TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6
Chương 6

Anh đặt lại ghế vào chỗ cũ, xoay người rời đi, nhưng vừa bước mấy bước lại quay đầu hỏi: "Hai người vẫn còn học chung hả?"

Hạ Ngâm vui vẻ gật đầu: "Ừ, học lớp yoga. Tuần sau mẹ còn một buổi học đấy, có muốn đến đón mẹ không?"

Thương Trì bật cười: "Vậy tài xế nhà mình lãnh lương để làm gì?"

Giữa lúc Hạ Ngâm đang lải nhải phản đối, Thương Trì đã quay người rời đi.

Khi lên đến cầu thang trong nhà, anh vẫn còn thất thần nghĩ ngợi: Gầy quá. Ăn chẳng bao nhiêu, còn đi học yoga làm gì nữa.

Khi Minh Nhược rời nghĩa trang, trời đã về đêm.

Cả buổi chiều, WeChat đã tích được không ít tin nhắn từ Tề Khả Tịnh.

Dưới chế độ giọng máy hỗ trợ, Minh Nhược mở ứng dụng gọi xe, nhập điểm đến là studio yoga của Tề Khả Tịnh.

Buổi học trước đó đã kết thúc, học viên đều đã rời đi.

Nhận được tin nhắn, Tề Khả Tịnh đợi sẵn bên ngoài. Khi thấy Minh Nhược bị gió thổi lạnh đến tím tái, cô lập tức chạy tới, nắm lấy tay bạn: "Minh Tiểu Trúc!" cô vừa nắm lấy những ngón tay lạnh buốt của Minh Nhược vừa tức giận.

"Trời ơi trời ơi, thân thể cậu vốn đã yếu, còn đi lang thang ngoài trời lạnh thế này, lỡ bệnh thì sao hả?"

Minh Nhược biết mình sai, chột dạ chớp mắt, giọng dịu đi:

"Tớ mặc nhiều lắm rồi, váy cũng dày mà, không tin cậu sờ thử xem. Tại không ngờ chiều lại lạnh vậy thôi..."

Rồi cô nghiêng đầu, áp gò má lạnh ngắt lên cổ Tề Khả Tịnh, làm nũng rúc rúc.

Giọng nhỏ như mèo: "Tịnh Tịnh, xin lỗi, làm cậu lo rồi."

Một khi Minh Nhược làm nũng, Tề Khả Tịnh lập tức mềm lòng, chỉ có thể lẩm bẩm vài câu, rồi kéo cô vào trong phòng làm việc.

Đồ ăn vẫn còn ấm trong hộp giữ nhiệt.

Tề Khả Tịnh vừa gắp thức ăn cho Minh Nhược vừa trò chuyện: "Mẹ tớ vừa gọi về báo là đã đến viện dưỡng lão suối khoáng rồi, bên đó có y tá riêng, ba tớ cũng đi cùng. Trước mắt cứ ở thử xem sao."

Cô lạc quan nói: "Biết đâu thật sự dưỡng được cơ thể thì sao."

Minh Nhược gật đầu: "Nhất định là được."

Mẹ của Tề Khả Tịnh, chính là cô giáo dạy đàn cổ cho Minh Nhược: cô Tề Lam.

Từ sau khi bị mù do bệnh, sống một mình, ba lại tái hôn, người luôn quan tâm, yêu thương Minh Nhược như con ruột, chính là cô Tề Lam.

Cũng vì thế, Tề Khả Tịnh từng có chút ghen tuông tuổi dậy thì, cảm thấy mình bị thiệt thòi.

Không muốn ảnh hưởng tình cảm mẹ con giữa hai người, Minh Nhược sau khi đậu học viện đặc biệt ở Cẩm Thành, kiên quyết chọn ở ký túc xá, cuối tuần cũng ít về nhà cô giáo.

Khi lớn lên, Tề Khả Tịnh lại càng thấy áy náy và thương Minh Nhược nhiều hơn. Tình cảm giữa hai người càng ngày càng thân thiết.

Sau khi tốt nghiệp, Tề Khả Tịnh mở phòng yoga, làm chủ.

Minh Nhược rảnh rỗi không có việc gì thì tới giúp.

Mấy năm gần đây, sức khoẻ cô Tề Lam không tốt, luôn thấp thỏm lo cho tương lai Minh Nhược, nhiều lần dò hỏi cô về chuyện tình cảm.

Minh Nhược thật ra chẳng có kỳ vọng gì đặc biệt.

Chuyện yêu đương hay hôn nhân, với cô mà nói, chẳng chờ mong cũng chẳng bài xích.

Chỉ là không muốn cô giáo phải lo, nên khi dì Hạ giới thiệu đi xem mắt, cô mới lần đầu gật đầu đồng ý.

Rồi sau đó lại gặp người mà cô từng nghĩ, cả đời này sẽ chẳng bao giờ gặp lại.

Nghĩ tới đây, khóe môi Minh Nhược khẽ cong, nhẹ nhàng cắn một miếng khoai tây chiên.

Cô ăn chậm rãi, vừa đủ, trong khi Tề Khả Tịnh đã giải quyết xong phần cơm của mình từ lâu.

"Nói nghe nè," Tề Khả Tịnh nghiêng đầu nhìn sang dáng ngồi ngoan ngoãn của Minh Nhược, tò mò hỏi: "Cậu gặp con trai của chị Hạ ở đâu vậy? Dạo này bận tới mờ mắt, hình như là... mấy hôm nay đi đúng không?"

Minh Nhược: "..."

Minh Nhược nhỏ giọng: "Chính là... hôm nay."

Tề Khả Tịnh: "À, hôm nay, không đúng, gì cơ? Hôm nay?"

Cô bật thẳng dậy: "Rồi sao? Thế nào rồi? Cậu về muộn vậy, còn không trả lời tin nhắn, chẳng lẽ là... đi hẹn hò á?"

Minh Nhược siết chặt đũa, gõ nhẹ xuống thành bát, bất đắc dĩ nói: "Không có..."

"Anh ấy không tự nguyện đi xem mắt, nên vừa mở lời là nói thẳng, vậy là chia tay luôn."

Tề Khả Tịnh lại đổ người xuống bàn, lầm bầm: "Gì kỳ vậy, không muốn thì nói trước, tới nơi rồi mới nói thì chẳng phải phí thời gian bảo bối Tiểu Trúc của tôi sao!"

Càng nói càng tức, cô bật dậy, ánh mắt sáng rực: "Tiểu Trúc! Tớ còn quen vài người điều kiện rất ổn, đảm bảo hơn cái tên hôm nay. Có cần tớ sắp xếp một cuộc khác cho cậu không?"

Nghe giọng khí thế như sắp móc điện thoại ra sắp xếp ngay, Minh Nhược không nhịn được bật cười.

"Không cần đâu."

Cô nhẹ lắc đầu, giọng bình thản mà dịu dàng: "Tớ cảm thấy một mình cũng rất ổn rồi."

2

0

3 tuần trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.