TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28: Đảo thần bí

Bên kia.

Tô Nam Chi nhìn trời bên ngoài càng lúc càng tối, bất an nói: “Chỗ này gần bờ biển, có hơi mạo hiểm không?”

“Có.” Lục Dư gật đầu, vẻ mặt bình tĩnh: "Chúng không tìm thấy người, nhất định sẽ mở rộng phạm vi tìm kiếm khắp đảo, không có nơi nào là an toàn tuyệt đối.”

“Cũng phải.” Tô Nam Chi gật đầu.

Chúng chiếm ưu thế về số lượng, lại thông thuộc địa hình, những nơi trông càng an toàn thì càng dễ bị phát hiện.

“Đám lửa hôm qua là cô đốt à?” Lục Dư hỏi.

“Là tôi.” Tô Nam Chi nghĩ rằng sắp tới mọi người có thể cùng nhau qua màn nên cũng không giấu giếm: "Tôi còn hai que diêm, nếu may mắn có thể đốt nhà chạy thoát thêm một lần nữa.”

Nói rồi cô nhìn quanh một vòng, tìm kiếm những thứ có thể đốt lửa. Do không có người ở lâu ngày lại gần biển, căn nhà này còn ẩm thấp hơn cả nhà trọ, đồ đạc bị ăn mòn rất nghiêm trọng.

“Con tàu các anh đến đây chắc là có nhiên liệu đúng không?” Tô Nam Chi nhận ra điều này.

Nếu có thể lấy được nhiên liệu trên tàu, vậy dùng hỏa công đối phó với đám quái vật chẳng phải dễ dàng hơn sao.

Rồi cô lại lắc đầu, phủ nhận suy nghĩ của mình: "Vẫn không được, cứ cảm thấy trò chơi này không dễ dàng như vậy.”

Giọng Lục Dư rất nhạt: “Trở về tàu thì dễ, toàn thân trở ra mới khó.”

Một khi rời khỏi đất liền, đó chính là địa bàn của chúng, mọi chuyện rất dễ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tô Nam Chi lấy ra hai cái bánh mì cứng như đá, gõ vào bàn nghe cộp cộp, đưa cho Lục Dư một cái. Hai người đơn giản giải quyết bữa tối.

Lại mưa rồi.

Nước mưa để lại những vệt dài trên cửa sổ, trần nhà có một vòng vết nước mưa thấm, thỉnh thoảng lại có một hai giọt rơi xuống.

Tô Nam Chi kéo chặt áo khoác. Mặc dù nhiệt độ trên đảo khoảng hai mươi độ nhưng buổi tối khi trời mưa vẫn có chút se lạnh.

Hai ngày qua cô gần như không ngủ được bao nhiêu. Ngồi trên ghế sô pha canh đến nửa đêm, cuối cùng cũng hơi không chịu nổi nữa.

Lúc này, cách tốt nhất là thay phiên nhau nghỉ ngơi. Tô Nam Chi sợ mình ngủ quá say, trước khi nhắm mắt liền nói với Lục Dư: “Nếu anh buồn ngủ thì gọi tôi dậy.”

Ầm ầm...

Tiếng sấm, tiếng mưa, tiếng sóng biển hòa vào nhau. Vốn dĩ là những âm thanh trắng giúp dễ ngủ nhưng lúc này nghe lại khiến người ta vô cùng bất an.

Ngày thứ sáu của trò chơi, tầm năm giờ sáng.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, trong phòng nhập nhoạng, mờ ảo.

Tô Nam Chi mơ màng tỉnh dậy, nhìn sang Lục Dư đang ngồi ở phía đối diện, lật xem thứ gì đó: "Có phát hiện gì mới không?”

Lục Dư gật đầu, ra hiệu cho cô nhìn cuốn sổ trên bàn.

Phần đầu giống như ghi chép bệnh án, nhiều chữ bên trong đã mờ không đọc rõ, mấy trang cuối mới là trọng điểm, dường như ghi lại một sự kiện chết chóc hàng loạt từng xảy ra ở thị trấn.

Tô Nam Chi xem hồi lâu cũng chỉ hiểu được vài dòng rời rạc.

“Mọi chuyện bắt đầu từ lòng tham, tôi bất lực nhìn cái chết diễn ra cũng như không cách nào ngăn cản được bọn họ.”

“Không ai có thể rời khỏi hòn đảo này, dù có chết, tôi cũng sẽ chết với tư cách một con người.”

Từ những ghi chép vụn vặt này, có thể tạm xâu chuỗi lại một vài thông tin: Trong thị trấn có một số ngôi nhà bỏ hoang, những người từng sống ở đó vì từ chối biến thành quái vật nên đã bị những kẻ khác gϊếŧ chết.

Thông tin tuy không nhiều nhưng từ cuốn sổ cũ kỹ này, có thể cảm nhận rõ ràng nỗi đau thương và tuyệt vọng của người đã viết ra những dòng chữ ấy.

Những cư dân thị trấn biến thành quái vật đó, ngay cả người của mình cũng có thể ra tay sát hại. Khi cơ thể họ biến đổi, phần “người” trong họ cũng hoàn toàn biến mất.

Tô Nam Chi đứng trước cửa sổ quan sát tình hình bên ngoài. Rút kinh nghiệm từ lần bị phát hiện trước, lần này cô vô cùng cẩn thận.

Ngoài biển nổi gió, mưa làm ướt sũng mặt đất, mọi thứ trong thị trấn đều nhuốm vẻ âm u.

4

0

3 tháng trước

19 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.