0 chữ
Chương 4
Chương 4
Một lúc sau, Minh Nhược khẽ gập các ngón tay, giọng nhẹ như cũ: “Hiện tại tôi làm công việc tự do là chính, thỉnh thoảng theo thầy đi công tác tới các thành phố khác, biểu diễn đàn cổ.”
“Về gia đình, tôi sống một mình. Bố tái hôn, mẹ có để lại một khoản di sản, tôi gửi tiết kiệm ngân hàng, tiền lãi hàng tháng đủ trang trải cuộc sống.”
Thương Trì lại nhíu mày.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi cuối cùng không nhịn được nữa: “Cô Minh, thật ra cô không cần chia sẻ chi tiết đến vậy.”
Anh đưa ví dụ: “Lòng người khó lường. Như vụ án gần đây trên mạng, một nhóm người chuyên giả danh mai mối để tiếp cận người độc thân, lừa cả tiền bạc lẫn tình cảm.”
Quả thực, Hạ Ngâm khi giới thiệu cho anh cũng giấu kỹ thân phận thật.
Thương Trì vẫn tỏ ra rất khéo léo.
Nói thẳng ra thì, loại người giả dạng người khuyết tật để lừa gạt tình cảm, tiền bạc không phải chưa từng có.
“...”
Minh Nhược khẽ cụp hàng mi dài, cười khẽ: “Anh thì không.”
Giọng cô rất nhỏ, Thương Trì không nghe rõ, vô thức hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Minh Nhược ngẩng đầu, đáp một cách tự nhiên: “Anh là con trai dì Hạ, chắc sẽ không như vậy.”
Ánh mắt Thương Trì lướt qua bàn tay thon nhỏ của cô, nhếch môi: “Cũng có thể là hai chúng tôi phối hợp diễn một vở kịch, cùng nhau lừa cô đấy.”
Minh Nhược bật cười.
Khi không cười, gương mặt cô trông có chút mong manh, đuôi lông mày thấp thoáng vẻ buồn dịu nhẹ, làn da trắng ngần như sương. Nhưng lúc cười lên, đôi mắt long lanh ánh nước, má lúm đồng tiền hiện rõ, ngọt đến mức khiến người ta mềm lòng.
Không hiểu sao Thương Trì lại thấy hơi mất tự nhiên.
Anh đưa ly cà phê lên uống, chất lỏng lạnh buốt trượt xuống cổ họng khiến anh khẽ nhíu mày.
Mấy hôm nay công việc căng thẳng, chưa được ngủ đủ giấc, lại còn bị kéo đi xem mắt đột ngột. Cà phê đá lúc này chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, làm huyệt thái dương anh giật giật.
Thương Trì day trán, quyết định dừng buổi gặp gỡ không mong đợi này.
“Minh tiểu thư, xin lỗi. Tạm thời tôi chưa có ý định yêu đương hay kết hôn.”
Anh lựa lời thành khẩn: “Cuộc gặp hôm nay là mẹ tôi tự sắp xếp, tôi cũng mới biết được cách đây không lâu.”
Cách đây không lâu, chính xác là hơn mười phút trước.
Thương Trì thấy bản thân đã đủ lịch sự.
Minh Nhược hơi sững người, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng “Tôi hiểu rồi. Thật ra, ban đầu tôi cũng chỉ là không muốn dì Hạ thất vọng.”
Đôi mắt màu hổ phách như được phủ một lớp mật, lặng lẽ nhìn về phía anh dù chẳng có tiêu cự.
Cô nói tiếp: “Tôi sẽ về nói lại rõ ràng với dì Hạ.”
Đôi má lúm khi cười nay đã biến mất.
Thương Trì không hiểu sao lại thấy hơi áy náy. Cảm giác như chính mình vừa làm chuyện gì không phải. Nhưng việc xem mắt, nếu không có ý định nghiêm túc thì không nên dây dưa. Anh muốn dứt khoát cho đối phương một lời rõ ràng.
Thương Trì trầm giọng hỏi: “Tôi đưa cô về nhé?”
Minh Nhược lắc đầu, cười từ chối.
“Cảm ơn Thương tiên sinh, nhưng lát nữa tôi còn có việc, khu vực này tôi cũng quen thuộc rồi. Không cần làm phiền anh.”
Thương Trì cụp mắt, khẽ đáp: “Ừ.”
Anh gọi thanh toán, đứng dậy, rồi do dự quay đầu nhìn Minh Nhược thêm một lần.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy, cô gái cũng khẽ ngẩng đầu. Tuy đôi mắt vô định, nhưng bàn tay vươn ra lại đúng hướng anh, mỉm cười nói lời tạm biệt: “Thương tiên sinh, tạm biệt.”
Bàn tay mảnh khảnh đưa ra giữa không trung được một bàn tay ấm áp khác nhẹ nhàng nắm lấy, đáp lễ.
Thương Trì: “Tạm biệt.”
Anh xoay người rời đi.
Mùi hương dịu nhẹ, thoảng như mưa rừng còn vương trên người anh, cũng dần tan biến theo từng bước chân rời xa.
Minh Nhược đứng yên một lúc, rồi từ từ rút tay về.
Vừa rồi lúc tay chạm tay, ngón cái cô vô tình lướt qua khe ngón tay của người đàn ông, cảm nhận được một vết chai nhỏ.
Cô khẽ cong môi, cúi đầu cười.
Sau đó lại ngồi xuống, nâng ly cà phê đã cạn một nửa, yên lặng uống ngụm cuối cùng rồi đứng dậy, mở gậy dò đường.
Nhân viên phục vụ nãy giờ vẫn lén chú ý, thấy cô đứng dậy liền vội vàng chạy đến, vui vẻ dẫn cô ra cửa.
Minh Nhược đứng bên lề đường, giơ tay vẫy taxi.
Tài xế hỏi: “Cô đi đâu?”
Cô nhẹ nhàng vuốt gậy dò đường, trả lời: “Đến nghĩa trang phía Bắc thành phố.”
Chiếc xe lăn bánh.
Minh Nhược nghiêng đầu về phía có nắng, để ánh sáng chan hòa rọi lên gương mặt, khẽ thở dài. Cô mấp máy môi, thì thầm nói lời "tạm biệt" thêm một lần nữa.
Nếu không có gì bất ngờ, thì đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng giữa họ.
“Về gia đình, tôi sống một mình. Bố tái hôn, mẹ có để lại một khoản di sản, tôi gửi tiết kiệm ngân hàng, tiền lãi hàng tháng đủ trang trải cuộc sống.”
Thương Trì lại nhíu mày.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, rồi cuối cùng không nhịn được nữa: “Cô Minh, thật ra cô không cần chia sẻ chi tiết đến vậy.”
Anh đưa ví dụ: “Lòng người khó lường. Như vụ án gần đây trên mạng, một nhóm người chuyên giả danh mai mối để tiếp cận người độc thân, lừa cả tiền bạc lẫn tình cảm.”
Quả thực, Hạ Ngâm khi giới thiệu cho anh cũng giấu kỹ thân phận thật.
Thương Trì vẫn tỏ ra rất khéo léo.
“...”
Minh Nhược khẽ cụp hàng mi dài, cười khẽ: “Anh thì không.”
Giọng cô rất nhỏ, Thương Trì không nghe rõ, vô thức hỏi lại: “Cái gì cơ?”
Minh Nhược ngẩng đầu, đáp một cách tự nhiên: “Anh là con trai dì Hạ, chắc sẽ không như vậy.”
Ánh mắt Thương Trì lướt qua bàn tay thon nhỏ của cô, nhếch môi: “Cũng có thể là hai chúng tôi phối hợp diễn một vở kịch, cùng nhau lừa cô đấy.”
Minh Nhược bật cười.
Khi không cười, gương mặt cô trông có chút mong manh, đuôi lông mày thấp thoáng vẻ buồn dịu nhẹ, làn da trắng ngần như sương. Nhưng lúc cười lên, đôi mắt long lanh ánh nước, má lúm đồng tiền hiện rõ, ngọt đến mức khiến người ta mềm lòng.
Không hiểu sao Thương Trì lại thấy hơi mất tự nhiên.
Mấy hôm nay công việc căng thẳng, chưa được ngủ đủ giấc, lại còn bị kéo đi xem mắt đột ngột. Cà phê đá lúc này chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, làm huyệt thái dương anh giật giật.
Thương Trì day trán, quyết định dừng buổi gặp gỡ không mong đợi này.
“Minh tiểu thư, xin lỗi. Tạm thời tôi chưa có ý định yêu đương hay kết hôn.”
Anh lựa lời thành khẩn: “Cuộc gặp hôm nay là mẹ tôi tự sắp xếp, tôi cũng mới biết được cách đây không lâu.”
Cách đây không lâu, chính xác là hơn mười phút trước.
Thương Trì thấy bản thân đã đủ lịch sự.
Minh Nhược hơi sững người, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng “Tôi hiểu rồi. Thật ra, ban đầu tôi cũng chỉ là không muốn dì Hạ thất vọng.”
Cô nói tiếp: “Tôi sẽ về nói lại rõ ràng với dì Hạ.”
Đôi má lúm khi cười nay đã biến mất.
Thương Trì không hiểu sao lại thấy hơi áy náy. Cảm giác như chính mình vừa làm chuyện gì không phải. Nhưng việc xem mắt, nếu không có ý định nghiêm túc thì không nên dây dưa. Anh muốn dứt khoát cho đối phương một lời rõ ràng.
Thương Trì trầm giọng hỏi: “Tôi đưa cô về nhé?”
Minh Nhược lắc đầu, cười từ chối.
“Cảm ơn Thương tiên sinh, nhưng lát nữa tôi còn có việc, khu vực này tôi cũng quen thuộc rồi. Không cần làm phiền anh.”
Thương Trì cụp mắt, khẽ đáp: “Ừ.”
Anh gọi thanh toán, đứng dậy, rồi do dự quay đầu nhìn Minh Nhược thêm một lần.
Dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy, cô gái cũng khẽ ngẩng đầu. Tuy đôi mắt vô định, nhưng bàn tay vươn ra lại đúng hướng anh, mỉm cười nói lời tạm biệt: “Thương tiên sinh, tạm biệt.”
Bàn tay mảnh khảnh đưa ra giữa không trung được một bàn tay ấm áp khác nhẹ nhàng nắm lấy, đáp lễ.
Thương Trì: “Tạm biệt.”
Anh xoay người rời đi.
Mùi hương dịu nhẹ, thoảng như mưa rừng còn vương trên người anh, cũng dần tan biến theo từng bước chân rời xa.
Minh Nhược đứng yên một lúc, rồi từ từ rút tay về.
Vừa rồi lúc tay chạm tay, ngón cái cô vô tình lướt qua khe ngón tay của người đàn ông, cảm nhận được một vết chai nhỏ.
Cô khẽ cong môi, cúi đầu cười.
Sau đó lại ngồi xuống, nâng ly cà phê đã cạn một nửa, yên lặng uống ngụm cuối cùng rồi đứng dậy, mở gậy dò đường.
Nhân viên phục vụ nãy giờ vẫn lén chú ý, thấy cô đứng dậy liền vội vàng chạy đến, vui vẻ dẫn cô ra cửa.
Minh Nhược đứng bên lề đường, giơ tay vẫy taxi.
Tài xế hỏi: “Cô đi đâu?”
Cô nhẹ nhàng vuốt gậy dò đường, trả lời: “Đến nghĩa trang phía Bắc thành phố.”
Chiếc xe lăn bánh.
Minh Nhược nghiêng đầu về phía có nắng, để ánh sáng chan hòa rọi lên gương mặt, khẽ thở dài. Cô mấp máy môi, thì thầm nói lời "tạm biệt" thêm một lần nữa.
Nếu không có gì bất ngờ, thì đây có lẽ là lần gặp mặt cuối cùng giữa họ.
2
0
3 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
