của ông thành công rồi đấy.”
“Khụ khụ.” Cánh tay gầy guộc che miệng, lau vệt máu, rồi chìa ra cho ông ta xem: “Nhưng ông cũng thất bại rồi. Chẳng ai chịu nổi thứ năng lượng này cả.”
Cô vuốt lại mái tóc rối, dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống.
Tiếng đập cửa bên ngoài vang lên dồn dập. Lửa mỗi lúc một cao, liếʍ dần tới người viện trưởng.
Trong tiếng gào thảm thiết của ông ta, Lệ Dao khép mắt lại. Cô từng nói, chỉ cần cô còn sống, sẽ không để một kẻ nào trong viện nghiên cứu này toàn mạng rời đi.
Lệ Dao đưa tay ra, kẻ vừa phản đối tăng liều thuốc khi nãy run rẩy lùi lại, nhưng một luồng sức mạnh vô hình kéo gã tới trước mặt cô.
Viện trưởng vẫn đứng đó, ánh mắt dại đi vì cuồng loạn, không rời khỏi Lệ Dao.
“Á!” Tên bị kéo đến lập tức nổ tung thành một đám máu đỏ.
“Viện trưởng, đừng đứng đó nữa! Chạy mau!” Có người hét lên, kéo viện trưởng bỏ chạy.
“Ha ha ha!” Lệ Dao nhìn vệt máu tanh đỏ trên tay, bật cười khúc khích rồi cười lớn thành tiếng.
Trong căn phòng kín, viện trưởng và một nghiên cứu viên khác trốn trong góc, bịt chặt miệng, căng thẳng nhìn ra cửa.
Họ cầu trời khấn phật, mong cô không tìm tới mình.
“Trong viện nghiên cứu giờ chỉ còn lại hai người các người. Tôi biết các người đã cầu cứu bên ngoài, nhưng đừng mơ tiếp viện kịp tới. Cơ thể tôi đã bị các người cường hóa không biết bao nhiêu lần, khứu giác nhạy gấp trăm lần các người tưởng. Hôm nay, đừng mong ai sống sót.”
Năng lượng trong người Lệ Dao vẫn tiếp tục tăng. Da thịt cô đã mục nát, chỉ còn da bọc xương, nội tạng tan ra thành vũng máu. Giờ cô chỉ bám víu vào ý chí để đứng vững.
Hai kẻ trốn trong góc bị một luồng sức mạnh túm lên, treo lơ lửng giữa không trung.
“Cô...” Viện trưởng lắp bắp, giọng run rẩy.
Lệ Dao lạnh lùng nói: “Không ai được phép sống sót.”
Dứt lời, người bên cạnh viện trưởng gãy cổ, chết không kịp kêu. Cô cố tình để viện trưởng sống, bắt ông ta nếm mùi cái chết từ từ.
Máu từ khóe môi cô tuôn ra không ngớt. Cô dùng dị năng khóa chặt viện trưởng, bịt kín mọi lối thoát.
Cô búng tay, lửa bùng lên tứ phía: “Viện trưởng, ông thấy chưa? Nghiên cứu của ông thành công rồi đấy.”
“Khụ khụ.” Cánh tay gầy guộc che miệng, lau vệt máu, rồi chìa ra cho ông ta xem: “Nhưng ông cũng thất bại rồi. Chẳng ai chịu nổi thứ năng lượng này cả.”
Cô vuốt lại mái tóc rối, dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống.
Tiếng đập cửa bên ngoài vang lên dồn dập. Lửa mỗi lúc một cao, liếʍ dần tới người viện trưởng.
Trong tiếng gào thảm thiết của ông ta, Lệ Dao khép mắt lại. Cô từng nói, chỉ cần cô còn sống, sẽ không để một kẻ nào trong viện nghiên cứu này toàn mạng rời đi.
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
