TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13: Đảo thần bí

Không có thuyền, là vì bọn họ căn bản không cần thuyền.

Những thông tin mấu chốt này Trương Hạo không nói ra.

Thị trấn không lớn, chừng trăm nóc nhà.

Tô Nam Chi đầu tiên dạo một vòng quanh thị trấn, sau đó tìm một bãi đất trống trên ngọn đồi phía sau để thử súng. Kết quả là cô ngồi xổm xuống đất mân mê khẩu súng cả buổi, đến cò súng cũng không bóp nổi, chẳng hiểu trục trặc ở đâu.

Đợi khi game kết thúc trở về, cô phải tìm cách bổ sung kiến thức về mảng này, nếu như còn có thể trở về.

Tô Nam Chi bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt dừng lại nơi làn nước biển sẫm màu phía xa. Lúc này cô đang đứng trên vách đá nhưng không dám đến gần mép vực.

Vị trí nguy hiểm như vậy, cô sợ chỉ một chút sơ sẩy sẽ bị thứ gì đó đẩy ngã. Đã có người chơi bị “tai nạn rơi xuống biển”, chuyện này đã dấy lên hồi chuông cảnh báo cho cô.

Dưới vách đá là một bãi đá ngầm màu nâu sẫm. Dưới sự bao phủ của những đám mây đen cuồn cuộn, làn nước biển sâu thẳm như một con mãnh thú, hết lần này đến lần khác vỗ vào bờ biển, rình rập nuốt chửng thị trấn này.

Đây chính là nơi trong bức ảnh, người bình thường rất khó đến được vị trí đó.

Cái bóng đen trong ảnh có khả năng chính là thứ cô nhìn thấy đêm qua.

Sinh vật dưới biển có thể hoạt động trên cạn, lại còn di chuyển cực nhanh, đến thủy hầu tử cũng không mạnh đến thế.

Thị trấn này rốt cuộc đang che giấu bí mật gì?

Tô Nam Chi mang theo nghi vấn quay về nhà trọ, vừa vào cửa liền liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã bốn giờ chiều.

Trời dần tối, đèn đường vẫn chưa sáng.

Những con ngõ hẻm tiêu điều dưới sự bào mòn của năm tháng lắng đọng một sự tĩnh lặng và tang thương vô tận, chỉ có tiếng thủy triều lên xuống bên tai vẫn rõ ràng như cũ.

Lúc ông chủ ra đổi ca, Tô Nam Chi bước thật nhanh, một mạch về phòng mình khóa chặt cửa, đến đầu cũng không dám ngoảnh lại.

Thời gian an toàn chỉ còn vài tiếng.

Cô đi đi lại lại trong phòng mấy vòng. Tủ quần áo không xê dịch nổi, có cố gắng di chuyển thì tiếng động tạo ra chắc cả hai tầng lầu đều nghe thấy.

Chỗ bàn ghế còn lại căn bản không chặn nổi cánh cửa gỗ không mấy chắc chắn này, huống hồ ông chủ còn có chìa khóa dự phòng.

Chuyện sáng nay là minh chứng rõ nhất, lấy đồ chặn cửa cùng lắm chỉ có tác dụng cảnh báo, chứ đảm bảo an toàn thì không thể, chỉ thêm chút tác dụng tâm lý mà thôi.

Ông chủ không ngốc, lừa một lần, ngày hôm sau còn kê thêm cái bàn, chẳng phải quá rõ ràng là đang đề phòng ông ta sao.

Đúng là đang đề phòng ông ta nhưng chưa đến lúc vạch mặt nhau, Tô Nam Chi cảm thấy mình vẫn có thể cầm cự thêm một chút.

Cô thở dài một hơi vẫn đặt chiếc ghế đó ra sau cửa chặn lại, rồi nhanh chóng xếp những thứ có thể dùng được vào ba lô, nhét vào trong chăn.

Chiếc đèn pin có thể dùng làm vũ khí và khẩu súng được đặt cạnh gối, băng đạn nhét túi áo. Ngủ không cởϊ áσ khoác và giày, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để tẩu thoát bất cứ lúc nào.

Một mình đến nơi xa lạ, xung quanh không biết ẩn náu thứ gì đó chí mạng, cảm giác này thật quá tệ.

Điều đáng sợ hơn cả cái chết chính là chờ đợi cái chết.

“Khi thời gian an toàn kết thúc có thông báo không?” Tô Nam Chi thử hỏi hệ thống.

Đợi mười mấy giây, không nhận được bất kỳ phản hồi nào, không khí đột nhiên trở nên tĩnh lặng.

Cô lại gọi thầm trong đầu mấy tiếng: “Hệ thống?”

“Hệ thống ơi, có đó không?”

Như đá chìm đáy biển, không một chút động tĩnh. Hệ thống ngoài lần xuất hiện ban đầu ra thì không hề lên tiếng nữa. Trò chơi này chân thực đến đáng sợ và cũng chẳng thân thiện chút nào, ngay cả chức năng nhắc nhở cũng không có.

Trước kia chơi game trên máy tính, nhân vật chết thì có thể bắt đầu lại từ vạch xuất phát nhưng cô không có cơ hội lưu game để chơi lại.

5

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.