TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36: Đảo thần bí

Đợi tiếng động bên ngoài đi xa, Tô Nam Chi mới cùng Lục Dư di chuyển sang con hẻm bên cạnh.

Trời đã tối hẳn, những nơi trũng thấp nước biển đã ngập đến đầu gối. Việc đốt nhà gây rối loạn cho lũ quái vật đã giúp họ câu giờ được một ngày.

Nhưng giờ đây họ không còn lợi thế nữa. Lũ quái đầu cá đã sống ở đây không biết bao nhiêu năm, nhắm mắt cũng tìm được đường, còn họ thì không.

May mắn tránh được lũ quái vật trên đường đi. Chỉ còn vài tiếng cuối cùng là trò chơi kết thúc, Tô Nam Chi chỉ mong thời gian trôi nhanh hơn một chút.

Họ men theo tường, tránh ánh sáng hắt ra từ đèn đường, di chuyển chậm rãi và cẩn trọng.

Một tiếng nổ vang rền xé toạc bầu trời, khiến tim gan người ta rối bời.

Mưa lớn đột ngột trút xuống.

Trong tiếng mưa xối xả, tầm nhìn trở nên mờ mịt. Xa xa, mặt biển cuộn lên những đợt sóng cao ngất như muốn xé ngang bầu trời. Cả hòn đảo chìm trong màn mưa gió u ám, lạnh lẽo, tựa như có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Những hạt mưa nặng trĩu từ trên mây trút xuống, quất thẳng vào mặt. Cơn mưa dữ dội này khiến tình cảnh của họ càng thêm khốn đốn.

Tô Nam Chi gạt nước mưa trên mặt. Lúc trước mồ hôi nhễ nhại, giờ thì lạnh buốt từ đầu đến chân.

Ánh chớp trắng lóa rạch ngang bầu trời đêm, soi sáng con phố tối tăm. Gạch đá trên đường ướt sũng nước mưa, phản chiếu lại thứ ánh sáng nhờ nhờ. Không biết vì lạnh hay vì lý do nào khác, Tô Nam Chi cảm thấy lòng mình hoảng loạn một cách khó hiểu.

“Chúng nó ở đây!”

Một giọng nói xuyên qua màn mưa, vọng xuống từ trên cao.

Tô Nam Chi giật mình, theo hướng âm thanh, ngẩng đầu nhìn lên mặc cho mưa táp vào mặt.

Tia chớp loằng ngoằng trên bầu trời. Trong khoảnh khắc ánh sáng ngắn ngủi nhưng chói lòa đó, cô nhìn thấy trên ban công tầng ba của một ngôi nhà ba tầng gần đó, một con quái vật nửa người nửa ngợm đang đứng.

Nó ló cái đầu ra, lớp vảy màu xanh sẫm trên tay bị nước mưa gột rửa trông càng thêm bóng loáng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào họ đầy căm phẫn.

“Chúng nó ở đây! Lũ phản bội ở ngay đây!” Nó lặp lại một lần nữa, giọng nói kỳ quái đến khó tả.

Thằng khốn này chơi bẩn thật!!!

Một tiếng hét của nó đã thu hút hết lũ quái đầu cá gần đó kéo đến. Chưa dừng lại ở đó, khi Tô Nam Chi và Lục Dư chạy sang một con đường khác, trên lầu của một căn nhà khác cũng có “người” đứng canh gác.

Những nơi có đèn đường không thể đi qua, mỗi khi có chớp, họ lập tức bị phơi bày trước tầm mắt của lũ quái vật. Cứ thế, đường thoát càng lúc càng ít.

Không chỉ họ gặp xui xẻo. Tô Nam Chi nghe thấy ở con phố bên trái cũng có “người” canh gác đang chỉ đường. Sau đó, chúng còn lôi ra không biết từ xó xỉnh nào những chiếc đèn pha kiểu cũ chiếu rọi khắp các ngả đường.

Tô Nam Chi cúi rạp người né một con quái vật, rồi bóp cò, liên tiếp hai phát đạn. Một phát trượt, một phát trúng chân con quái, câu giờ được thêm một chút.

Lục Dư rút phắt con dao vừa đâm xuyên ngực một con quái, chỉ về phía ngôi nhà cao hơn ở phía trước: “Đến đó.”

Tô Nam Chi thở không ra hơi, không nói được lời nào, chỉ dùng ánh mắt và cử chỉ tay ra hiệu không vấn đề, cô sẽ theo kịp.

Họ đổi hướng, lao như điên về phía mục tiêu. Tô Nam Chi không biết mình đã gắng gượng thế nào, đầu óc ong ong, cảm giác cơ thể không còn là của mình nữa.

Hễ có quái vật đuổi theo là cô lại nổ súng ép chúng lùi lại, cố gắng lắm mới theo kịp bước chân của Lục Dư.

Cô chỉ muốn thốt lên một câu, trò chơi này đúng là không phải dành cho người.

Đến gần mục tiêu, Lục Dư ra hiệu đưa súng cho anh. Tô Nam Chi không nghĩ nhiều, đưa ngay. Trong súng còn một viên đạn.

Chỉ thấy Lục Dư giơ tay, một phát súng hạ gục con quái vật sau cửa sổ trên lầu. Sau đó anh trả súng lại cho Tô Nam Chi, đi đến cửa chính, tung chân phá cửa xông vào.

1

0

2 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.