0 chữ
Chương 3
Chương 3
Thương Trì liếc đồng hồ, đúng 3 giờ rưỡi.
Anh không chậm trễ, chân dài sải bước thẳng về phía dãy ghế sofa trong cùng.
Không cố ý đi nhẹ, tiếng gót giày da dội lách cách trên nền gạch men, vang lên khe khẽ.
Trong tầm mắt, cô gái khẽ dừng động tác đang cầm ly sứ, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Khoảng cách gần hơn, ánh mắt anh càng dễ nhìn rõ.
Gương mặt cô nhỏ nhắn, trắng trẻo, các đường nét thanh tú dịu dàng. Đôi mắt hạnh long lanh như nước, đồng tử màu hổ phách phản chiếu ánh sáng mơ hồ.
Chỉ có điều, ánh mắt cô không có tiêu cự, lặng như tờ.
Thương Trì khựng lại, đứng bên bàn.
Chân mày nhíu chặt.
Anh gần như không thể tin nổi, không phải mẹ lại mai mối cho anh một cô gái mù đấy chứ?
Anh vẫn im lặng, cô gái đối diện có vẻ hơi bối rối, chớp mắt vài lần, ngập ngừng mở lời: “Thương tiên sinh?”
Giọng cô mềm nhẹ, trong trẻo, như một làn gió thu se lạnh khẽ lướt qua cổ.
Thương Trì thu lại cảm xúc, liếc nhìn cô lần nữa, rồi khẽ gật đầu, đáp lại: “Chào cô, tôi là Thương Trì.”
Vừa nghe thấy tên anh, cô gái như sững lại. Ánh mắt khựng lại ở khoảng không phía trước, môi hơi hé ra.
Ngực cô khẽ phập phồng, các ngón tay đặt trên bàn cũng run lên nhè nhẹ, không cách nào khống chế.
Đáng tiếc, đúng lúc này nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới. Thương Trì nghiêng đầu nhận lấy, tiện tay gọi một ly cà phê đá, vô tình bỏ lỡ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Khi quay lại nhìn, cô đã bình tĩnh trở lại.
Cô nhẹ nhàng đan tay vào nhau, giấu đi sự run rẩy ban nãy, giọng nói vẫn nhẹ nhàng: “Chào Thương tiên sinh, tôi là Minh Nhược.”
Thương Trì thầm nhẩm tên cô trong đầu. Anh để ý sau câu giới thiệu, Minh Nhược lại nâng ly sứ lên, như không biết phải nhìn vào đâu, chỉ khẽ nhấp một ngụm.
Hàng mi mảnh hơi cụp, phấn hồng nhàn nhạt lan trên mí mắt, đôi môi ướŧ áŧ như vừa được ai đó chạm qua.
Nhân viên phục vụ mang cà phê đá đến. Thương Trì thu lại ánh mắt, cầm ly lên uống một ngụm.
Chất lỏng lạnh buốt trượt qua cổ họng, viên đá nhỏ va vào thành ly vang lên lách cách.
Đặt ly xuống, gương mặt anh vẫn bình tĩnh như thường.
Dù có chút bất ngờ vì đôi mắt của Minh Nhược, nhưng điều đó không làm thay đổi kế hoạch ban đầu.
Anh mở lời: “Cô Minh, cô có biết sơ qua tình hình của tôi không?”
Minh Nhược lắc đầu, vẫn giữ ly trong tay: “Dì Hạ chỉ nói tôi nghe tuổi tác của anh, còn lại không nhắc gì thêm.”
Thương Trì cũng đoán được trước.
Tập đoàn nhà anh quy mô lớn, cạnh tranh khốc liệt, va chạm với các công ty khác là chuyện khó tránh. Nên sau vụ việc suýt bị xe “mượn tay” đâm trúng, bên ngoài lời đồn nhiều vô kể, Hạ Ngâm vì bảo vệ danh tiếng cho anh nên đã giấu giếm thân phận. Nghĩ vậy, Thương Trì hơi ngả người ra sau, mặt không đổi sắc bắt đầu... bịa chuyện.
“Vậy để tôi giới thiệu sơ về bản thân.”
“Tôi đang làm ở Việt Thâm Group, làm hợp đồng ngắn hạn thôi, lương không cao, tầm... năm sáu ngàn một tháng.”
Ngần ấy chắc đủ thấp rồi?
Nhớ lại mấy câu chuyện phiếm trong phòng trà, anh tiếp tục: “Làm vài năm nay, tôi cũng tiết kiệm được chút ít. Mới đây mua chiếc xe đi lại, tiêu gần hết rồi, giờ không còn bao nhiêu.”
“Tôi hút thuốc, khá nặng, một ngày một gói. Thỉnh thoảng xã giao cũng phải uống chút rượu.”
Xạo.
“Nhưng tôi không cờ bạc, coi như là điểm tốt.”
Cái này đúng thật.
“Tôi mong vợ tương lai là người dịu dàng, biết chăm lo gia đình. Tiền lương tôi sẽ giao hết, chỉ giữ lại chút sinh hoạt phí. Khi xã giao về khuya, mong có người chăm sóc tôi.”
Thương Trì nói dứt lời, thấy Minh Nhược vẫn nghiêm túc lắng nghe, không khỏi đưa tay day nhẹ sống mũi.
Anh đúng là đang “nói dối không chớp mắt”.
Rõ ràng câu thoại này từng được một đồng nghiệp trong phòng trà kể ra và bị cả đám trêu chọc tơi tả: “Phải rồi, anh hút thuốc uống rượu nhưng vẫn là ‘trai ngoan’ đấy ha.”
“Lương giao hết, còn vợ thì phải lo từ A đến Z, tiện thể đẻ và nuôi con giùm luôn. Sao? Hết tiền à”
“Giặt giũ, nấu cơm, trông con, chăm anh khi anh say xỉn cho hỏi anh trả bao nhiêu cho bảo mẫu kiêm nội trợ cao cấp như vậy hả? Nhắc nhẹ thôi, giờ bảo mẫu tốt cũng mấy vạn một tháng nha. Anh không định trả đồng nào, chỉ mở miệng nói ‘anh yêu em’ là xong à?”
Cả phòng cười đến muốn sập trần.
Vậy mà Minh Nhược lại chẳng có biểu cảm gì đặc biệt?
Thương Trì im lặng, xem như lời mình đã hết.
Anh không chậm trễ, chân dài sải bước thẳng về phía dãy ghế sofa trong cùng.
Không cố ý đi nhẹ, tiếng gót giày da dội lách cách trên nền gạch men, vang lên khe khẽ.
Trong tầm mắt, cô gái khẽ dừng động tác đang cầm ly sứ, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía anh.
Khoảng cách gần hơn, ánh mắt anh càng dễ nhìn rõ.
Gương mặt cô nhỏ nhắn, trắng trẻo, các đường nét thanh tú dịu dàng. Đôi mắt hạnh long lanh như nước, đồng tử màu hổ phách phản chiếu ánh sáng mơ hồ.
Chỉ có điều, ánh mắt cô không có tiêu cự, lặng như tờ.
Thương Trì khựng lại, đứng bên bàn.
Chân mày nhíu chặt.
Anh gần như không thể tin nổi, không phải mẹ lại mai mối cho anh một cô gái mù đấy chứ?
Anh vẫn im lặng, cô gái đối diện có vẻ hơi bối rối, chớp mắt vài lần, ngập ngừng mở lời: “Thương tiên sinh?”
Thương Trì thu lại cảm xúc, liếc nhìn cô lần nữa, rồi khẽ gật đầu, đáp lại: “Chào cô, tôi là Thương Trì.”
Vừa nghe thấy tên anh, cô gái như sững lại. Ánh mắt khựng lại ở khoảng không phía trước, môi hơi hé ra.
Ngực cô khẽ phập phồng, các ngón tay đặt trên bàn cũng run lên nhè nhẹ, không cách nào khống chế.
Đáng tiếc, đúng lúc này nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới. Thương Trì nghiêng đầu nhận lấy, tiện tay gọi một ly cà phê đá, vô tình bỏ lỡ khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.
Khi quay lại nhìn, cô đã bình tĩnh trở lại.
Cô nhẹ nhàng đan tay vào nhau, giấu đi sự run rẩy ban nãy, giọng nói vẫn nhẹ nhàng: “Chào Thương tiên sinh, tôi là Minh Nhược.”
Thương Trì thầm nhẩm tên cô trong đầu. Anh để ý sau câu giới thiệu, Minh Nhược lại nâng ly sứ lên, như không biết phải nhìn vào đâu, chỉ khẽ nhấp một ngụm.
Nhân viên phục vụ mang cà phê đá đến. Thương Trì thu lại ánh mắt, cầm ly lên uống một ngụm.
Chất lỏng lạnh buốt trượt qua cổ họng, viên đá nhỏ va vào thành ly vang lên lách cách.
Đặt ly xuống, gương mặt anh vẫn bình tĩnh như thường.
Dù có chút bất ngờ vì đôi mắt của Minh Nhược, nhưng điều đó không làm thay đổi kế hoạch ban đầu.
Anh mở lời: “Cô Minh, cô có biết sơ qua tình hình của tôi không?”
Minh Nhược lắc đầu, vẫn giữ ly trong tay: “Dì Hạ chỉ nói tôi nghe tuổi tác của anh, còn lại không nhắc gì thêm.”
Thương Trì cũng đoán được trước.
Tập đoàn nhà anh quy mô lớn, cạnh tranh khốc liệt, va chạm với các công ty khác là chuyện khó tránh. Nên sau vụ việc suýt bị xe “mượn tay” đâm trúng, bên ngoài lời đồn nhiều vô kể, Hạ Ngâm vì bảo vệ danh tiếng cho anh nên đã giấu giếm thân phận. Nghĩ vậy, Thương Trì hơi ngả người ra sau, mặt không đổi sắc bắt đầu... bịa chuyện.
“Tôi đang làm ở Việt Thâm Group, làm hợp đồng ngắn hạn thôi, lương không cao, tầm... năm sáu ngàn một tháng.”
Ngần ấy chắc đủ thấp rồi?
Nhớ lại mấy câu chuyện phiếm trong phòng trà, anh tiếp tục: “Làm vài năm nay, tôi cũng tiết kiệm được chút ít. Mới đây mua chiếc xe đi lại, tiêu gần hết rồi, giờ không còn bao nhiêu.”
“Tôi hút thuốc, khá nặng, một ngày một gói. Thỉnh thoảng xã giao cũng phải uống chút rượu.”
Xạo.
“Nhưng tôi không cờ bạc, coi như là điểm tốt.”
Cái này đúng thật.
“Tôi mong vợ tương lai là người dịu dàng, biết chăm lo gia đình. Tiền lương tôi sẽ giao hết, chỉ giữ lại chút sinh hoạt phí. Khi xã giao về khuya, mong có người chăm sóc tôi.”
Thương Trì nói dứt lời, thấy Minh Nhược vẫn nghiêm túc lắng nghe, không khỏi đưa tay day nhẹ sống mũi.
Anh đúng là đang “nói dối không chớp mắt”.
Rõ ràng câu thoại này từng được một đồng nghiệp trong phòng trà kể ra và bị cả đám trêu chọc tơi tả: “Phải rồi, anh hút thuốc uống rượu nhưng vẫn là ‘trai ngoan’ đấy ha.”
“Lương giao hết, còn vợ thì phải lo từ A đến Z, tiện thể đẻ và nuôi con giùm luôn. Sao? Hết tiền à”
“Giặt giũ, nấu cơm, trông con, chăm anh khi anh say xỉn cho hỏi anh trả bao nhiêu cho bảo mẫu kiêm nội trợ cao cấp như vậy hả? Nhắc nhẹ thôi, giờ bảo mẫu tốt cũng mấy vạn một tháng nha. Anh không định trả đồng nào, chỉ mở miệng nói ‘anh yêu em’ là xong à?”
Cả phòng cười đến muốn sập trần.
Vậy mà Minh Nhược lại chẳng có biểu cảm gì đặc biệt?
Thương Trì im lặng, xem như lời mình đã hết.
2
0
3 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
