0 chữ
Chương 21
Chương 21: Đảo thần bí
Cô vội vàng đặt đũa xuống, nhanh nhảu nói: “Để con ra xem thử.”
“Không cần con đi, con cứ ăn trước đi.” Ông chủ vừa nói vừa bước ra ngoài, trước khi đi không quên dặn dò: “Hôm nay đừng ra ngoài nhé.”
“Con biết rồi.” Tô Nam Chi sợ ông ta đổi ý, vội vàng đồng ý, làm động tác như sắp đưa thức ăn vào miệng.
Dù vậy, ông chủ vẫn đứng ở cửa chờ xem hành động tiếp theo của cô, khó đối phó hơn tưởng tượng. Tô Nam Chi cảm thấy có lẽ ông ta đã bắt đầu nghi ngờ mình.
Gặp phải tình huống này, cô thật sự hết cách, nhắm mắt làm liều, cố nén cơn buồn nôn mà đưa miếng thịt vào miệng. ông chủ lúc này mới yên tâm rời đi.
Tô Nam Chi vội vàng nhổ thứ trong miệng ra, rồi ngồi yên tại chỗ thêm nửa phút nữa mới chạy ra cửa xem ông ta có thật sự đi chưa, sau đó nhanh chóng vào nhà vệ sinh.
Cô đổ miếng thịt đi, rồi súc miệng liên tục mấy lần.
Thứ này không ăn vào bụng chắc sẽ không có vấn đề gì lớn. Chính vì vậy cô mới dám mạo hiểm. Tuy có hơi khó chịu một chút nhưng cô lại thoát được một kiếp nạn.
Ở một diễn biến khác.
Thấy ông chủ đi ra, Điền Sùng lập tức hỏi: “Ông chủ, cả đêm qua họ không về sao?”
“Không.” Ông chủ mỉm cười trả lời: "Chúng tôi cũng đi tìm rồi vẫn chưa thấy người.”
Những người chơi nói qua loa vài câu, không hề để tâm đến lời của NPC. Họ cũng không cho rằng NPC thật sự có thể giúp tìm người, chắc chỉ là khách sáo vài câu thôi.
Tuy nhiên cũng có người chơi khi nghe câu “chúng tôi cũng đi tìm rồi” của ông chủ, sắc mặt hơi thay đổi.
Đêm qua có thứ gì đó đi qua ngoài cửa phòng họ, còn tông mở cửa phòng cuối cùng, khả năng cao nhất chính là hai NPC trong nhà trọ.
NPC thật sự đi tìm người nhưng đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Trở lại tầng hai, Điền Sùng đề nghị: “Đã hai ngày liên tiếp có người mất tích, đều là đi ra ngoài rồi không quay lại nữa. Tôi thấy tốt nhất chúng ta đừng ra ngoài nữa.”
Mặc dù không biết gã đàn ông nửa ngày không nói được ba câu kia tình hình thế nào nhưng anh ta biết một nam một nữ còn lại chắc chắn không dám đi riêng lẻ.
Những người chơi game sinh tồn kỳ cựu đều hiểu, trong tình huống này, mất tích không khác gì đã chết.
Chín người chơi giờ chỉ còn lại năm người, nếu còn ra ngoài, ai biết được người tiếp theo chỉ còn lại bàn tay trôi nổi trên biển có phải là mình không.
“Hay là chúng ta quay lại thuyền đi, thuyền tuy không khởi động được nhưng dù lênh đênh trên biển cũng tốt hơn là ở lại hòn đảo này.” Triệu Đại Thành nói ra suy nghĩ của mình.
Trong mắt Nguyễn Phi thoáng qua một tia thiếu kiên nhẫn nhưng không biểu hiện ra ngoài. Cô ta hiện vẫn đang mang danh người chơi mới, tự nhiên không thể nói thẳng,
“Bên ngoài chưa chắc đã an toàn bằng nhà trọ đâu, chúng ta cứ ở chung một phòng, đừng tách ra thì hơn. Có chuyện gì cũng dễ bề xoay xở, anh Hạo thấy sao?”
Triệu Đại Thành quá ngu ngốc rồi, cậu ta cũng không nghĩ xem, trò chơi có để lại lỗ hổng lớn như vậy, để người chơi thoải mái ở trên thuyền mấy ngày sao?
Ở trên đảo xảy ra chuyện còn có chỗ mà chạy, xuống biển rồi thì chỉ có chờ chết.
Trương Hạo gật đầu: "Điền Sùng và Nguyễn Phi nói có lý. Từ bây giờ mọi người phải đặc biệt chú ý đến động tĩnh của hai NPC trong nhà trọ.”
Cùng lúc ấy.
Tô Nam Chi vốn tưởng ông chủ dặn cô đừng ra ngoài chỉ là lời dặn dò bình thường thôi, không ngờ ông ta lại thật sự đứng lì ở quầy thu ngân không rời đi.
Ngay dưới mí mắt ông ta, đến cửa phòng cô còn khó ra, huống chi là làm chuyện khác.
Đợi đến lúc, ông chủ thấy cô không có phản ứng gì, chắc chắn sẽ biết cô vốn dĩ chẳng hề đυ.ng đến thứ đó. Lúc ấy, chỉ có hai kết cục chờ đợi cô.
Hoặc là đè đầu cô bắt ép ăn thứ đó, biến cô thành quái vật đầu cá hoặc là gϊếŧ quách cô cho xong.
“Không cần con đi, con cứ ăn trước đi.” Ông chủ vừa nói vừa bước ra ngoài, trước khi đi không quên dặn dò: “Hôm nay đừng ra ngoài nhé.”
“Con biết rồi.” Tô Nam Chi sợ ông ta đổi ý, vội vàng đồng ý, làm động tác như sắp đưa thức ăn vào miệng.
Dù vậy, ông chủ vẫn đứng ở cửa chờ xem hành động tiếp theo của cô, khó đối phó hơn tưởng tượng. Tô Nam Chi cảm thấy có lẽ ông ta đã bắt đầu nghi ngờ mình.
Gặp phải tình huống này, cô thật sự hết cách, nhắm mắt làm liều, cố nén cơn buồn nôn mà đưa miếng thịt vào miệng. ông chủ lúc này mới yên tâm rời đi.
Tô Nam Chi vội vàng nhổ thứ trong miệng ra, rồi ngồi yên tại chỗ thêm nửa phút nữa mới chạy ra cửa xem ông ta có thật sự đi chưa, sau đó nhanh chóng vào nhà vệ sinh.
Thứ này không ăn vào bụng chắc sẽ không có vấn đề gì lớn. Chính vì vậy cô mới dám mạo hiểm. Tuy có hơi khó chịu một chút nhưng cô lại thoát được một kiếp nạn.
Ở một diễn biến khác.
Thấy ông chủ đi ra, Điền Sùng lập tức hỏi: “Ông chủ, cả đêm qua họ không về sao?”
“Không.” Ông chủ mỉm cười trả lời: "Chúng tôi cũng đi tìm rồi vẫn chưa thấy người.”
Những người chơi nói qua loa vài câu, không hề để tâm đến lời của NPC. Họ cũng không cho rằng NPC thật sự có thể giúp tìm người, chắc chỉ là khách sáo vài câu thôi.
Tuy nhiên cũng có người chơi khi nghe câu “chúng tôi cũng đi tìm rồi” của ông chủ, sắc mặt hơi thay đổi.
Đêm qua có thứ gì đó đi qua ngoài cửa phòng họ, còn tông mở cửa phòng cuối cùng, khả năng cao nhất chính là hai NPC trong nhà trọ.
Trở lại tầng hai, Điền Sùng đề nghị: “Đã hai ngày liên tiếp có người mất tích, đều là đi ra ngoài rồi không quay lại nữa. Tôi thấy tốt nhất chúng ta đừng ra ngoài nữa.”
Mặc dù không biết gã đàn ông nửa ngày không nói được ba câu kia tình hình thế nào nhưng anh ta biết một nam một nữ còn lại chắc chắn không dám đi riêng lẻ.
Những người chơi game sinh tồn kỳ cựu đều hiểu, trong tình huống này, mất tích không khác gì đã chết.
Chín người chơi giờ chỉ còn lại năm người, nếu còn ra ngoài, ai biết được người tiếp theo chỉ còn lại bàn tay trôi nổi trên biển có phải là mình không.
“Hay là chúng ta quay lại thuyền đi, thuyền tuy không khởi động được nhưng dù lênh đênh trên biển cũng tốt hơn là ở lại hòn đảo này.” Triệu Đại Thành nói ra suy nghĩ của mình.
“Bên ngoài chưa chắc đã an toàn bằng nhà trọ đâu, chúng ta cứ ở chung một phòng, đừng tách ra thì hơn. Có chuyện gì cũng dễ bề xoay xở, anh Hạo thấy sao?”
Triệu Đại Thành quá ngu ngốc rồi, cậu ta cũng không nghĩ xem, trò chơi có để lại lỗ hổng lớn như vậy, để người chơi thoải mái ở trên thuyền mấy ngày sao?
Ở trên đảo xảy ra chuyện còn có chỗ mà chạy, xuống biển rồi thì chỉ có chờ chết.
Trương Hạo gật đầu: "Điền Sùng và Nguyễn Phi nói có lý. Từ bây giờ mọi người phải đặc biệt chú ý đến động tĩnh của hai NPC trong nhà trọ.”
Cùng lúc ấy.
Tô Nam Chi vốn tưởng ông chủ dặn cô đừng ra ngoài chỉ là lời dặn dò bình thường thôi, không ngờ ông ta lại thật sự đứng lì ở quầy thu ngân không rời đi.
Ngay dưới mí mắt ông ta, đến cửa phòng cô còn khó ra, huống chi là làm chuyện khác.
Đợi đến lúc, ông chủ thấy cô không có phản ứng gì, chắc chắn sẽ biết cô vốn dĩ chẳng hề đυ.ng đến thứ đó. Lúc ấy, chỉ có hai kết cục chờ đợi cô.
Hoặc là đè đầu cô bắt ép ăn thứ đó, biến cô thành quái vật đầu cá hoặc là gϊếŧ quách cô cho xong.
5
0
3 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
