TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35
Chương 35: Đảo thần bí

Chỉ còn cách tiến sâu vào trong đảo, tránh xa bờ biển. Cả hai đều đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, chẳng mấy chốc đã bị bao vây.

Đang lúc tuyệt vọng, một cột khói đặc bỗng bốc lên từ phía xa trên bầu trời xám xịt. Mùi khét lẹt theo gió thổi tới. Lũ quái vật đang vây quanh họ cũng nhìn về phía đó và trong thoáng chốc, lửa giận bùng lên trong mắt chúng.

Con quái đầu cá đứng đầu đàn tỏ ra giận dữ tột độ, rõ ràng nơi bốc cháy là nhà của nó.

Trương Hạo và Nguyễn Phi nhìn nhau, chớp lấy thời cơ, vùng lên phá vòng vây.



Ở một diễn biến khác.

Tô Nam Chi và Lục Dư đang trên đường đi đốt nhà. Vừa mở một cánh cửa, họ đối mặt ngay với một gương mặt cá màu xanh sẫm.

Nó còn chưa kịp gọi đồng bọn đến hỗ trợ thì đã bị Lục Dư xử lý gọn.

Vào trong nhà, Lục Dư chuẩn bị nhóm lửa. Tô Nam Chi lựa một hòn đá sắc cạnh, làm thịt con cá vừa bắt được lúc nãy.

Đây là lần đầu cô làm việc này, tay chân còn lóng ngóng, xử lý không được đẹp mắt cho lắm nhưng trong hoàn cảnh này có cái ăn là tốt rồi. Cô nghĩ chắc Lục Dư cũng không để tâm đâu.

Lũ quái vật chắc chắn không thể ngờ được, trong lúc chúng đang lùng sục khắp nơi tìm người thì lại có hai kẻ lẻn vào nhà chúng nướng cá.

Dù không có bất kỳ gia vị nào, mùi cá nướng vẫn thơm lừng quyến rũ.

Nguyên liệu thượng hạng chỉ cần cách chế biến đơn giản.

Đây là bữa ăn ngon nhất của Tô Nam Chi trong mấy ngày qua.

“Nước biển sắp dâng lên rồi." Lục Dư khẽ nheo mắt, giọng trầm xuống: "Không còn nhiều thời gian đâu.”

Tô Nam Chi vừa lấy được một cây đèn dầu dính đầy bụi trên giá xuống, nghe vậy liền quay lại, mặt lộ rõ vẻ thắc mắc.

Lục Dư nói thêm: “Tiếng nước đã gần hơn.”

Nghe anh nói vậy, sắc mặt Tô Nam Chi hơi thay đổi. Cô không mất thời gian để lắng nghe tiếng nước nữa mà tăng tốc hành động, lục tung đồ đạc, lôi ra từ trong góc một chai dầu hỏa nhỏ còn niêm phong.

Vận may của họ cũng không tệ. Lúc nhìn thấy cây đèn dầu, cô đã thoáng nghĩ liệu có còn dầu hỏa không, tìm kiếm trong vô vọng mà không ngờ lại tìm thấy thật.

Đổ một phần ba lượng dầu ra để mồi lửa, ngọn lửa bùng lên rất nhanh. Sau khi hai người rời khỏi căn nhà, Tô Nam Chi đứng ở một vị trí có tầm nhìn thoáng đãng quan sát, nước biển vẫn đang tiếp tục dâng vào.

Đúng như Lục Dư nói, hòn đảo này sẽ không bị nhấn chìm nhưng nước biển tràn vào sẽ thu hẹp phạm vi an toàn.

Lội nước sẽ chạy chậm hơn, lại còn gây ra tiếng động lớn hơn.

Khói đặc cuồn cuộn bốc lên. Hai người họ vừa rời đi không lâu thì lũ quái vật cũng kéo đến.

Nhìn căn nhà thứ hai bị đốt cháy, mắt chúng lóe lên những tia nhìn hung tợn, cổ họng phát ra những âm thanh khàn khàn, rõ ràng đã tức giận đến cực điểm.

Những kẻ ngoại lai đến đây chỉ có một kết cục. Chưa từng có kẻ nào trốn được nhiều ngày như vậy, lại còn dám vào nhà chúng nướng cá, xong xuôi còn đốt nhà của chúng.

“Bằng mọi giá phải bắt được mấy đứa ngoại lai và lũ phản bội đó!”

Chúng bắt đầu hành động. Một lượng lớn đồng bọn đang tuần tra được triệu hồi về, chia thành nhiều đội đi lùng sục.

Nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, Tô Nam Chi ép sát lưng vào tường. Trước mặt cô treo lủng lẳng hai cái đầu. Một cái đã khô quắt như con cá khô, màu nâu sẫm, mắt hõm sâu, lưỡi teo lại không thấy đâu, một cái móc sắt đen bóng nhờn mỡ xuyên qua treo cái đầu dưới mái hiên, khẽ đung đưa theo gió.

Cái còn lại vẫn còn rất tươi – là Triệu Đại Thành.

Lúc mới vào, chỉ thấy tóc của Triệu Đại Thành, cô còn tưởng là người sống. Đi vào thêm chút nữa, liền thấy một cặp đồng tử mở to như đang nhìn trộm họ, máu ở vết cắt trên cổ đã chảy cạn.

Ánh mắt bất ngờ chạm nhau khiến Tô Nam Chi kinh hãi trợn tròn mắt.

Không biết chủ nhân ngôi nhà này tích trữ thức ăn hay có sở thích bệnh hoạn gì nữa.

1

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.