TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14: Đảo thần bí

Bên ngoài, gió đột ngột nổi lên, tiếng sóng biển càng lúc càng dữ dội, như muốn nhấn chìm thị trấn tĩnh lặng và kỳ quái này.

Tia chớp loằng ngoằng trên những đám mây đen kịt, chiếu sáng những con hẻm vắng tanh và những tòa nhà cũ kỹ trong khoảnh khắc. Ánh sáng lạnh lẽo và chói mắt khiến thị trấn trông càng thêm âm u, thực sự không giống một thị trấn có cả trăm nóc nhà, mà giống một hòn đảo hoang bị bỏ rơi hơn.

Tô Nam Chi ngồi dậy khỏi giường, lại cẩn thận kiểm tra chốt cửa sổ một lần nữa rồi mới nằm xuống.

Mười một giờ năm mươi lăm phút đêm.

Một luồng gió lạnh đột ngột ập vào mặt, Tô Nam Chi vốn ngủ không yên giấc liền giật mình tỉnh dậy, bật mở mắt nhìn quanh.

Cửa phòng vẫn đóng chặt, chiếc ghế sau cửa không có dấu hiệu bị đẩy, cửa sổ cạnh giường cũng đóng.

Vậy gió từ đâu tới?

Mắt Tô Nam Chi khựng lại, tứ chi đột nhiên cứng đờ, cô bất giác rùng mình.

Là cửa chớp phía trên nhà vệ sinh!

Chỗ đó rất cao, cô phải bắt ghế mới với tới, quan trọng là cửa chớp đã rất cũ rồi.

Tiếng sấm và tiếng mưa đủ để che lấp rất nhiều động tĩnh.

Trước khi ngủ, cô đã kiểm tra cửa chính và cửa sổ mấy lần nhưng lại bỏ sót cái cửa chớp bị kẹt cứng trong nhà vệ sinh.

Trong căn phòng tối om dường như có một bóng đen đang di chuyển. Tô Nam Chi tập trung cảnh giác cao độ, vừa quan sát động tĩnh của bóng đen, vừa lặng lẽ cất khẩu súng lục bên gối vào túi, rồi nắm chặt chiếc đèn pin bằng sắt, cảm giác lạnh lẽo khiến ngón tay cô run lên.

Thời gian an toàn còn bốn phút lẻ chín giây.

Trong lòng cô rất hoảng hốt cũng rất sợ hãi nhưng cô biết mình không thể ngồi chờ chết, như vậy sẽ chết nhanh hơn.

Tô Nam Chi cố gắng trấn tĩnh, một tay chống lên thành giường nhanh chóng xoay người xuống giường định bật công tắc đèn trên tường. Ai ngờ bóng đen kia còn nhanh hơn, một bước đã lao tới trước mặt cô.

Trong bóng tối, cô chỉ thấy một hình người còn sẫm màu hơn cả bóng đêm. Cô nắm chặt đèn pin, vung mạnh về phía bóng đen.

Cô đã dùng hết sức, bị chiếc đèn pin kiểu cũ bằng kim loại này đập trúng, kiểu gì cũng phải đau điếng một lúc.

Thế nhưng, Tô Nam Chi còn chưa chạm vào đối phương thì đã bị hóa giải lực một cách khó hiểu. Cô còn chưa nhìn rõ động tác của đối phương thì lưng đã đập vào tường. Cô không màng đến thứ khác, vội đưa tay bật công tắc.

Khoảnh khắc đèn trên đầu sáng lên, Tô Nam Chi không quen nên phải nheo mắt lại.

Đến khi nhìn rõ trước mặt mình là một người, tay còn cầm một con dao sáng loáng, đồng tử cô co rút mạnh. Không nghĩ nhiều, cô lập tức rút súng chĩa vào Lục Dư – người quen mà cũng không hẳn là quen.

Nửa đêm nửa hôm, cảnh này ai thấy mà không hoảng!

Tuy không biết Lục Dư có ý đồ gì nhưng thời khắc quan trọng này vẫn có thể dùng để dọa một chút. Anh lại không biết cô không biết dùng súng, về khí thế không thể thua được.

Tô Nam Chi nghĩ vậy, khí thế cũng tỏ ra rất đủ đầy nhưng không đợi cô mở miệng, Lục Dư đã trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, thuận thế cướp súng.

Trước sau chưa đầy hai giây, cô còn chưa kịp phản ứng, mũi dao sáng loáng đã kề sát cổ họng.

Tia chớp xuyên qua rèm cửa, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Sự chênh lệch chiều cao giữa hai người vô hình trung càng làm tăng thêm cảm giác áp bức.

“Anh trai... đều là hiểu lầm thôi, anh đừng kích động!”

Lưng Tô Nam Chi áp sát vào tường, mắt liếc xuống, không dám động đậy. Con dao chỉ cách cô chừng hai đốt ngón tay.

Thời gian an toàn không phải là thời gian bất khả xâm phạm, bị thương cũng đủ khổ rồi, nơi này lại không có điều kiện y tế.

“Tay anh cũng đừng run." Tô Nam Chi không yên tâm dặn thêm.

Trong tiếng mưa ngoài cửa sổ xen lẫn những âm thanh nặng nề và hỗn tạp, hành lang bên ngoài cũng vang lên tiếng bước chân, hoàn toàn không còn vẻ yên tĩnh như ban ngày.

4

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.