0 chữ
Chương 22
Chương 22
Anh đơ người vài giây. Lúc này mới nhớ ra, ngày đầu tiên gặp nhau, anh đã "chém gió" đủ kiểu nào là lương 4 đến 5 triệu, làm ngoài biên chế, hút thuốc, uống rượu...
Với cái điều kiện như thế mà Minh Nhược vẫn đồng ý lấy anh sao?
Anh đưa tay day trán, vội giải thích: “Thật ra mấy lời đó anh nói đùa thôi.”
Minh Nhược gật đầu: “Em biết mà. Trên người anh không có mùi thuốc lá, dì Hạ cũng từng nói anh rất ít uống rượu.”
Cô lấy tay xoa mặt, như lấy can đảm, rồi nói tiếp: “Em nghe Mãn Mãn nói, dì Hạ không cho anh về nhà. Giờ anh đang ngủ dưới sàn ở công ty đúng không?”
“Nếu không ngại... anh có thể dọn đến ở cùng em.”
“Em vừa tra bản đồ rồi, từ phố Thanh Bình đến tập đoàn Việt Thâm chỉ có 2km thôi, anh lái xe đi làm cũng tiện.”
Lông mi Minh Nhược run rẩy, nhưng cô vẫn bước một bước về phía anh.
Cô cười nhẹ, hai má hiện rõ lúm đồng tiền nhợt nhạt.
Trang điểm nhạt cũng không giấu được sắc đỏ phơn phớt trên má, như cánh hoa rơi giữa tuyết trắng.
Giọng nói của cô tuy ngượng ngùng, nhưng rất dứt khoát: “Dù gì thì... chúng mình cũng đã kết hôn rồi mà.”
Thương Trì nuốt khan một cái, nuốt luôn cả lời định nói.
Dọn đến sống chung?
Anh rủ mắt, ánh nhìn gắt gao dán lên khuôn mặt nhỏ đang căng thẳng của Minh Nhược. Im lặng vài giây, rồi bỗng bật cười nhẹ.
“Được.”
Anh gật đầu như chuyện hiển nhiên: “Đã kết hôn, tất nhiên phải sống cùng nhau rồi.”
“Vậy thì phiền Tiểu Trúc thu nhận anh vậy.”
Anh cố nhịn, không để lộ giọng cười đang cuộn trào nơi cổ họng.
Cuối cùng, họ chọn nhẫn kim cương trị giá năm mươi nghìn tệ.
Thiết kế đơn giản, vòng nhẫn trơn mịn khắc hoa văn lá trúc, điểm xuyết một viên kim cương nhỏ, vừa vặn khớp tay cả hai người.
Minh Nhược nhẹ nhàng lướt tay lên mặt nhẫn, lắng nghe nhân viên bán hàng hơi ngập ngừng báo giá. Khi Thương Trì cúi xuống hỏi, cô gật đầu đồng ý.
Anh theo nhân viên đến quầy thanh toán.
Minh Nhược có phần bối rối. Cô nghĩ, Thương Trì cái gì cũng tốt, chỉ là hơi tiêu xài quá tay.
Rõ ràng mới đây còn nói hết tiền mua xe, vậy mà xoay người đã nhìn sang nhẫn cưới mười mấy, hai mươi nghìn tệ mà không chớp mắt.
Lương một tháng của anh chỉ tầm năm sáu nghìn, phải tích cóp bao lâu mới đủ đây?
Nghĩ tới đó, Minh Nhược khẽ chạm vào điện thoại, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, cô vẫn còn tiền.
Minh Nhược không phải người mê vật chất. Cô sống đơn giản, ra ngoài ít, chi tiêu cũng không nhiều.
Tài sản mẹ để lại, nhiều năm qua cô mới dùng đến một phần mười. Sau khi trưởng thành, cô theo cô giáo Tề Lam diễn kịch, quen biết không ít người trong giới.
Làm thêm chỗ này một chút, chỗ kia một chút.
Mỗi lần lên sân khấu, cát xê đều không thấp.
Chỉ là tính cách Minh Nhược trầm ổn, lại bị khiếm thị hạn chế nên không tiện đi công tác xa, cô thường nhận việc trong thành phố, có thể di chuyển dễ dàng.
Xem ra sau này cũng nên nhận thêm vài việc.
Nghĩ thầm sau này cô là người kiếm tiền. Còn anh thì ở nhà lo việc bếp núc, chăm lo cuộc sống thường ngày.
Minh Nhược hít một hơi thật sâu, như đang tiếp thêm dũng khí cho chính mình.
Cô cũng có thể nuôi được Thương Trì!
Bên kia, Thương Trì nhìn vào giao diện thanh toán trên điện thoại, cau mày bĩu môi một tiếng.
Chưa đến ba trăm nghìn.
Từ nhỏ đến lớn, anh tham dự không ít đám cưới, chẳng nơi nào mà nhẫn cưới lại rẻ như vậy.
Nếu để người nhà hoặc bạn bè biết, chắc chắn sẽ nghi ngờ anh phá sản, hoặc nghĩ anh tùy tiện qua loa với hôn sự này.
Thương Trì luyến tiếc thu tầm mắt khỏi chiếc nhẫn kim cương 10 carat đang lấp lánh trong tủ kính, cầm theo sợi dây chuyền vừa chọn, quay lại chỗ Minh Nhược.
Cô đang suy nghĩ gì đó, hàng mi dài khẽ rũ xuống, môi mím nhẹ, gương mặt trắng trẻo dưới ánh đèn như có một loại kiên định kỳ lạ.
Giống như giây tiếp theo sẽ lao ra chiến đấu đến cùng vậy.
Thương Trì bị suy nghĩ kỳ quặc của mình chọc cười, cố tình bước mạnh hơn một chút. Thấy Minh Nhược ngẩng đầu về phía anh, anh mới dịu giọng hỏi: “Chọn thêm dây chuyền nhé, anh đeo cho em luôn bây giờ?”
Minh Nhược ngoan ngoãn gật đầu.
Với cái điều kiện như thế mà Minh Nhược vẫn đồng ý lấy anh sao?
Anh đưa tay day trán, vội giải thích: “Thật ra mấy lời đó anh nói đùa thôi.”
Minh Nhược gật đầu: “Em biết mà. Trên người anh không có mùi thuốc lá, dì Hạ cũng từng nói anh rất ít uống rượu.”
Cô lấy tay xoa mặt, như lấy can đảm, rồi nói tiếp: “Em nghe Mãn Mãn nói, dì Hạ không cho anh về nhà. Giờ anh đang ngủ dưới sàn ở công ty đúng không?”
“Nếu không ngại... anh có thể dọn đến ở cùng em.”
“Em vừa tra bản đồ rồi, từ phố Thanh Bình đến tập đoàn Việt Thâm chỉ có 2km thôi, anh lái xe đi làm cũng tiện.”
Lông mi Minh Nhược run rẩy, nhưng cô vẫn bước một bước về phía anh.
Trang điểm nhạt cũng không giấu được sắc đỏ phơn phớt trên má, như cánh hoa rơi giữa tuyết trắng.
Giọng nói của cô tuy ngượng ngùng, nhưng rất dứt khoát: “Dù gì thì... chúng mình cũng đã kết hôn rồi mà.”
Thương Trì nuốt khan một cái, nuốt luôn cả lời định nói.
Dọn đến sống chung?
Anh rủ mắt, ánh nhìn gắt gao dán lên khuôn mặt nhỏ đang căng thẳng của Minh Nhược. Im lặng vài giây, rồi bỗng bật cười nhẹ.
“Được.”
Anh gật đầu như chuyện hiển nhiên: “Đã kết hôn, tất nhiên phải sống cùng nhau rồi.”
“Vậy thì phiền Tiểu Trúc thu nhận anh vậy.”
Anh cố nhịn, không để lộ giọng cười đang cuộn trào nơi cổ họng.
Cuối cùng, họ chọn nhẫn kim cương trị giá năm mươi nghìn tệ.
Thiết kế đơn giản, vòng nhẫn trơn mịn khắc hoa văn lá trúc, điểm xuyết một viên kim cương nhỏ, vừa vặn khớp tay cả hai người.
Anh theo nhân viên đến quầy thanh toán.
Minh Nhược có phần bối rối. Cô nghĩ, Thương Trì cái gì cũng tốt, chỉ là hơi tiêu xài quá tay.
Rõ ràng mới đây còn nói hết tiền mua xe, vậy mà xoay người đã nhìn sang nhẫn cưới mười mấy, hai mươi nghìn tệ mà không chớp mắt.
Lương một tháng của anh chỉ tầm năm sáu nghìn, phải tích cóp bao lâu mới đủ đây?
Nghĩ tới đó, Minh Nhược khẽ chạm vào điện thoại, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, cô vẫn còn tiền.
Minh Nhược không phải người mê vật chất. Cô sống đơn giản, ra ngoài ít, chi tiêu cũng không nhiều.
Tài sản mẹ để lại, nhiều năm qua cô mới dùng đến một phần mười. Sau khi trưởng thành, cô theo cô giáo Tề Lam diễn kịch, quen biết không ít người trong giới.
Mỗi lần lên sân khấu, cát xê đều không thấp.
Chỉ là tính cách Minh Nhược trầm ổn, lại bị khiếm thị hạn chế nên không tiện đi công tác xa, cô thường nhận việc trong thành phố, có thể di chuyển dễ dàng.
Xem ra sau này cũng nên nhận thêm vài việc.
Nghĩ thầm sau này cô là người kiếm tiền. Còn anh thì ở nhà lo việc bếp núc, chăm lo cuộc sống thường ngày.
Minh Nhược hít một hơi thật sâu, như đang tiếp thêm dũng khí cho chính mình.
Cô cũng có thể nuôi được Thương Trì!
Bên kia, Thương Trì nhìn vào giao diện thanh toán trên điện thoại, cau mày bĩu môi một tiếng.
Chưa đến ba trăm nghìn.
Từ nhỏ đến lớn, anh tham dự không ít đám cưới, chẳng nơi nào mà nhẫn cưới lại rẻ như vậy.
Nếu để người nhà hoặc bạn bè biết, chắc chắn sẽ nghi ngờ anh phá sản, hoặc nghĩ anh tùy tiện qua loa với hôn sự này.
Thương Trì luyến tiếc thu tầm mắt khỏi chiếc nhẫn kim cương 10 carat đang lấp lánh trong tủ kính, cầm theo sợi dây chuyền vừa chọn, quay lại chỗ Minh Nhược.
Cô đang suy nghĩ gì đó, hàng mi dài khẽ rũ xuống, môi mím nhẹ, gương mặt trắng trẻo dưới ánh đèn như có một loại kiên định kỳ lạ.
Giống như giây tiếp theo sẽ lao ra chiến đấu đến cùng vậy.
Thương Trì bị suy nghĩ kỳ quặc của mình chọc cười, cố tình bước mạnh hơn một chút. Thấy Minh Nhược ngẩng đầu về phía anh, anh mới dịu giọng hỏi: “Chọn thêm dây chuyền nhé, anh đeo cho em luôn bây giờ?”
Minh Nhược ngoan ngoãn gật đầu.
2
0
3 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
