0 chữ
Chương 33
Chương 33: Đảo thần bí
Tô Nam Chi nhớ lại mình từng xem trên mạng cách giữ và mang theo mồi lửa khi đi dã ngoại.
Dùng vỏ cây cuộn thành ống, một đầu hoàn toàn thông gió, đầu kia chừa một nửa lỗ thông gió, có thể đặt vật liệu dễ cháy hơi ẩm vào, rêu cũng được, sau đó đặt mồi lửa vào. Đợi bên trong bắt đầu bốc khói thì dùng bùn đất bịt kín một nửa miệng ống. Nghe nói cách này có thể giữ lửa được khoảng hai tiếng đồng hồ.
Những thứ này đều có sẵn ở gần đây, không khó kiếm, có thể làm nhiều một chút để đảm bảo có cái thay thế.
Vấn đề là cô chỉ từng xem qua phương pháp này chứ chưa bao giờ thử, không biết có được không.
Ngoài ra, vị trí đốt lửa cũng cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Việc này một khi đã làm, chắc chắn sẽ khiến tất cả lũ quái vật tức điên lên, hận không thể xé xác họ ra. Phải lên kế hoạch đường đi nước bước cẩn thận, nếu không thì tự mình hại mình.
Mỗi một khâu đều có thể xảy ra biến số nên cô mới nói là mạo hiểm.
“Cách cô nói rất mạo hiểm nhưng khả thi.” Lục Dư ngước mắt nhìn Tô Nam Chi một cái.
Điều này xem như khẳng định ý tưởng của cô.
Nhưng nếu có thể, cô vẫn hy vọng tìm được một nơi nào đó để ẩn nấp, cố gắng cầm cự cho đến khi trò chơi kết thúc.
“Hòn đảo này sẽ không đột nhiên bị nhấn chìm chứ?” Tô Nam Chi để ý thấy so với hai ngày trước, gió và sóng biển mạnh hơn nhiều.
“Khả năng không lớn.” Lục Dư kiên nhẫn giải thích: "Nếu nước biển có thể nhấn chìm hòn đảo này thì vòng chơi này sẽ không ai sống sót được.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Tô Nam Chi vừa mới yên tâm một chút, lại nghe Lục Dư nói tiếp: “Nhưng nước biển có khả năng dâng lên. Tiếng động khi lội nước quá lớn, không gian ẩn náu sẽ bị thu hẹp, đối với người chơi cũng không phải chuyện tốt.”
“Trong đa số trường hợp, thời gian trò chơi càng kéo dài, độ khó càng tăng.”
Tô Nam Chi hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, con người luôn có lúc không may mắn, ví dụ như đi đến đâu cũng gặp quái vật, thậm chí có khi còn xui xẻo đặt chân thẳng vào sào huyệt của BOSS.
Tìm cách giải quyết vấn đề, tích cực đối mặt với trò chơi mới là mấu chốt.
Còn chưa đầy 24 giờ nữa là trò chơi kết thúc, họ bắt đầu chuẩn bị những thứ cần thiết.
Rêu thì dễ kiếm, xung quanh đâu đâu cũng có, tiện tay lấy một ít là được.
Tô Nam Chi còn đang nghĩ xem cần dùng vỏ cây to cỡ nào thì Lục Dư bên kia đã làm xong mọi việc. Nhìn dáng vẻ thành thạo của anh, Tô Nam Chi ngớ người: "Anh biết làm à?”
“Ừ.”
Đây là thần tiên phương nào vậy?
Bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ của Tô Nam Chi, Lục Dư có chút không tự nhiên, khẽ quay mặt đi chỗ khác.
Đợi đến khi hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, họ di chuyển vào trong thị trấn. Khi đến gần khu vực bến tàu, Tô Nam Chi cố ý nấp trong bóng tối quan sát một lúc.
Khắp nơi đều có lũ quái vật đầu cá đang lùng sục nhưng bến tàu lại yên tĩnh một cách lạ thường.
Điều này khiến cô nhớ lại tình hình ngày hôm qua cũng tương tự, sự yên tĩnh bề ngoài có thể che giấu một đàn quái vật lớn.
Ngay khi họ định đi đường vòng để rời đi thì thấy một bóng người đang chạy thục mạng trong mưa, phía sau là một đám quái vật bám riết.
Rất nhanh, tất cả các lối thoát đều bị chặn kín.
Đó là Điền Sùng. Anh ta bị dồn đến bến tàu, đã không còn đường lui.
Hoặc là bị bắt hoặc là nhảy xuống biển rồi bị bắt.
Anh ta hét lên kinh hãi, từng bước lùi lại.
Trên mặt biển cuộn sóng, một nửa khuôn mặt của con quái vật nhô lên, nó lặng lẽ nhìn Điền Sùng, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý. Biểu cảm này xuất hiện trên một khuôn mặt cá, nhìn kiểu gì cũng thấy rợn người.
Bến tàu quả nhiên có mai phục.
Thuyền đánh cá đậu ở đó, dập dềnh theo gió. Chúng chỉ chờ sẵn dưới nước, một khi có người đến gần chắc chắn không thoát được.
Dùng vỏ cây cuộn thành ống, một đầu hoàn toàn thông gió, đầu kia chừa một nửa lỗ thông gió, có thể đặt vật liệu dễ cháy hơi ẩm vào, rêu cũng được, sau đó đặt mồi lửa vào. Đợi bên trong bắt đầu bốc khói thì dùng bùn đất bịt kín một nửa miệng ống. Nghe nói cách này có thể giữ lửa được khoảng hai tiếng đồng hồ.
Những thứ này đều có sẵn ở gần đây, không khó kiếm, có thể làm nhiều một chút để đảm bảo có cái thay thế.
Vấn đề là cô chỉ từng xem qua phương pháp này chứ chưa bao giờ thử, không biết có được không.
Ngoài ra, vị trí đốt lửa cũng cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Việc này một khi đã làm, chắc chắn sẽ khiến tất cả lũ quái vật tức điên lên, hận không thể xé xác họ ra. Phải lên kế hoạch đường đi nước bước cẩn thận, nếu không thì tự mình hại mình.
“Cách cô nói rất mạo hiểm nhưng khả thi.” Lục Dư ngước mắt nhìn Tô Nam Chi một cái.
Điều này xem như khẳng định ý tưởng của cô.
Nhưng nếu có thể, cô vẫn hy vọng tìm được một nơi nào đó để ẩn nấp, cố gắng cầm cự cho đến khi trò chơi kết thúc.
“Hòn đảo này sẽ không đột nhiên bị nhấn chìm chứ?” Tô Nam Chi để ý thấy so với hai ngày trước, gió và sóng biển mạnh hơn nhiều.
“Khả năng không lớn.” Lục Dư kiên nhẫn giải thích: "Nếu nước biển có thể nhấn chìm hòn đảo này thì vòng chơi này sẽ không ai sống sót được.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Tô Nam Chi vừa mới yên tâm một chút, lại nghe Lục Dư nói tiếp: “Nhưng nước biển có khả năng dâng lên. Tiếng động khi lội nước quá lớn, không gian ẩn náu sẽ bị thu hẹp, đối với người chơi cũng không phải chuyện tốt.”
Tô Nam Chi hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, con người luôn có lúc không may mắn, ví dụ như đi đến đâu cũng gặp quái vật, thậm chí có khi còn xui xẻo đặt chân thẳng vào sào huyệt của BOSS.
Tìm cách giải quyết vấn đề, tích cực đối mặt với trò chơi mới là mấu chốt.
Còn chưa đầy 24 giờ nữa là trò chơi kết thúc, họ bắt đầu chuẩn bị những thứ cần thiết.
Rêu thì dễ kiếm, xung quanh đâu đâu cũng có, tiện tay lấy một ít là được.
Tô Nam Chi còn đang nghĩ xem cần dùng vỏ cây to cỡ nào thì Lục Dư bên kia đã làm xong mọi việc. Nhìn dáng vẻ thành thạo của anh, Tô Nam Chi ngớ người: "Anh biết làm à?”
“Ừ.”
Đây là thần tiên phương nào vậy?
Bắt gặp ánh mắt ngưỡng mộ của Tô Nam Chi, Lục Dư có chút không tự nhiên, khẽ quay mặt đi chỗ khác.
Khắp nơi đều có lũ quái vật đầu cá đang lùng sục nhưng bến tàu lại yên tĩnh một cách lạ thường.
Điều này khiến cô nhớ lại tình hình ngày hôm qua cũng tương tự, sự yên tĩnh bề ngoài có thể che giấu một đàn quái vật lớn.
Ngay khi họ định đi đường vòng để rời đi thì thấy một bóng người đang chạy thục mạng trong mưa, phía sau là một đám quái vật bám riết.
Rất nhanh, tất cả các lối thoát đều bị chặn kín.
Đó là Điền Sùng. Anh ta bị dồn đến bến tàu, đã không còn đường lui.
Hoặc là bị bắt hoặc là nhảy xuống biển rồi bị bắt.
Anh ta hét lên kinh hãi, từng bước lùi lại.
Trên mặt biển cuộn sóng, một nửa khuôn mặt của con quái vật nhô lên, nó lặng lẽ nhìn Điền Sùng, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý. Biểu cảm này xuất hiện trên một khuôn mặt cá, nhìn kiểu gì cũng thấy rợn người.
Bến tàu quả nhiên có mai phục.
Thuyền đánh cá đậu ở đó, dập dềnh theo gió. Chúng chỉ chờ sẵn dưới nước, một khi có người đến gần chắc chắn không thoát được.
0
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
