TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 9
Chương 9: Đảo thần bí

Cả con phố chỉ có hai người họ. Tô Nam Chi thấy lạnh sống lưng, cô cứ có cảm giác sau lưng mình ngoài tiếng mưa ra còn có âm thanh gì đó khác nữa nhưng mỗi khi lựa lúc liếc trộm thì lại chẳng thấy gì.

Nỗi sợ vô hình mới là đáng sợ nhất.

Tô Nam Chi liếc nhìn người bên cạnh, Lục Dư vẫn mặt lạnh như tiền, không chút biểu cảm, dường như chẳng nhận ra điều gì.

Cô đúng là có nỗi khổ mà không nói được.

Cứ thế, họ men theo những vệt sáng hắt ra từ cửa sổ, đến trước cửa một nhà dân.

Tô Nam Chi gõ cửa, đợi một lúc lâu mới có tiếng vọng ra từ bên trong. Cô lặng lẽ dịch người sang bên hai bước.

Trong cửa là một người phụ nữ quấn khăn áo kín mít, toàn thân chỉ để lộ ra khuôn mặt tái nhợt, trông càng thêm kỳ quái dưới ánh sáng lờ mờ, không rõ ràng.

Người phụ nữ không hề cử động đầu, chỉ có nhãn cầu đảo qua nhìn Lục Dư, rồi ánh mắt dừng lại trên người Tô Nam Chi.

Dưới cái nhìn khiến da đầu tê rần ấy, Tô Nam Chi lên tiếng: “Anh ấy là khách trọ, muốn hỏi nhà cô có...”

Chưa nói hết câu: "Rầm” một tiếng, cửa đóng sập lại.

Thế là... giận rồi?

Tô Nam Chi nhìn cánh cửa đóng chặt, thầm ghi nhớ trong lòng – dân thị trấn này bài ngoại, tính tình lại cực kỳ khó chịu.

“Về thôi.” Giọng Lục Dư vang lên.

Nghe vậy, Tô Nam Chi như trút được gánh nặng. May mà anh không bắt cô dẫn đến nhà tiếp theo, đi xa hơn nữa có khi đối phương nhận ra cô cũng không thuộc đường.

Nếu thật sự phải đi tiếp, chỉ đành tìm cớ từ chối.

Nói gì thì nói, không thể để lộ thân phận sớm được.

Lục Dư cúi đầu nhìn Tô Nam Chi, thu hết những thay đổi nhỏ nhặt trên gương mặt cô vào mắt: "Cô sống ở đây à?”

Nghe giọng nói lạnh lùng của đối phương, Tô Nam Chi gật đầu.

“Không thấy người ở đây rất lạ sao? Thời tiết thế này mà bến tàu không có một chiếc thuyền đánh cá nào cập bến.”

Không chỉ thấy người ở đây rất lạ, cô còn rất ngạc nhiên vì người này lại có thể nói một hơi nhiều chữ như vậy.

“Trong ký ức của tôi thì thị trấn không có thuyền.” Tô Nam Chi giả vờ không hiểu, vẻ mặt tự nhiên nói: “Người trên thị trấn không hay giao thiệp với bên ngoài cũng ít khi gặp người lạ nên mới vậy thôi, chứ thực ra mọi người tốt lắm.”

Nghe vậy, Lục Dư dừng bước, cúi đầu nhìn Tô Nam Chi: “Tốt lắm?”

Chẳng biết có phải ảo giác không, lúc anh hỏi câu này, Tô Nam Chi thấy trên mặt anh thoáng hiện một nụ cười khác thường.

Không cười thì thôi, cười lên lại tạo cảm giác áp lực đến nghẹt thở.

Tô Nam Chi gật đầu lia lịa, vô cùng quả quyết.

Đúng, ở đây toàn người tốt!

NPC thì phải thế này.

Vốn tưởng anh sẽ nghi ngờ, dù sao lời cô nói cũng khác với lời của chủ nhà trọ, cô còn nghĩ sẵn cả cách đối phó rồi, ai ngờ đối phương lại không làm theo lẽ thường.

Trong khoảnh khắc ấy, đối diện với ánh mắt phẳng lặng như hồ thu của anh, Tô Nam Chi hơi chột dạ, cảm giác như thân phận kép của mình sắp không giấu được nữa.

Lục Dư không hỏi tiếp, ánh mắt Tô Nam Chi vô tình liếc sang bên trái, đồng tử đột nhiên co rút lại, tim cũng như muốn nhảy lên cổ họng.

Vừa rồi, bên đó có một bóng đen vụt qua, tốc độ cực nhanh, cô chỉ kịp nhìn thấy một bàn tay lướt qua tường.

!!!

Không phải ảo giác, thật sự có thứ gì đó đang bám theo họ.

Với tốc độ đó, tuyệt đối không phải người bình thường, có khi còn chẳng phải là người.

Tô Nam Chi rùng mình, bất giác rảo bước nhanh hơn.

Trong nhà trọ.

Người chơi mất tích vẫn chưa quay lại.

Tầng một vẫn còn hai ba người chơi, chủ nhà trọ cũng ngồi ở quầy thu ngân.

Người chơi tự động lờ Tô Nam Chi đi, sốt sắng hỏi Lục Dư tình hình. Câu trả lời của anh rất ngắn gọn, chỉ có “Không phát hiện gì”, chứ không phải “không có gì”.

Đúng là chẳng phát hiện gì cả, ngoài cái bóng đen kia.

Tô Nam Chi không biết Lục Dư có nhìn thấy không, lúc đó toàn bộ sự chú ý của cô đều tập trung vào những chỗ tối tăm có thể tiềm ẩn nguy hiểm xung quanh, làm gì còn tâm trí để ý chuyện khác.

7

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.