0 chữ
Chương 1
Chương 1.1: Không ai được sống sót
“Viện trưởng, đã chạm ngưỡng rồi.”
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm người phụ nữ bên trong phòng thí nghiệm. Cô là hy vọng cuối cùng của bọn họ.
Kể từ khi mạt thế xảy ra, họ đã trải qua thiên tai, chiến loạn, nhìn đâu cũng là hoang tàn đổ nát. Trong tình cảnh ấy, con người cần một vị cứu tinh.
Nếu ông trời không ban cho họ, vậy thì họ sẽ tự tạo ra.
Năm năm nghiên cứu giữa mạt thế, từ năm ngàn người thử nghiệm ban đầu, đến giờ chỉ còn lại đúng một mình cô.
Chỉ cần thêm bước cuối cùng này thành công, loài người sẽ có hy vọng sống sót.
Cô đã được cường hóa toàn thân, vết thương tự lành nhanh, một cú đấm có thể phá nát tường, thuốc tiêm giúp cơ thể miễn dịch thần tốc.
Bọn họ đã phải tốn đủ cách mới nhốt được cô lại. Chỉ cần bước cuối cùng này trót lọt, họ sẽ lập tức ra tay khống chế, biến cô thành “cứu tinh ngoan ngoãn” nghe lời.
Quan trọng hơn là nếu thành công, họ sẽ có thể sản xuất vaccine ngăn chặn xác sống, bảo vệ nhân loại khỏi diệt vong.
Viện trưởng nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng như có lửa thiêu đốt, cố giữ giọng điệu bình tĩnh: “Tăng liều lên.”
“Nhưng thưa viện trưởng, như thế rất nguy hiểm. Nếu tăng liều, cô ấy sẽ nổ tung mà chết. Đây là người thử nghiệm cuối cùng rồi, nếu cô ấy chết, dự án của chúng ta sẽ thất bại.”
Viện trưởng lạnh giọng quát: “Có chuyện gì tôi chịu hết, chúng ta không còn thời gian. Trên kia chỉ cho ba ngày.”
Không còn cách nào khác, mọi người đành tăng liều.
Lệ Dao nhìn đám người đó, cô đã bị tra tấn suốt năm năm trời.
Năm năm qua, cô không hiểu sao mình còn sống sót. Cơ thể cô đã bị huấn luyện tàn khốc, bị thuốc cải tạo. Khi thân xác cô đạt tới ngưỡng mạnh nhất, bọn họ lại tiêm vào một loại thuốc khác.
Cơ thể cô biến đổi, tràn ngập thứ mà bọn họ gọi là “dị năng”.
Việc cải tạo trước đó chẳng khác nào đúc một chiếc bình hoàn hảo. Mỗi lần tiêm thuốc, cô có cảm giác linh hồn mình bị xé vụn rồi gắn lại.
Họ gọi đó là “rèn luyện linh hồn”.
Hôm nay, bọn họ điên cuồng tiêm thuốc cho cô. Cơn đau linh hồn bị xé rách cùng nỗi đau thể xác, nói cho cô biết cô sẽ không qua nổi hôm nay.
Khi tiêm xong, tất cả đều dán mắt quan sát Lệ Dao, người phụ nữ này chính là niềm hy vọng lớn nhất của họ.
Mười phút sau, dị năng trong cơ thể cô tăng ổn định. Điều quan trọng là cô vẫn còn sống.
“Thành công rồi, chúng ta thành công rồi!” Mọi người reo hò phấn khích.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm người phụ nữ bên trong phòng thí nghiệm. Cô là hy vọng cuối cùng của bọn họ.
Kể từ khi mạt thế xảy ra, họ đã trải qua thiên tai, chiến loạn, nhìn đâu cũng là hoang tàn đổ nát. Trong tình cảnh ấy, con người cần một vị cứu tinh.
Nếu ông trời không ban cho họ, vậy thì họ sẽ tự tạo ra.
Năm năm nghiên cứu giữa mạt thế, từ năm ngàn người thử nghiệm ban đầu, đến giờ chỉ còn lại đúng một mình cô.
Chỉ cần thêm bước cuối cùng này thành công, loài người sẽ có hy vọng sống sót.
Cô đã được cường hóa toàn thân, vết thương tự lành nhanh, một cú đấm có thể phá nát tường, thuốc tiêm giúp cơ thể miễn dịch thần tốc.
Bọn họ đã phải tốn đủ cách mới nhốt được cô lại. Chỉ cần bước cuối cùng này trót lọt, họ sẽ lập tức ra tay khống chế, biến cô thành “cứu tinh ngoan ngoãn” nghe lời.
Viện trưởng nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng như có lửa thiêu đốt, cố giữ giọng điệu bình tĩnh: “Tăng liều lên.”
“Nhưng thưa viện trưởng, như thế rất nguy hiểm. Nếu tăng liều, cô ấy sẽ nổ tung mà chết. Đây là người thử nghiệm cuối cùng rồi, nếu cô ấy chết, dự án của chúng ta sẽ thất bại.”
Viện trưởng lạnh giọng quát: “Có chuyện gì tôi chịu hết, chúng ta không còn thời gian. Trên kia chỉ cho ba ngày.”
Không còn cách nào khác, mọi người đành tăng liều.
Lệ Dao nhìn đám người đó, cô đã bị tra tấn suốt năm năm trời.
Năm năm qua, cô không hiểu sao mình còn sống sót. Cơ thể cô đã bị huấn luyện tàn khốc, bị thuốc cải tạo. Khi thân xác cô đạt tới ngưỡng mạnh nhất, bọn họ lại tiêm vào một loại thuốc khác.
Việc cải tạo trước đó chẳng khác nào đúc một chiếc bình hoàn hảo. Mỗi lần tiêm thuốc, cô có cảm giác linh hồn mình bị xé vụn rồi gắn lại.
Họ gọi đó là “rèn luyện linh hồn”.
Hôm nay, bọn họ điên cuồng tiêm thuốc cho cô. Cơn đau linh hồn bị xé rách cùng nỗi đau thể xác, nói cho cô biết cô sẽ không qua nổi hôm nay.
Khi tiêm xong, tất cả đều dán mắt quan sát Lệ Dao, người phụ nữ này chính là niềm hy vọng lớn nhất của họ.
Mười phút sau, dị năng trong cơ thể cô tăng ổn định. Điều quan trọng là cô vẫn còn sống.
“Thành công rồi, chúng ta thành công rồi!” Mọi người reo hò phấn khích.
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
