TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30: Đảo thần bí

“Cái gì? Không phải mấy người à?” Tô Nam Chi tỏ vẻ ngạc nhiên.

Dù cô nói gì, bọn họ cũng chẳng tin, vậy cứ để họ đoán mò vậy.

Ánh mắt Trương Hạo thoáng vẻ nghi ngờ, hắn lắc đầu, bất đắc dĩ nói: “Nếu chúng tôi có súng, tối đó sao có thể suýt nữa không thoát khỏi nhà trọ được.”

“Lạ thật đấy.” Tô Nam Chi nhíu mày, vẻ mặt hoài nghi: "Tôi còn tưởng là mấy người nổ súng chứ.”

“Nhắc đến tối hôm đó cũng may cô đã phóng hỏa.” Nguyễn Phi ngồi xuống cạnh Tô Nam Chi vẫn còn sợ hãi nói: "Nhờ vậy chúng tôi mới chạy thoát khỏi nhà trọ được.”

Với người lạ đến gần, Tô Nam Chi theo phản xạ sẽ đề phòng. Lần này cũng vậy. Cô ậm ừ đáp vài câu rồi đứng dậy một cách tự nhiên.

Lục Dư lúc này đột nhiên lên tiếng: “Nên đi rồi.”

Tô Nam Chi sững người một chút, rồi gật đầu.

So với những người này, cô cảm thấy Lục Dư đáng tin hơn.

“Hai người có ý gì? Không phải đã nói cùng nhau qua màn sao?” Triệu Đại Thành đập đùi, giọng điệu có ý trách móc.

Nếu hai người này thật sự có súng, vậy đi theo họ chắc chắn sẽ an toàn hơn, lúc nguy hiểm có thể để họ xông lên trước.

Tài nguyên trong trò chơi nên là của chung chứ, bọn họ chiếm trang bị tốt như vậy, chẳng lẽ mặc kệ sống chết của người khác sao?

Tiếng mưa không chỉ che giấu hành tung cho người chơi mà còn cho cả lũ quái vật.

Cánh cửa bị đẩy, phát ra tiếng “kẽo kẹt”, người bên trong lúc này mới phát hiện có chuyện.

Triệu Đại Thành vừa nãy còn tỏ vẻ bất mãn, giờ sợ đến nỗi không nói được lời nào.

Tiếng mở cửa lớn như vậy, chắc chắn không phải người chơi.

“Chạy ra cửa sổ phòng trong kia!” Trương Hạo chỉ vào căn phòng sâu nhất.

Mặt sau của ngôi nhà này có nhiều lối thoát nên họ mới cùng chọn trốn ở đây.

Mấy người nhanh chóng trèo qua cửa sổ tẩu thoát. Ra khỏi con hẻm, họ thấy đường phố yên tĩnh lạ thường, ngoài tiếng bước chân của chính mình, chỉ còn tiếng mưa và tiếng sóng biển xa xa.

Những giọt mưa tí tách rơi từ mái hiên, rêu ở góc tường xanh sẫm.

Yên tĩnh quá. Sự yên tĩnh này không bình thường.

Trong lòng Tô Nam Chi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Những người khác có lẽ cũng cảm nhận được, không khí dần trở nên căng thẳng.

“Vận may của chúng ta không tệ, đến giờ vẫn chưa đυ.ng mặt lũ quái đầu cá kia.” Điền Sùng cố gắng làm dịu không khí.

“Không gặp mới tốt chứ, lẽ nào anh còn mong gặp à?” Nguyễn Phi đáp lời.

“Tôi tất nhiên là mong không gặp phải lũ ma quỷ đó rồi, tốt nhất cả đời không thấy mặt.”

Cả hai đều cố nói nhỏ nhưng trong hoàn cảnh này, giọng họ vẫn nghe khá rõ.

Lục Dư đang đi phía trước bỗng dừng bước. Tô Nam Chi vừa định hỏi có chuyện gì thì con phố vốn yên tĩnh đột nhiên vang lên một loạt tiếng động.

Nhìn kỹ lại, một đám quái vật đông đảo đang từ hai phía trước sau bao vây tới!

Tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, chúng dường như đã biết họ ở đâu từ trước.

Dưới bầu trời u ám, những thân hình phủ đầy vảy, khuôn mặt cá khổng lồ lại mang biểu cảm của con người, trông kỳ dị đến khó tả.

“Khốn kiếp! Lũ này phục sẵn ở đây từ lâu rồi!” Trương Hạo chửi một tiếng.

Lục Dư xoay con dao găm trong tay một vòng đẹp mắt, đổi hướng, lướt qua cổ con quái vật đang xông tới. Con quái vật cũng rất nhanh nhẹn, lập tức dùng tay đỡ đòn chí mạng, rồi bị anh đá mạnh văng vào tường.

Không biết có phải ảo giác không, Tô Nam Chi cảm thấy gạch đá trên tường như bị chấn động đến rơi cả vụn vữa.

Sức chiến đấu của Lục Dư khiến Trương Hạo và mấy người kia kinh ngạc không thôi. Ban đầu họ còn thấy anh có vẻ không hòa đồng, giống như bị tự kỷ, giờ thì lại thấy hợp lý rồi.

Cao thủ thực sự đều là kiểu người lạnh lùng, ít nói.

Lũ quái vật cũng kiểu bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Thấy Lục Dư khó xơi, chúng liền quay sang tấn công những người khác. Nhờ vậy, áp lực bên phía Lục Dư và Tô Nam Chi giảm đi.

5

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.