0 chữ
Chương 37
Chương 37: Đảo thần bí
Vừa vào trong nhà, Tô Nam Chi lập tức mất hết sức lực, khuỵu xuống đất, đồng thời không quên quan sát tình hình bên trong.
Lũ quái vật sẽ sớm đuổi tới.
Ngôi nhà này ngoài việc nằm ở vị trí cao, còn có một ưu điểm nữa là cửa sổ được thiết kế cao, tường không có điểm tựa nhưng cũng chưa chắc có thể cầm cự đến khi trò chơi kết thúc.
Giờ chỉ có thể hy vọng chúng đừng kéo đến quá nhanh.
Tô Nam Chi dùng quần áo trong ba lô chống nước lau vội mặt, đi lên lầu, đứng sau cửa sổ nơi con quái vật vừa bị một phát súng hạ gục lúc nãy, nhìn ra ngoài khung cảnh mưa gió bão bùng và bóng dáng lũ quái vật lúc nhúc kéo đến, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực mãnh liệt.
Vừa rồi cô đã dốc cạn toàn bộ sức lực, giờ thì kiệt quệ, tai ù đầu đau, thật sự không chạy nổi nữa.
Nếu phải nói ai trong hai người có khả năng sống sót cuối cùng, không cần nghĩ cũng biết đó là Lục Dư.
Tô Nam Chi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay người nhìn Lục Dư với vẻ thành khẩn: “Chắc là... bệnh viện số một Hải Thành. Nếu tôi thua trong trò chơi này, có thể phiền anh đến rút ống thở...”
Nói đến đây, cô lại im bặt, lắc đầu: “Thôi bỏ đi, phó mặc cho số phận vậy.”
Cô đúng là ở trong thế giới game mấy ngày mà đầu óc lú lẫn cả rồi. Thế giới thực đâu phải trò chơi, rút ống thở của người ta thì chẳng phải ngồi tù mọt gông sao, chuyện này ai mà dám nhận lời.
Lục Dư nhìn cô, một sự tập trung hiếm thấy: “Trong trò chơi, mạng sống của cô chỉ do cô tự quyết định. Với lại, tốt nhất đừng tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến thực tại.”
Tô Nam Chi cũng đang tự kiểm điểm sự bốc đồng của mình. Đang định nói gì đó, cô liếc thấy một đám đông quái vật đang ùn ùn kéo đến phía dưới. Trong lúc cấp bách, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc thang gấp dẫn lên gác mái.
Cô nhanh chóng trèo lên, thắp đèn dầu, quan sát sơ qua kết cấu của gác mái.
Không gian không lớn, chỉ có một cái giường và một cái tủ, bên trái có một cửa sổ mái.
“Chúng ta có thể thoát ra ngoài qua cửa sổ mái trên gác.”
Tô Nam Chi thổi tắt đèn dầu, lúc mò mẫm đi xuống trong bóng tối vô tình nắm phải cánh tay Lục Dư. Cô khựng lại một chút, rồi coi như Lục Dư không phát hiện, lặng lẽ buông tay ra, nói tiếp:
“Chúng chắc chắn sẽ vào kiểm tra nhưng chưa chắc sẽ trèo ra cửa sổ mái để tìm trên nóc nhà đâu. Cùng lắm thì mình đốt nhà, trò chơi sắp kết thúc rồi, với điều kiện ở đây thì lửa sẽ không lan nhanh như vậy.”
Gác mái bị dột, thêm vào đó đèn ở hai tầng này đều không sáng, vừa hay có thể che đi dấu vết nước do họ để lại.
Mưa đã ngớt đi phần nào, đã lâu không nghe thấy tiếng sấm. Chắc không đến nỗi xui xẻo đến mức đúng lúc này lại có một tia sét đánh trúng họ.
Hai người lần lượt lên gác mái. Trần gác mái khá thấp, Lục Dư phải khom lưng mới không đυ.ng đầu. Anh đẩy cửa sổ mái ra, trèo ra ngoài trước, sau đó đến Tô Nam Chi.
Mái nhà vừa trơn vừa cao. Tô Nam Chi cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng. Trên đó gió lớn, nước mưa lạnh buốt quất vào mặt cô một cách hỗn loạn, khiến răng cô va vào nhau cầm cập.
Khoảng hai phút sau, tiếng bước chân bên dưới ngày một gần. Lũ quái vật đã bao vây ba vòng trong ba vòng ngoài khu vực này. Lúc đèn pha quét qua người, Tô Nam Chi co rúm người ở góc chết giữa hai mái dốc, toàn thân cứng đờ.
Tiếng bước chân trong gác mái từ từ tiến lại gần cửa sổ mái.
Két...
Cửa sổ mái bị đẩy ra.
Tô Nam Chi căng thẳng đến mức quên cả lạnh. Bên dưới im lặng hồi lâu không có động tĩnh gì. Cô không ngừng tự nhủ trong lòng, phải bình tĩnh, càng những lúc thế này càng phải bình tĩnh.
Rồi cô lôi ra một hòn đá, đợi cái thứ đó ló đầu lên là cô sẽ cho nó một phát vào đầu.
Lũ quái vật sẽ sớm đuổi tới.
Ngôi nhà này ngoài việc nằm ở vị trí cao, còn có một ưu điểm nữa là cửa sổ được thiết kế cao, tường không có điểm tựa nhưng cũng chưa chắc có thể cầm cự đến khi trò chơi kết thúc.
Giờ chỉ có thể hy vọng chúng đừng kéo đến quá nhanh.
Tô Nam Chi dùng quần áo trong ba lô chống nước lau vội mặt, đi lên lầu, đứng sau cửa sổ nơi con quái vật vừa bị một phát súng hạ gục lúc nãy, nhìn ra ngoài khung cảnh mưa gió bão bùng và bóng dáng lũ quái vật lúc nhúc kéo đến, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực mãnh liệt.
Vừa rồi cô đã dốc cạn toàn bộ sức lực, giờ thì kiệt quệ, tai ù đầu đau, thật sự không chạy nổi nữa.
Tô Nam Chi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay người nhìn Lục Dư với vẻ thành khẩn: “Chắc là... bệnh viện số một Hải Thành. Nếu tôi thua trong trò chơi này, có thể phiền anh đến rút ống thở...”
Nói đến đây, cô lại im bặt, lắc đầu: “Thôi bỏ đi, phó mặc cho số phận vậy.”
Cô đúng là ở trong thế giới game mấy ngày mà đầu óc lú lẫn cả rồi. Thế giới thực đâu phải trò chơi, rút ống thở của người ta thì chẳng phải ngồi tù mọt gông sao, chuyện này ai mà dám nhận lời.
Lục Dư nhìn cô, một sự tập trung hiếm thấy: “Trong trò chơi, mạng sống của cô chỉ do cô tự quyết định. Với lại, tốt nhất đừng tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến thực tại.”
Cô nhanh chóng trèo lên, thắp đèn dầu, quan sát sơ qua kết cấu của gác mái.
Không gian không lớn, chỉ có một cái giường và một cái tủ, bên trái có một cửa sổ mái.
“Chúng ta có thể thoát ra ngoài qua cửa sổ mái trên gác.”
Tô Nam Chi thổi tắt đèn dầu, lúc mò mẫm đi xuống trong bóng tối vô tình nắm phải cánh tay Lục Dư. Cô khựng lại một chút, rồi coi như Lục Dư không phát hiện, lặng lẽ buông tay ra, nói tiếp:
“Chúng chắc chắn sẽ vào kiểm tra nhưng chưa chắc sẽ trèo ra cửa sổ mái để tìm trên nóc nhà đâu. Cùng lắm thì mình đốt nhà, trò chơi sắp kết thúc rồi, với điều kiện ở đây thì lửa sẽ không lan nhanh như vậy.”
Mưa đã ngớt đi phần nào, đã lâu không nghe thấy tiếng sấm. Chắc không đến nỗi xui xẻo đến mức đúng lúc này lại có một tia sét đánh trúng họ.
Hai người lần lượt lên gác mái. Trần gác mái khá thấp, Lục Dư phải khom lưng mới không đυ.ng đầu. Anh đẩy cửa sổ mái ra, trèo ra ngoài trước, sau đó đến Tô Nam Chi.
Mái nhà vừa trơn vừa cao. Tô Nam Chi cố gắng lắm mới giữ được thăng bằng. Trên đó gió lớn, nước mưa lạnh buốt quất vào mặt cô một cách hỗn loạn, khiến răng cô va vào nhau cầm cập.
Khoảng hai phút sau, tiếng bước chân bên dưới ngày một gần. Lũ quái vật đã bao vây ba vòng trong ba vòng ngoài khu vực này. Lúc đèn pha quét qua người, Tô Nam Chi co rúm người ở góc chết giữa hai mái dốc, toàn thân cứng đờ.
Tiếng bước chân trong gác mái từ từ tiến lại gần cửa sổ mái.
Két...
Cửa sổ mái bị đẩy ra.
Tô Nam Chi căng thẳng đến mức quên cả lạnh. Bên dưới im lặng hồi lâu không có động tĩnh gì. Cô không ngừng tự nhủ trong lòng, phải bình tĩnh, càng những lúc thế này càng phải bình tĩnh.
Rồi cô lôi ra một hòn đá, đợi cái thứ đó ló đầu lên là cô sẽ cho nó một phát vào đầu.
1
0
2 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
