0 chữ
Chương 21
Chương 21
Xe của Thương Trì đỗ ngay trước Cục Dân Chính.
Minh Nhược được anh đỡ lên xe, ngồi ở ghế phụ, trong tay vẫn cầm chặt chứng nhận kết hôn, lòng rối như tơ vò.
Người mà cô từng gặp trong buổi xem mặt, lúc đó còn nói rõ là không định kết hôn, giờ đã trở thành chồng hợp pháp của cô.
Minh Nhược cúi đầu, khẽ cười.
Thương Trì vòng sang mở cửa ghế lái, vừa lúc nghe thấy tiếng cười khẽ ấy, liền nghiêng đầu, mày nhướng nhẹ, tò mò hỏi: “Cười gì vậy?”
Minh Nhược nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn đúng vào ánh mắt anh, dường như đang bật cười với anh.
Giọng cô mềm mại, dịu dàng mang theo một chút ngượng ngùng, như làn nước mùa xuân, khiến người ta mềm lòng.
“Chỉ là... không ngờ tới.”
Thương Trì cảm thấy như bị một cú đánh nhẹ vào tim, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt trang điểm nhạt càng thêm xinh đẹp của cô, khoé môi cũng bất giác cong lên.
“Anh cũng không ngờ tới.”
Hai tiếng trước, khi chắc chắn Minh Nhược đồng ý, anh đã lập tức đạp ga, băng băng chạy đến Cục Dân Chính, vừa kịp trước giờ tan làm để lấy giấy chứng nhận.
Anh vốn là kiểu người làm việc đâu ra đấy, khoa học và lý trí.
Lần đầu tiên trong đời lại hấp tấp, liều lĩnh như chàng trai mười mấy tuổi.
Không nghĩ gì cả, chỉ muốn lập tức làm ngay, không thể chờ dù chỉ một phút.
Thương Trì nghiêng người dựa vào ghế, ánh mắt vô thức rơi lên bàn tay Minh Nhược đang nắm chặt giấy kết hôn.
Lông mày anh nhíu lại, dường như vừa nhớ ra điều gì.
“Nếu đã kết hôn, đeo nhẫn cưới là chuyện nên làm. Hay mình đi mua một đôi tạm dùng trước nhé?”
Lãnh chứng thì dễ, nhưng đặt làm nhẫn cưới phải mất ít nhất một tháng.
Vậy thì mua nhẫn có sẵn, tạm đeo cũng được.
Anh trầm ngâm nghĩ, nhớ ra bản thân không có hứng thú với kim cương, đá quý gì mấy.
Nhưng không sao. Mẹ anh thì có cả một kho báu.
Lúc trước còn cho chị dâu hai rương lớn đầy đồ quý.
Chắc chắn cũng đã chuẩn bị cho vợ anh không ít.
Không biết có viên kim cương đỏ quý hiếm nào không, nếu có, có thể đem đi đặt một đôi nhẫn cưới.
Thương Trì âm thầm lên kế hoạch "đòi bảo vật" từ mẹ mình. Thì bên cạnh, giọng thiếu nữ chần chừ vang lên: “Cũng được... nhưng anh đừng chọn loại đắt quá.”
Thương Trì gật đầu, giọng nói hơi cao lên: “Em thích đơn giản hả?”
Minh Nhược vội gật đầu: “Ừ. Em còn học đàn, đeo nhẫn nhiều lúc phải tháo ra tháo vào, nếu đắt quá sẽ không yên tâm chút nào.”
“Không sao. Vậy mình mua thêm dây chuyền đeo cũng được.”
Anh khởi động xe, rồi quay đầu xe về phía trung tâm thương mại.
Minh Nhược định nói gì đó nhưng lại thôi.
Đến cửa hàng trang sức, Thương Trì kéo tay Minh Nhược bước vào. Nhân viên bán hàng cười tươi như hoa, báo giá toàn từ mười mấy đến hai mươi mấy nghìn.
Minh Nhược cắn môi, do dự mãi, cuối cùng vẫn kéo nhẹ tay áo Thương Trì.
“Sao thế?” Thương Trì đang chọn nhẫn, quay sang hỏi.
Ánh đèn trong tiệm trang sức được điều chỉnh để trông vừa sáng vừa dịu. Bàn tay Minh Nhược trắng trẻo thon dài, móng tay hồng hồng, đeo kiểu nhẫn nào cũng đẹp mê hồn.
Thương Trì còn suýt nghĩ có khi mua luôn mấy chiếc để thay đổi cũng đáng. Nhưng bị cô kéo nhẹ một cái, anh mới hoàn hồn, nhìn sang thì thấy gương mặt nhỏ nhắn của Minh Nhược hiện rõ vẻ do dự.
Minh Nhược nhỏ giọng nói: “Ra ngoài chút đi, em có chuyện muốn nói.”
Hai người rời khỏi quầy, đứng ở góc hành lang.
Minh Nhược hít sâu, gom hết dũng khí, rồi nghiêm túc nói:
“Anh từng nói muốn tiết kiệm tiền mua xe, chắc giờ trong tay không còn nhiều đúng không?”
“Thật ra nhẫn cưới không cần mua loại đắt tiền quá đâu. Mình là người bình thường, mua loại cơ bản là được rồi.”
Thương Trì: “?”
Minh Nhược hơi cúi đầu, vén tóc ra sau tai.
Cô biết những lời này có thể làm cụt hứng Thương Trì, vì thế vành tai đỏ ửng lên, lúng túng đến mức như muốn trốn đi.
Cô nói nhỏ: “Mười mấy triệu thật sự là quá mắc. Nếu anh thấy đôi kia đẹp thật, hay... để em trả tiền nhé?”
Thương Trì: “?”
Minh Nhược được anh đỡ lên xe, ngồi ở ghế phụ, trong tay vẫn cầm chặt chứng nhận kết hôn, lòng rối như tơ vò.
Người mà cô từng gặp trong buổi xem mặt, lúc đó còn nói rõ là không định kết hôn, giờ đã trở thành chồng hợp pháp của cô.
Minh Nhược cúi đầu, khẽ cười.
Thương Trì vòng sang mở cửa ghế lái, vừa lúc nghe thấy tiếng cười khẽ ấy, liền nghiêng đầu, mày nhướng nhẹ, tò mò hỏi: “Cười gì vậy?”
Minh Nhược nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn đúng vào ánh mắt anh, dường như đang bật cười với anh.
Giọng cô mềm mại, dịu dàng mang theo một chút ngượng ngùng, như làn nước mùa xuân, khiến người ta mềm lòng.
“Chỉ là... không ngờ tới.”
Thương Trì cảm thấy như bị một cú đánh nhẹ vào tim, ánh mắt nhìn vào khuôn mặt trang điểm nhạt càng thêm xinh đẹp của cô, khoé môi cũng bất giác cong lên.
Hai tiếng trước, khi chắc chắn Minh Nhược đồng ý, anh đã lập tức đạp ga, băng băng chạy đến Cục Dân Chính, vừa kịp trước giờ tan làm để lấy giấy chứng nhận.
Anh vốn là kiểu người làm việc đâu ra đấy, khoa học và lý trí.
Lần đầu tiên trong đời lại hấp tấp, liều lĩnh như chàng trai mười mấy tuổi.
Không nghĩ gì cả, chỉ muốn lập tức làm ngay, không thể chờ dù chỉ một phút.
Thương Trì nghiêng người dựa vào ghế, ánh mắt vô thức rơi lên bàn tay Minh Nhược đang nắm chặt giấy kết hôn.
Lông mày anh nhíu lại, dường như vừa nhớ ra điều gì.
“Nếu đã kết hôn, đeo nhẫn cưới là chuyện nên làm. Hay mình đi mua một đôi tạm dùng trước nhé?”
Lãnh chứng thì dễ, nhưng đặt làm nhẫn cưới phải mất ít nhất một tháng.
Vậy thì mua nhẫn có sẵn, tạm đeo cũng được.
Nhưng không sao. Mẹ anh thì có cả một kho báu.
Lúc trước còn cho chị dâu hai rương lớn đầy đồ quý.
Chắc chắn cũng đã chuẩn bị cho vợ anh không ít.
Không biết có viên kim cương đỏ quý hiếm nào không, nếu có, có thể đem đi đặt một đôi nhẫn cưới.
Thương Trì âm thầm lên kế hoạch "đòi bảo vật" từ mẹ mình. Thì bên cạnh, giọng thiếu nữ chần chừ vang lên: “Cũng được... nhưng anh đừng chọn loại đắt quá.”
Thương Trì gật đầu, giọng nói hơi cao lên: “Em thích đơn giản hả?”
Minh Nhược vội gật đầu: “Ừ. Em còn học đàn, đeo nhẫn nhiều lúc phải tháo ra tháo vào, nếu đắt quá sẽ không yên tâm chút nào.”
“Không sao. Vậy mình mua thêm dây chuyền đeo cũng được.”
Anh khởi động xe, rồi quay đầu xe về phía trung tâm thương mại.
Đến cửa hàng trang sức, Thương Trì kéo tay Minh Nhược bước vào. Nhân viên bán hàng cười tươi như hoa, báo giá toàn từ mười mấy đến hai mươi mấy nghìn.
Minh Nhược cắn môi, do dự mãi, cuối cùng vẫn kéo nhẹ tay áo Thương Trì.
“Sao thế?” Thương Trì đang chọn nhẫn, quay sang hỏi.
Ánh đèn trong tiệm trang sức được điều chỉnh để trông vừa sáng vừa dịu. Bàn tay Minh Nhược trắng trẻo thon dài, móng tay hồng hồng, đeo kiểu nhẫn nào cũng đẹp mê hồn.
Thương Trì còn suýt nghĩ có khi mua luôn mấy chiếc để thay đổi cũng đáng. Nhưng bị cô kéo nhẹ một cái, anh mới hoàn hồn, nhìn sang thì thấy gương mặt nhỏ nhắn của Minh Nhược hiện rõ vẻ do dự.
Minh Nhược nhỏ giọng nói: “Ra ngoài chút đi, em có chuyện muốn nói.”
Hai người rời khỏi quầy, đứng ở góc hành lang.
Minh Nhược hít sâu, gom hết dũng khí, rồi nghiêm túc nói:
“Anh từng nói muốn tiết kiệm tiền mua xe, chắc giờ trong tay không còn nhiều đúng không?”
“Thật ra nhẫn cưới không cần mua loại đắt tiền quá đâu. Mình là người bình thường, mua loại cơ bản là được rồi.”
Thương Trì: “?”
Minh Nhược hơi cúi đầu, vén tóc ra sau tai.
Cô biết những lời này có thể làm cụt hứng Thương Trì, vì thế vành tai đỏ ửng lên, lúng túng đến mức như muốn trốn đi.
Cô nói nhỏ: “Mười mấy triệu thật sự là quá mắc. Nếu anh thấy đôi kia đẹp thật, hay... để em trả tiền nhé?”
Thương Trì: “?”
3
0
3 tuần trước
6 phút trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
