0 chữ
Chương 17
Chương 17: Đảo thần bí
Tô Nam Chi hồn vía chưa hoàn hồn, ngồi trên giường, chỉ tay ra cửa sổ, hỏi nhỏ Lục Dư: “Tất cả đều tìm anh à?”
Lục Dư “Ừm” một tiếng.
“Bọn chúng là thứ gì vậy?” Tô Nam Chi lại hỏi.
Lục Dư thản nhiên đáp: “Chính là “những người dân thị trấn tốt bụng” mà cô nói đấy.”
Tô Nam Chi há miệng, nhất thời không biết nói gì.
Bị quái vật dí cả đêm mà vẫn còn nhớ câu đó, trí nhớ của người này cũng tốt thật.
“NPC diễn cũng đạt lắm." Lục Dư nói nhỏ.
Hử?
Cô vốn dĩ là NPC mà, chuyện của NPC sao lại gọi là diễn được chứ?
“Anh đến đây trốn chắc không phải là trùng hợp đâu nhỉ?” Tô Nam Chi buột miệng hỏi một câu có vẻ vô tình.
“Không phải.”
Câu trả lời này khác với dự đoán của cô.
Lục Dư cụp mắt xuống, giọng nói nhẹ nhàng: “Một người ngoại tỉnh có thể sống yên ổn ở thị trấn này lâu như vậy, bản thân chuyện đó đã là một vấn đề rồi.”
Tô Nam Chi ngớ người, hóa ra hôm đó anh nhờ cô dẫn đường đều là có ý đồ cả. Cô cứ tưởng chỉ là dò la tin tức, không ngờ còn có cả ý dò xét nữa.
Trước đó cô còn tưởng điểm kỹ năng của người này đều cộng hết vào nhan sắc rồi, không ngờ vai hề lại chính là mình...
“Vậy anh phát hiện ra tôi là người chơi từ lúc nào?” Tô Nam Chi quay sang Lục Dư.
Lục Dư đang đứng bên cửa sổ nghe vậy liền quay đầu lại, sắc mặt không đổi: “Vừa nãy.”
Này...
Tô Nam Chi nở một nụ cười giả trân, tê dại: “Để tôi nói lời cảm ơn anh nhé...”
Lục Dư sững người một chút: “Trong bản đồ game kiểu này, ai có súng trong tay đều có thể coi là người chơi.”
Hình như cũng có lý.
Tô Nam Chi nhìn anh một lúc cũng không biết vị đại ca này làm nghề gì mà không những biết dùng súng, lại còn giỏi võ nữa. Người thường làm gì có bản lĩnh đó.
Cùng là làm nhiệm vụ trong game, đây chính là sự khác biệt một trời một vực sao?
“Anh có muốn thay đồ không?” Tô Nam Chi nhìn mái tóc ướt và áo khoác đẫm nước mưa của Lục Dư, hỏi.
Bây giờ họ cũng coi như cùng hội cùng thuyền, bản thân cô cũng nhờ anh mới biết cách tháo băng đạn vẫn nên tỏ ra thân thiện một chút.
Bắt gặp ánh mắt Lục Dư nhìn sang, Tô Nam Chi xòe hai tay: “Nhưng tôi ở đây chỉ có đồ nữ thôi, hay là anh mặc tạm nhé?”
“...” Lục Dư im lặng một lát, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, chậm rãi thốt ra hai từ: “Không cần.”
Nói xong, anh đi về phía nhà vệ sinh. Lúc cửa mở ra lần nữa, anh đã thay một bộ đồ khác. Nhờ ánh chớp, Tô Nam Chi nhìn mà mặt đầy dấu chấm hỏi, nếu cô nhớ không lầm thì lúc nãy tay anh đâu có cầm quần áo.
“Người chơi mới à?” Lục Dư liếc nhìn cô: “Trong cửa hàng game có thể dùng điểm để đổi lấy không gian chứa đồ.”
Tô Nam Chi gật đầu.
Hóa ra còn có thứ xịn sò như không gian chứa đồ nữa, cô ghen tị thật sự.
Có không gian chứa đồ đúng là đỡ được khối việc, lúc chạy trốn người nhẹ tênh lại còn chạy nhanh hơn.
Chỉ là không biết quy tắc của người chơi có áp dụng cho một NPC tạm thời như cô không.
“Game loại đặc biệt có cơ chế bảo vệ người chơi mới, cô không biết sao?” Lục Dư nhắm mắt lại, vẻ mặt bình thản: “Người chơi mới rất ít khi che giấu thân phận.”
“Cơ chế bảo vệ gì cơ?” Tô Nam Chi phản ứng rất nhanh, vẻ nghi hoặc trên mặt hoàn toàn là thật lòng, không hề pha chút giả dối.
Cô không biết lúc người chơi mới bình thường vào game, hệ thống có nói về cơ chế bảo vệ không, cô cũng không biết rốt cuộc có cái gọi là cơ chế bảo vệ này hay không.
Trước mặt một người chơi lắm mưu nhiều kế thế này, cô đã chịu thiệt một lần rồi. Thay vì đoán mò rồi bị vạch trần, thà cứ thật thà nói không biết cơ chế bảo vệ cho xong.
Lục Dư khẽ nói: “Người chơi cũ gϊếŧ người chơi mới sẽ bị trừ điểm. Nếu cung cấp manh mối, hướng dẫn cho người chơi mới thì khi tổng kết sẽ được thưởng điểm.”
Lục Dư “Ừm” một tiếng.
“Bọn chúng là thứ gì vậy?” Tô Nam Chi lại hỏi.
Lục Dư thản nhiên đáp: “Chính là “những người dân thị trấn tốt bụng” mà cô nói đấy.”
Tô Nam Chi há miệng, nhất thời không biết nói gì.
Bị quái vật dí cả đêm mà vẫn còn nhớ câu đó, trí nhớ của người này cũng tốt thật.
“NPC diễn cũng đạt lắm." Lục Dư nói nhỏ.
Hử?
Cô vốn dĩ là NPC mà, chuyện của NPC sao lại gọi là diễn được chứ?
“Anh đến đây trốn chắc không phải là trùng hợp đâu nhỉ?” Tô Nam Chi buột miệng hỏi một câu có vẻ vô tình.
“Không phải.”
Câu trả lời này khác với dự đoán của cô.
Lục Dư cụp mắt xuống, giọng nói nhẹ nhàng: “Một người ngoại tỉnh có thể sống yên ổn ở thị trấn này lâu như vậy, bản thân chuyện đó đã là một vấn đề rồi.”
Trước đó cô còn tưởng điểm kỹ năng của người này đều cộng hết vào nhan sắc rồi, không ngờ vai hề lại chính là mình...
“Vậy anh phát hiện ra tôi là người chơi từ lúc nào?” Tô Nam Chi quay sang Lục Dư.
Lục Dư đang đứng bên cửa sổ nghe vậy liền quay đầu lại, sắc mặt không đổi: “Vừa nãy.”
Này...
Tô Nam Chi nở một nụ cười giả trân, tê dại: “Để tôi nói lời cảm ơn anh nhé...”
Lục Dư sững người một chút: “Trong bản đồ game kiểu này, ai có súng trong tay đều có thể coi là người chơi.”
Hình như cũng có lý.
Tô Nam Chi nhìn anh một lúc cũng không biết vị đại ca này làm nghề gì mà không những biết dùng súng, lại còn giỏi võ nữa. Người thường làm gì có bản lĩnh đó.
“Anh có muốn thay đồ không?” Tô Nam Chi nhìn mái tóc ướt và áo khoác đẫm nước mưa của Lục Dư, hỏi.
Bây giờ họ cũng coi như cùng hội cùng thuyền, bản thân cô cũng nhờ anh mới biết cách tháo băng đạn vẫn nên tỏ ra thân thiện một chút.
Bắt gặp ánh mắt Lục Dư nhìn sang, Tô Nam Chi xòe hai tay: “Nhưng tôi ở đây chỉ có đồ nữ thôi, hay là anh mặc tạm nhé?”
“...” Lục Dư im lặng một lát, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, chậm rãi thốt ra hai từ: “Không cần.”
Nói xong, anh đi về phía nhà vệ sinh. Lúc cửa mở ra lần nữa, anh đã thay một bộ đồ khác. Nhờ ánh chớp, Tô Nam Chi nhìn mà mặt đầy dấu chấm hỏi, nếu cô nhớ không lầm thì lúc nãy tay anh đâu có cầm quần áo.
“Người chơi mới à?” Lục Dư liếc nhìn cô: “Trong cửa hàng game có thể dùng điểm để đổi lấy không gian chứa đồ.”
Hóa ra còn có thứ xịn sò như không gian chứa đồ nữa, cô ghen tị thật sự.
Có không gian chứa đồ đúng là đỡ được khối việc, lúc chạy trốn người nhẹ tênh lại còn chạy nhanh hơn.
Chỉ là không biết quy tắc của người chơi có áp dụng cho một NPC tạm thời như cô không.
“Game loại đặc biệt có cơ chế bảo vệ người chơi mới, cô không biết sao?” Lục Dư nhắm mắt lại, vẻ mặt bình thản: “Người chơi mới rất ít khi che giấu thân phận.”
“Cơ chế bảo vệ gì cơ?” Tô Nam Chi phản ứng rất nhanh, vẻ nghi hoặc trên mặt hoàn toàn là thật lòng, không hề pha chút giả dối.
Cô không biết lúc người chơi mới bình thường vào game, hệ thống có nói về cơ chế bảo vệ không, cô cũng không biết rốt cuộc có cái gọi là cơ chế bảo vệ này hay không.
Trước mặt một người chơi lắm mưu nhiều kế thế này, cô đã chịu thiệt một lần rồi. Thay vì đoán mò rồi bị vạch trần, thà cứ thật thà nói không biết cơ chế bảo vệ cho xong.
Lục Dư khẽ nói: “Người chơi cũ gϊếŧ người chơi mới sẽ bị trừ điểm. Nếu cung cấp manh mối, hướng dẫn cho người chơi mới thì khi tổng kết sẽ được thưởng điểm.”
5
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
