TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 24

Du Oanh cong môi hỏi: “Tả Hoan, sao cô lại ở đây?”

Tả Hoan vẫn dùng lý do cũ: “Cãi nhau với người trong phòng nên tôi chuyển ra ngoài.”

Du Oanh gật đầu, cũng không nói nhiều, lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Cô ấy ở trong đó một lúc lâu, lúc đi ra, vết sưng đỏ trên mặt vẫn còn rất rõ, tay cô ấy vẫn che trên mặt.

Tả Hoan không có trong phòng, hình như đã ra ngoài, Đoạn Tĩnh Hàm nhìn vết hằn rõ ràng trên mặt Du Oanh hơi muốn nói lại thôi.

Một lát sau, Tả Hoan từ bên ngoài trở về, trên tay còn cầm hai túi đá.

Đoạn Tĩnh Hàm vẫn chưa dám đi ngủ, cô ta lục tung hành lý của mình để xem có loại thuốc nào Du Oanh có thể dùng được không. Ở cùng phòng với Du Oanh cũng đã hơn nửa tháng, có một số chuyện thực ra Đoạn Tĩnh Hàm cũng đã tận mắt chứng kiến, thực ra cô ta cũng loáng thoáng đoán được vết thương trên mặt Du Oanh là do Tằng Kỳ Kỳ gây ra, chỉ là cô ta cũng không dám lo chuyện bao đồng, vì cô ta càng không có quyền thế, hấp tấp ra mặt không chừng sẽ khiến Du Oanh càng khó xử hơn.

Tả Hoan đưa túi đá cho Du Oanh.

“Chườm cho tiêu sưng.”

Du Oanh cắn môi, từ từ bỏ tay xuống, Tả Hoan còn chưa hỏi gì, cô ấy đã bắt đầu giải thích như lạy ông tôi ở bụi này.

“Lúc nãy lúc đi bên ngoài tôi vô tình đυ.ng vào cửa.”

“Tôi ngủ rất nông, buổi tối không được có tiếng động, cũng không được có ánh sáng, buổi sáng có thể sẽ dậy rất sớm làm phiền các cô nghỉ ngơi...” Tả Hoan ông nói gà bà nói vịt, tuyên bố trước một lượt quy tắc chung sống của mình.

Du Oanh ngây ra.

Đoạn Tĩnh Hàm cũng ngạc nhiên.

“Vậy buổi tối các cô có thói quen thức đêm không?”

Cả hai người đều lắc đầu, họ ngủ khá yên tĩnh, cũng không có thói quen thức đêm. Buổi sáng họ cũng đều dậy khá sớm vì để đến phòng tập luyện.

Nếu những thói quen nhỏ trong phòng ngủ của đại tiểu thư chỉ có vậy, thì quả thực không thể coi là thói xấu được! Thậm chí Đoạn Tĩnh Hàm còn thầm thở phào nhẹ nhõm, vì chính cô ta cũng ngủ khá nông.

Tả Hoan gật đầu, lại lấy thuốc mỡ trong hộp y tế đưa cho Du Oanh.

“Lần sau nhớ bảo vệ tốt bản thân, đừng để bị thương.”

Hệt như một câu quan tâm rất bình thường, lại như đang đáp lại lời giải thích của Du Oanh rằng cô ấy vô tình tự đυ.ng vào cửa.

Lúc đại tiểu thư nói chuyện, cảm xúc vẫn nhàn nhạt, trong sự kiêu kỳ có thêm một chút xa cách, không có sự quan tâm vượt quá giới hạn.

Không biết tại sao, lúc bị Tằng Kỳ Kỳ đánh đau nhất, Du Oanh không hề rơi một giọt nước mắt nào, vậy mà vào khoảnh khắc này lại bất giác thấy sống mũi cay cay.

Cô ấy quay đầu đi, một giọt lệ nhanh chóng rơi ra từ khóe mắt, lặng lẽ thấm vào lớp quần áo mềm.

May mà lúc này Tả Hoan đã xoay người đi về phía giường của mình, cô không nhìn thấy.

...

Sau khi tắt đèn, trong phòng ngủ tối om.

Yên tĩnh cũng không có bất kỳ âm thanh nào.

Tả Hoan nằm thẳng người nhìn lên trần nhà trong bóng tối và giao tiếp với 007 trong đầu.

Du Oanh là đối tượng mình phải bảo vệ, vậy thì tuyệt đối không thể để người khác bắt nạt.

Bây giờ vết thương trên mặt Du Oanh chính là sai sót trong công việc của cô.

Tả Hoan không thể dung thứ cho sai sót xuất hiện trong công việc của mình.

[Đơn xin cấp vốn của tao thế nào rồi?] Cô hỏi.

007 nhận thấy tâm trạng của ký chủ không tốt, nhỏ nhẹ trả lời: [Đã vào tài khoản rồi ạ.]

Tả Hoan rõ hơn ai hết thứ mà Tằng Kỳ Kỳ dựa vào để vênh váo hống hách là gì?

Vì vậy, cô sẽ đánh sập chỗ dựa của ả từ gốc rễ.

Sáng sớm, sáu giờ Tả Hoan đã thức dậy đi chạy bộ.

Cô nói mình dậy sớm có thể sẽ làm ồn đến người khác ngủ, nhưng thực tế tiếng động lúc ra ngoài buổi sáng rất nhỏ.

Đoạn Tĩnh Hàm ngủ nông cũng chỉ nhận ra một chút tiếng động, nhưng rất nhanh lại ngủ thϊếp đi.

Du Oanh thì hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào.

Lúc Tả Hoan trở về, cả hai người đều đã tỉnh.

Cô liếc nhìn mặt Du Oanh, đã đỡ sưng nhiều, nhưng vết hằn vẫn còn rất rõ, một dấu tát rõ mồn một.

Để che vết thương, Du Oanh đã tìm một chiếc khẩu trang đeo lên.

Tả Hoan lại đưa cho cô ấy một túi đá: “Đến phòng tập thì bỏ khẩu trang ra, không được ngừng chườm lạnh.”

Cảm giác của túi đá trong tay lành lạnh, Du Oanh cầm một lúc, có lẽ là ảo giác, cô ấy mơ hồ cảm thấy túi đá trong lòng bàn tay hơi nóng lên.

Hai người cùng nhau đến phòng tập, lúc đến nơi thì đám người Tằng Kỳ Kỳ đã ở đó.

Tằng Kỳ Kỳ còn cố ý quan sát sắc mặt của Tả Hoan, sáng nay ả mới biết Tả Hoan đã chuyển đến phòng ngủ của Du Oanh, vốn còn hơi lo Tả Hoan sẽ giúp Du Oanh ra mặt và tìm mình gây chuyện. Bây giờ thấy vẻ mặt của Tả Hoan không có gì khác thường, ả mới yên tâm một chút.

3

0

1 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.