0 chữ
Chương 34
Chương 34: Đảo thần bí
Gió và sóng biển ngày càng dữ dội, mọi tiếng kêu cứu đều bị tiếng sóng biển nhấn chìm, máu loang trong nước biển cũng nhanh chóng bị cuốn trôi đi.
Tô Nam Chi hít một hơi thật sâu, cảm giác ngột ngạt trong lòng khiến cô hơi khó thở.
“Cô chỉ có thể làm mọi cách để mình sống sót thôi." Lục Dư khẽ nói.
“Tôi hiểu.”
Chỉ là cô vẫn chưa quen lắm.
…
Mười giờ sáng, nước biển bắt đầu dâng lên.
Tô Nam Chi và Lục Dư cuối cùng chọn một căn nhà ở phía nam bến tàu để “thí điểm”, lý do rất đơn giản, nơi này tiện cho việc rút lui hơn.
Thời gian trôi qua, cường độ tìm kiếm của lũ quái vật càng lúc càng gắt gao, đã sắp đến mức khó mà nhúc nhích được.
Họ xác định trước lộ trình rời đi, sau đó lẳng lặng lẻn vào nhà. Tô Nam Chi thuần thục tìm tủ quần áo, chọn ra hai bộ quần áo bằng vải bông vải lanh, xé giấy từ cuốn nhật ký, rồi nhóm lửa.
Sợ lửa không cháy được, cô còn cầm quần áo quạt lia lịa một hồi, sau đó mở cửa sổ cho khói bay ra ngoài, để lũ quái vật biết nhà của chúng bị cháy.
Giữ gìn cẩn thận mồi lửa, hai người nhanh chóng rời khỏi căn nhà.
Không bao lâu sau, hơn chục con quái vật chạy tới. Chúng không dám vào trong, chỉ có thể nhìn ánh lửa bùng lên trong nhà mà tức giận gào thét điều gì đó, khuôn mặt kỳ dị của chúng vì giận dữ mà méo mó cả lại.
Do điều kiện môi trường, lửa không thể cháy lớn nhưng mục đích của hai người cũng đã đạt được.
Lũ quái vật bắt đầu lùng sục xung quanh. Lục Dư cố ý để lại dấu vết dẫn dụ chúng đi về một hướng khác.
Tô Nam Chi và Lục Dư nhân lúc hỗn loạn rời đi. Một phần quái vật trên đường đã bị dẫn dụ đi, quãng đường tiếp theo nhẹ nhàng hơn hẳn, họ cũng có được vài tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.
Ngoài khơi xa, gió bão nổi lên dữ dội, sóng biển cao đến mấy mét. Hòn đảo này vốn dĩ không cao hơn mặt biển là bao, trong thời tiết như vậy, nước biển đã tràn lên cả bến tàu.
Ở những con phố trũng thấp, nước biển bắt đầu tràn vào nhưng tốc độ dâng lên vẫn còn chậm.
Lúc này, Tô Nam Chi nhìn xuống vũng nước trước mặt, mắt sáng rực lên.
Đó là một con cá!
Cô lấy từ trong ba lô ra viên đá nhặt được trên đường, định bụng tiến lại gần đập cho nó ngất, đợi đến khi đi đốt lửa ở chỗ tiếp theo thì tiện thể nướng luôn.
Chưa kịp bước tới, cô đã bị Lục Dư cản lại. Trong tay anh không biết từ đâu xuất hiện một cành cây được vót nhọn. Anh bước vài bước tới, con cá dường như cảm nhận được nguy hiểm, quẫy đuôi định chạy.
Lục Dư cầm cành cây đâm mạnh xuống nước. Khi nhấc lên, trên cành cây đã xiên một con cá.
Tô Nam Chi âm thầm giơ ngón tay cái, tỏ ý thán phục.
…
Tình hình của hai người ở đầu kia thị trấn lại hoàn toàn trái ngược.
Nguyễn Phi và Trương Hạo nơm nớp lo sợ trốn tránh cả một đêm. Lũ quái vật này đã thay đổi chiến thuật, chúng không tìm được người thì quay ngược lại ẩn nấp trong bóng tối, giăng bẫy, chờ đợi con mồi xuất hiện.
Người chơi chẳng bao giờ lường trước được lũ quái vật sẽ đột ngột xổ ra từ xó xỉnh nào trên đường hay sau bất cứ cánh cửa nào.
Hôm qua, Triệu Đại Thành bị thương ở chân, chạy chẳng được mấy bước đã bị tóm. Cả bọn chẳng thèm đoái hoài đến sống chết của cậu ta, hạng người chỉ biết núp sau lưng người khác thế này thì chẳng có tác dụng gì cho cả đội.
Triệu Đại Thành cũng không chịu động não nghĩ xem, mấy người chơi cũ đời nào lại ngốc nghếch? Giữ lại cậu ta chẳng qua là để đến lúc cần thì đẩy ra đỡ đòn mà thôi.
Trời tối, tầm nhìn hạn chế, cả nhóm chạm trán một bầy quái vật rồi lạc mất Điền Sùng lúc nào không hay.
Đội giờ chỉ còn lại Trương Hạo và Nguyễn Phi.
Trương Hạo xé vạt áo quấn quanh cánh tay bị thương. Vết thương từ ba tiếng trước, giờ cứ cử động là máu lại ứa ra.
Chỉ còn mười tiếng nữa là trò chơi kết thúc.
Tô Nam Chi hít một hơi thật sâu, cảm giác ngột ngạt trong lòng khiến cô hơi khó thở.
“Cô chỉ có thể làm mọi cách để mình sống sót thôi." Lục Dư khẽ nói.
“Tôi hiểu.”
Chỉ là cô vẫn chưa quen lắm.
…
Mười giờ sáng, nước biển bắt đầu dâng lên.
Tô Nam Chi và Lục Dư cuối cùng chọn một căn nhà ở phía nam bến tàu để “thí điểm”, lý do rất đơn giản, nơi này tiện cho việc rút lui hơn.
Thời gian trôi qua, cường độ tìm kiếm của lũ quái vật càng lúc càng gắt gao, đã sắp đến mức khó mà nhúc nhích được.
Họ xác định trước lộ trình rời đi, sau đó lẳng lặng lẻn vào nhà. Tô Nam Chi thuần thục tìm tủ quần áo, chọn ra hai bộ quần áo bằng vải bông vải lanh, xé giấy từ cuốn nhật ký, rồi nhóm lửa.
Giữ gìn cẩn thận mồi lửa, hai người nhanh chóng rời khỏi căn nhà.
Không bao lâu sau, hơn chục con quái vật chạy tới. Chúng không dám vào trong, chỉ có thể nhìn ánh lửa bùng lên trong nhà mà tức giận gào thét điều gì đó, khuôn mặt kỳ dị của chúng vì giận dữ mà méo mó cả lại.
Do điều kiện môi trường, lửa không thể cháy lớn nhưng mục đích của hai người cũng đã đạt được.
Lũ quái vật bắt đầu lùng sục xung quanh. Lục Dư cố ý để lại dấu vết dẫn dụ chúng đi về một hướng khác.
Tô Nam Chi và Lục Dư nhân lúc hỗn loạn rời đi. Một phần quái vật trên đường đã bị dẫn dụ đi, quãng đường tiếp theo nhẹ nhàng hơn hẳn, họ cũng có được vài tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.
Ở những con phố trũng thấp, nước biển bắt đầu tràn vào nhưng tốc độ dâng lên vẫn còn chậm.
Lúc này, Tô Nam Chi nhìn xuống vũng nước trước mặt, mắt sáng rực lên.
Đó là một con cá!
Cô lấy từ trong ba lô ra viên đá nhặt được trên đường, định bụng tiến lại gần đập cho nó ngất, đợi đến khi đi đốt lửa ở chỗ tiếp theo thì tiện thể nướng luôn.
Chưa kịp bước tới, cô đã bị Lục Dư cản lại. Trong tay anh không biết từ đâu xuất hiện một cành cây được vót nhọn. Anh bước vài bước tới, con cá dường như cảm nhận được nguy hiểm, quẫy đuôi định chạy.
Lục Dư cầm cành cây đâm mạnh xuống nước. Khi nhấc lên, trên cành cây đã xiên một con cá.
…
Tình hình của hai người ở đầu kia thị trấn lại hoàn toàn trái ngược.
Nguyễn Phi và Trương Hạo nơm nớp lo sợ trốn tránh cả một đêm. Lũ quái vật này đã thay đổi chiến thuật, chúng không tìm được người thì quay ngược lại ẩn nấp trong bóng tối, giăng bẫy, chờ đợi con mồi xuất hiện.
Người chơi chẳng bao giờ lường trước được lũ quái vật sẽ đột ngột xổ ra từ xó xỉnh nào trên đường hay sau bất cứ cánh cửa nào.
Hôm qua, Triệu Đại Thành bị thương ở chân, chạy chẳng được mấy bước đã bị tóm. Cả bọn chẳng thèm đoái hoài đến sống chết của cậu ta, hạng người chỉ biết núp sau lưng người khác thế này thì chẳng có tác dụng gì cho cả đội.
Triệu Đại Thành cũng không chịu động não nghĩ xem, mấy người chơi cũ đời nào lại ngốc nghếch? Giữ lại cậu ta chẳng qua là để đến lúc cần thì đẩy ra đỡ đòn mà thôi.
Trời tối, tầm nhìn hạn chế, cả nhóm chạm trán một bầy quái vật rồi lạc mất Điền Sùng lúc nào không hay.
Đội giờ chỉ còn lại Trương Hạo và Nguyễn Phi.
Trương Hạo xé vạt áo quấn quanh cánh tay bị thương. Vết thương từ ba tiếng trước, giờ cứ cử động là máu lại ứa ra.
Chỉ còn mười tiếng nữa là trò chơi kết thúc.
0
0
2 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
