TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29: Đảo thần bí

Lũ “người” trong thị trấn đang lùng sục gắt gao, ngay cả những góc hẻm chất đầy đồ đạc linh tinh cũng không bỏ qua. Quanh ngôi nhà họ đang ở cũng có vài tên đang đi tuần.

Cứ tình hình này, chẳng mấy chốc chúng sẽ tìm đến đây. Phải đổi chỗ khác thôi.

Tô Nam Chi và Lục Dư tranh thủ lúc chúng chưa tìm đến nơi, bắt đầu di chuyển. Họ men theo rìa thị trấn và tìm được một căn nhà hai tầng.

Vừa vào cửa, họ đã thấy mấy người chơi khác, tay cầm đủ thứ vũ khí: Dao phay, gậy gỗ, cả đá cục.

Bốn người đối diện vô cùng kinh ngạc khi thấy Lục Dư. Họ cứ ngỡ anh đã bị loại từ lâu, không ngờ giờ đây lại sờ sờ đứng trước mặt.

Trương Hạo hạ con dao phay xuống, thu lại vẻ phòng thủ, giải thích: “À, là hai người à. Chúng tôi còn tưởng là lũ quái vật kia.”

“Hai người không sao thì tốt quá rồi.” Triệu Đại Thành tỏ vẻ vui mừng nói.

Tô Nam Chi gật đầu hùa theo, tỏ ra rất hợp tác.

Mấy lời quan tâm kiểu này nghe cho biết vậy thôi, ai tin thì thiệt.

Trương Hạo cứ nhìn Tô Nam Chi và Lục Dư dò xét, nửa phút sau mới lên tiếng hỏi: “Hai vị quen nhau từ trước à?”

Hắn đoán rất có thể họ đã quen nhau từ trước, rồi từ đầu trò chơi đã kẻ ngoài sáng người trong tối hợp tác qua màn. Nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không giống lắm.

Tốt nhất là không quen. Cô gái kia có nguồn lửa, nếu chỉ có một mình cô thì có thể kéo vào đội, bắt nộp hết vật tư.

Lục Dư cụp mắt, không nói gì. Dù người dính nước mưa trông hơi tả tơi nhưng phong thái vẫn không hề suy giảm, hệt như một vị công tử nhà gia thế thời xưa, lạnh lùng, kiêu bạc.

Thấy anh im lặng, Trương Hạo có chút không vui nhưng cũng chẳng mong anh trả lời, bèn quay sang Tô Nam Chi.

“Không quen.” Tô Nam Chi đứng sau lưng Lục Dư, đáp.

Trương Hạo vốn không chắc họ có quen nhau không, giờ nghe Tô Nam Chi trả lời dứt khoát như vậy, lại nhìn vị trí đứng của hai người, hắn càng tin chắc cô đang nói dối.

Cô gái này giấu mình kỹ đến thế, trước đó mọi người còn ngớ ra không nhận ra cô cũng là người chơi. Người như vậy sao có thể dễ dàng lật bài ngửa chứ?

Biết là không hỏi thêm được gì, Trương Hạo không xoáy vào chuyện này nữa: "Những chuyện khác tôi không nói nhiều nữa. Tình hình hiện tại mọi người đều đã rõ."

“Lũ người trên đảo này đều là quái vật, chúng không chỉ đông hơn mà còn khỏe hơn người thường. Lúc này, người chơi chúng ta càng nên hợp tác lại. Hai người thấy sao?”

Lý lẽ thì đúng là vậy, hợp tác vẫn tốt hơn là đơn độc chiến đấu.

Điểm này Tô Nam Chi đồng tình. Cô quả thực có một kế hoạch, nếu có thể liên kết tất cả người chơi, tỷ lệ thành công sẽ cao hơn nhiều. Vấn đề là, bọn họ có đáng tin không?

Đội nhóm tạm thời càng đông người, rủi ro thường càng lớn, vì bạn không bao giờ biết trong đó có trà trộn hạng người nào.

Tô Nam Chi tự biết mình không phải kiểu người thông minh, mắt sáng như đuốc, lòng trong như gương, nhìn một cái là biết đối phương có đáng tin hay không nên cô không dám lơ là cảnh giác.

“Trò chơi chỉ còn một ngày rưỡi nữa thôi. Chỉ cần chúng ta cố gắng, nhất định có thể qua màn.” Lời của Nguyễn Phi rõ ràng là nói cho Tô Nam Chi nghe.

Tuy không biết năng lực của hai người này ra sao nhưng một người có thể phóng hỏa phá vòng vây, một người thoát được khỏi tay quái vật, xem như cũng là người có ích.

Tô Nam Chi gật đầu: “Nói đúng lắm!”

Mọi người cùng ở chung một mái nhà, làm căng quá cũng không hay. Còn chuyện hợp tác, cô vẫn chưa nghĩ xong, cứ xem xét đã rồi tính.

“Tiếng súng hôm qua bọn tôi nghe được là của hai người phải không?” Triệu Đại Thành nhìn Tô Nam Chi, cười giải thích: "Đừng hiểu lầm, chúng tôi chỉ muốn xác nhận xem còn người chơi nào khác sống sót không thôi.”

Chưa gì đã nhòm ngó đồ của cô rồi. Ý đồ của gã này cũng lộ liễu quá đi.

5

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.