0 chữ
Chương 27
Chương 27: Đảo thần bí
“Mày vì con người ngoài này mà phản bội bọn tao?” Một con quái vật đứng ra, nhìn chằm chằm Lục Dư và Tô Nam Chi.
Đây chắc là ông chủ.
Nhưng có vẻ nó hiểu lầm gì đó rồi.
“Đã nói rồi, người ngoài đều không đáng tin, con nhỏ đó cũng vậy!” Một con quái vật đầu cá mình người khác chỉ vào Tô Nam Chi, hung hăng nói.
Đám quái vật ăn ý vây lại. Tô Nam Chi muốn khóc không ra nước mắt nhìn ba bức tường cao. Cô biết mình không trèo qua được. Dù mấy viên đạn còn lại viên nào cũng trúng cũng chưa chắc thoát ra nổi.
Không có ống giảm thanh, tiếng súng sẽ thu hút thêm nhiều quái vật hơn. Bị chúng xé xác ăn thịt không phải là một cái chết dễ chịu.
Cô vẫn muốn cố gắng vùng vẫy thêm chút nữa, tìm kiếm cơ hội.
Lũ quái vật phát ra những âm thanh ghê rợn từ cổ họng, từng bước ép sát họ. Ngón tay Tô Nam Chi nắm chặt khẩu súng trong túi, cô nhìn chằm chằm phía trước, não bộ đang vạch ra đường thoát thân.
Đợi quái vật đến gần rồi mới nổ súng, khả năng bắn trúng sẽ cao hơn, lúc đó sẽ có khoảng trống.
Lục Dư đưa ngang con dao, liếc nhìn Tô Nam Chi: “Theo sát.”
Tô Nam Chi gật đầu lia lịa.
Sau đó, Lục Dư vung dao xông lên, đá văng hai con quái vật phía trước. Tô Nam Chi móc từ túi kia ra chiếc đèn pin, tuy không ném trúng mặt quái vật nhưng con quái vật đó giẫm phải đèn pin rồi trượt chân ngã.
Đến khi lũ quái vật bị chọc giận, nhe nanh múa vuốt đến gần, cô rút súng ra, làm động tác như sắp bóp cò. Quái vật thấy vậy liền né sang một bên.
Nhưng Tô Nam Chi đã sớm xoay nòng súng, nhắm vào vị trí né của quái vật mà bắn. Phản ứng của quái vật thực sự quá nhanh, dù cô đã đoán đúng vị trí, viên đạn đến gần vẫn bị nó né được.
Đúng lúc Tô Nam Chi cảm thấy bất lực, con quái vật đầu cá đó lại tình cờ bị viên đạn bật ra từ tường bắn trúng.
Thế này mà cũng được sao?
Cô ngẩn người nhìn con quái vật ngã gục trên mặt đất, có chút không dám tin.
Lục Dư đẩy lùi con quái vật trước mặt, hai người không chần chừ nữa, chạy thẳng ra ngoài hẻm.
Nghe tiếng gió rít bên tai, Tô Nam Chi cảm thấy mình chưa bao giờ chạy nhanh như vậy. Năm đó thi chạy ở hội thao mà có tốc độ này, kiểu gì cũng được top ba.
Cô nhìn bóng dáng cao ráo phía trước, dường như không biết mệt mỏi, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “chạy mau”.
Lục Dư không bỏ rơi cô là tốt lắm rồi, cô không thể kéo chân anh nữa.
Cuối cùng cũng cắt đuôi được lũ quái vật bám riết phía sau, Tô Nam Chi thở không ra hơi, dựa vào bức tường ẩm ướt.
Họ dừng chân ở một căn nhà nhỏ bỏ hoang, rất gần bến tàu. Trong nhà có một ít thuốc men bị ẩm, nơi này trước đây có lẽ là nơi ở của bác sĩ trong thị trấn, chỉ tiếc là không tìm thấy thứ gì có thể dùng được.
Tô Nam Chi nhìn lướt qua một vòng, nhặt được một đoạn thanh sắt gỉ sét ở góc nhà, trông giống như linh kiện của thứ gì đó, tạm thời có thể dùng làm vũ khí. Hiện tại cô cũng không tìm được món nào khác tiện tay hơn.
Ba tiếng súng liên tiếp vang lên, âm thanh truyền đến những nơi khác trong thị trấn.
“Tiếng súng! Chắc chắn là con nhỏ tối qua!” Trương Hạo nhìn về phía có tiếng súng, khẽ chửi thề một tiếng.
Ngoài mấy người họ, những người chơi còn sống sót đến giờ chắc chỉ còn lại người chơi giả làm NPC kia.
Không ngờ đối phương lại có súng, trang bị tốt như vậy thảo nào dám che giấu thân phận, không tìm đồng đội.
“Hay là chúng ta qua đó...”
Nguyễn Phi còn chưa nói hết lời, sau bức tường đột nhiên ló ra nửa cái đầu hung tợn. Nó cứ thế nhìn chằm chằm bọn họ, tất cả mọi người đều giật mình kinh hãi.
Kết cục của Lư Tuệ ngày hôm qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Dù đã chạy suốt nửa đêm, chưa được nghỉ ngơi bao lâu, mấy người phản ứng cũng rất nhanh, dồn hết sức mà chạy thục mạng.
Đây chắc là ông chủ.
Nhưng có vẻ nó hiểu lầm gì đó rồi.
“Đã nói rồi, người ngoài đều không đáng tin, con nhỏ đó cũng vậy!” Một con quái vật đầu cá mình người khác chỉ vào Tô Nam Chi, hung hăng nói.
Đám quái vật ăn ý vây lại. Tô Nam Chi muốn khóc không ra nước mắt nhìn ba bức tường cao. Cô biết mình không trèo qua được. Dù mấy viên đạn còn lại viên nào cũng trúng cũng chưa chắc thoát ra nổi.
Không có ống giảm thanh, tiếng súng sẽ thu hút thêm nhiều quái vật hơn. Bị chúng xé xác ăn thịt không phải là một cái chết dễ chịu.
Cô vẫn muốn cố gắng vùng vẫy thêm chút nữa, tìm kiếm cơ hội.
Lũ quái vật phát ra những âm thanh ghê rợn từ cổ họng, từng bước ép sát họ. Ngón tay Tô Nam Chi nắm chặt khẩu súng trong túi, cô nhìn chằm chằm phía trước, não bộ đang vạch ra đường thoát thân.
Lục Dư đưa ngang con dao, liếc nhìn Tô Nam Chi: “Theo sát.”
Tô Nam Chi gật đầu lia lịa.
Sau đó, Lục Dư vung dao xông lên, đá văng hai con quái vật phía trước. Tô Nam Chi móc từ túi kia ra chiếc đèn pin, tuy không ném trúng mặt quái vật nhưng con quái vật đó giẫm phải đèn pin rồi trượt chân ngã.
Đến khi lũ quái vật bị chọc giận, nhe nanh múa vuốt đến gần, cô rút súng ra, làm động tác như sắp bóp cò. Quái vật thấy vậy liền né sang một bên.
Nhưng Tô Nam Chi đã sớm xoay nòng súng, nhắm vào vị trí né của quái vật mà bắn. Phản ứng của quái vật thực sự quá nhanh, dù cô đã đoán đúng vị trí, viên đạn đến gần vẫn bị nó né được.
Đúng lúc Tô Nam Chi cảm thấy bất lực, con quái vật đầu cá đó lại tình cờ bị viên đạn bật ra từ tường bắn trúng.
Cô ngẩn người nhìn con quái vật ngã gục trên mặt đất, có chút không dám tin.
Lục Dư đẩy lùi con quái vật trước mặt, hai người không chần chừ nữa, chạy thẳng ra ngoài hẻm.
Nghe tiếng gió rít bên tai, Tô Nam Chi cảm thấy mình chưa bao giờ chạy nhanh như vậy. Năm đó thi chạy ở hội thao mà có tốc độ này, kiểu gì cũng được top ba.
Cô nhìn bóng dáng cao ráo phía trước, dường như không biết mệt mỏi, trong đầu chỉ còn lại hai chữ “chạy mau”.
Lục Dư không bỏ rơi cô là tốt lắm rồi, cô không thể kéo chân anh nữa.
Cuối cùng cũng cắt đuôi được lũ quái vật bám riết phía sau, Tô Nam Chi thở không ra hơi, dựa vào bức tường ẩm ướt.
Họ dừng chân ở một căn nhà nhỏ bỏ hoang, rất gần bến tàu. Trong nhà có một ít thuốc men bị ẩm, nơi này trước đây có lẽ là nơi ở của bác sĩ trong thị trấn, chỉ tiếc là không tìm thấy thứ gì có thể dùng được.
Ba tiếng súng liên tiếp vang lên, âm thanh truyền đến những nơi khác trong thị trấn.
“Tiếng súng! Chắc chắn là con nhỏ tối qua!” Trương Hạo nhìn về phía có tiếng súng, khẽ chửi thề một tiếng.
Ngoài mấy người họ, những người chơi còn sống sót đến giờ chắc chỉ còn lại người chơi giả làm NPC kia.
Không ngờ đối phương lại có súng, trang bị tốt như vậy thảo nào dám che giấu thân phận, không tìm đồng đội.
“Hay là chúng ta qua đó...”
Nguyễn Phi còn chưa nói hết lời, sau bức tường đột nhiên ló ra nửa cái đầu hung tợn. Nó cứ thế nhìn chằm chằm bọn họ, tất cả mọi người đều giật mình kinh hãi.
Kết cục của Lư Tuệ ngày hôm qua vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Dù đã chạy suốt nửa đêm, chưa được nghỉ ngơi bao lâu, mấy người phản ứng cũng rất nhanh, dồn hết sức mà chạy thục mạng.
4
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
