TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 9
Chương 9

Vài ngày trôi qua vẫn không có bất kỳ thông báo kết quả nào được gửi đến, Bùi Thấm Tuyết cũng như bốc hơi, hoàn toàn không liên lạc được. Dồn toàn bộ tinh thần để ôn tập cũng chẳng thu được mấy kết quả, khó khăn lắm mới gắng gượng được tới cuối tuần. Cô chợt nhớ đến cuộc hẹn với Vũ Xuyên, liền gửi tin nhắn hỏi anh có muốn ăn đồ nướng vào chiều Chủ nhật không.

Dạo gần đây, Vũ Xuyên thường trả lời tin nhắn rất chậm, thường phải vài tiếng mới hồi âm. Vì vậy, Nam Vãn Ngâm cố tình hỏi trước một ngày để hắn sắp xếp.

Lần này, cô không phải đợi quá lâu. Cửa sổ hội thoại bật ra một bức ảnh, trong căn phòng tối mờ mịt, Vũ Xuyên bị đánh đến bầm tím mặt mũi, đang quỳ rạp trên nền đất, đôi mắt lạnh lẽo căm hờn nhìn thẳng vào ống kính. Hai tên vệ sĩ lực lưỡng giữ chặt hai bên người hắn, ép chặt không cách nào động đậy.

Ngay sau đó là một đoạn tin nhắn thoại được gửi đến. Nam Vãn Ngâm nhíu mày, ấn mở, giọng nói ngạo mạn, cay độc của Tông Hoài vang vọng khắp phòng ký túc xá:

“Cậu ta không rảnh, mai tôi còn gọi cậu ta hầu hạ nữa kìa, e là không thể đến hẹn với cô rồi.”

Sắc mặt Nam Vãn Ngâm lạnh đi đến cực điểm, trong lòng lập tức hiểu ra lý do vì sao những ngày gần đây Vũ Xuyên thường trả lời muộn đến thế. Cô vội vàng gọi lại.

Điện thoại đổ chuông đến giây cuối cùng mới có người bắt máy, Tông Hoài cố tình kéo dài giọng, như thể muốn chọc tức cô:

“Nam Vãn Ngâm, trông cô có vẻ quan tâm đến cậu ta lắm nhỉ?”

"Chuyện giữa chúng ta không liên quan gì đến Vũ Xuyên."

"Bảo sao thằng nhóc đó hôm đó dám nhiều chuyện, thì ra hai người quen nhau từ trước. Nói cho cùng cũng phải cảm ơn tôi mới đúng, nếu không làm sao lại tình cờ gặp được." Đầu dây bên kia vang lên tiếng nhạc ầm ĩ, tiếng rêи ɾỉ trầm đυ.c của Vũ Xuyên khi bị đánh cũng không thể che lấp hết.

"Anh muốn thế nào mới chịu buông tha cho anh ấy?"

"Cô tới đây, tôi sẽ thả người."

Cuộc đối thoại kết thúc tại đó, Tông Hoài dứt khoát cúp máy, không cho cô cơ hội nói thêm nửa câu.

Ánh hoàng hôn ngả về tây, hắt vào phòng ký túc một mảng sắc cam rực rỡ. Góc bàn học của Nam Vãn Ngâm chìm vào bóng tối, gương mặt cô lặng lẽ trong vệt sáng lờ mờ, ánh sáng tắt dần khiến đường nét mềm mại nơi gò má thoáng hiện ra vài phần lạnh lẽo.

Vũ Xuyên là người cô từng nợ, nhưng cô chưa bao giờ là kiểu người hành động theo cảm tính hay xúc động, biết rõ nơi đó có hổ lại vẫn cố bước vào núi. Việc bù đắp cho Vũ Xuyên không nên là cái giá đánh đổi bằng chính bản thân cô.

Chỉ cần cô không rời đi, không để bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm, Tông Hoài sẽ không thể làm hại cô thật sự. Mà cái giá phải trả cho lựa chọn này... cũng chỉ là một Vũ Xuyên mà thôi. Cùng một chuyện, cô đã từng làm qua, biết tiến biết lùi vẫn luôn là nguyên tắc sinh tồn mà cô lấy làm châm ngôn sống.

Muốn bù đắp khi bình yên là một chuyện, còn giờ khi bản thân cũng đang đứng bên bờ vực, thì cô có quyền đặt bản thân lên trên hết.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, phòng ký túc dần chìm vào bóng tối, điện thoại lại rung lên, là một tin nhắn mới trong khung trò chuyện với Vũ Xuyên.

[Cô thật tàn nhẫn, Nam Vãn Ngâm.]

Trong phòng bao tại hội sở Hồng Tinh, Tông Hoài cất điện thoại ném lên ghế sofa, ly rượu trong tay nghiêng đổ, chất lỏng đỏ sẫm hắt lên mặt Vũ Xuyên. Hắn bị đánh đến choáng váng, chỉ có thể dựa vào hai người hai bên đỡ lấy mới miễn cưỡng quỳ thẳng người.

Tông Hoài ngồi xổm xuống trước mặt hắn, giọng mỉa mai châm chọc:

"Tôi cứ tưởng trong mắt cô ta, cậu là ngoại lệ. Nhìn rõ chưa? Nam Vãn Ngâm là loại người ích kỷ như thế đấy. Cậu vì cô ta mà không chịu cúi đầu, còn cô ta thì có thể thản nhiên để cậu ở đây chịu đủ mọi nhục nhã."

Cuối cùng, Tông Hoài kết luận bằng giọng nhẹ tênh:

"Tôi đoán... Cô ta sẽ không đến đâu."

Vũ Xuyên ngẩng đầu, gương mặt từng điển trai giờ đây đầy vết bầm tím, giọng nói yếu ớt mà vẫn bật cười:

"Vậy thì... Thật tốt quá."

Điều hắn mong mỏi nhất chính là điều này. Dù biết rõ Nam Vãn Ngâm ích kỷ và giả dối, hắn vẫn không tránh khỏi lo lắng rằng cô sẽ vì chút áy náy kia mà bất chấp tất cả chạy tới. Giờ thì yên tâm rồi, cô vẫn là Nam Vãn Ngâm của trước đây, người luôn đặt mình lên hàng đầu.

So với thất vọng, hắn càng thấy may mắn. Ít ra giữa vũng lầy này, cô vẫn có lựa chọn đứng ngoài cuộc.

Nụ cười của Vũ Xuyên khiến Tông Hoài nổi đóa, ly rượu trong tay hắn nện mạnh vào trán Vũ Xuyên, vừa đánh vừa mắng: “Đáng đời! Mày bị con đàn bà đó lừa còn vui vẻ được sao!”

Vũ Xuyên nghiêng đầu sang một bên, ý thức mơ hồ mịt mờ, bên trán có dòng chất lỏng nóng hổi chảy xuống. Máu tươi đỏ sẫm làm mờ mắt hắn, qua màn máu đỏ ấy, hắn nhìn thấy Nam Vãn Ngâm đang đẩy cửa bước vào.

Hắn khẽ nhắm mắt, thầm nghĩ: chắc là đang mơ thôi... Dù là ảo giác cũng được, miễn là đừng thật sự là cô tới.

Tông Hoài huýt sáo một tiếng, hướng về gương mặt lạnh lùng của Nam Vãn Ngâm vỗ tay khen ngợi: “Xem ai đến kìa, đại mỹ nhân của Bắc Đại chịu nể mặt, không dễ gì đâu nha.”

Trong phòng bao có rất nhiều người, nghe hắn nói vậy thì đồng loạt phụ họa trêu chọc. Nam Vãn Ngâm chẳng buồn để tâm, lướt qua hắn định đến xem tình trạng của Vũ Xuyên.

Tông Hoài siết chặt cổ tay cô, ánh mắt thoáng hiện sát ý: “Đã tới tận đây rồi còn giả vờ thanh cao cho ai xem? Biết điều một chút, đừng có được mặt mà không biết điều.”

“Tôi đã đến, có phải anh nên thả anh ấy ra không?” Nam Vãn Ngâm hỏi.

“Vội gì.” Tông Hoài cười khẽ: “Hôm nay anh Việt cũng có mặt, cô chỉ cần hầu hạ anh ấy cho tốt, tôi cam đoan cả cô lẫn Vũ Xuyên đều có thể rời khỏi đây nguyên vẹn.”

Nam Vãn Ngâm đưa mắt nhìn về phía dãy sofa hình chữ U, thấy cô có vẻ đã mềm mỏng, Tông Hoài liền dẫn người đi tới giữa. Những người khác đều thức thời nhường chỗ, chỉ còn người đàn ông ngồi chính giữa là không động đậy, ánh mắt liếc qua cô, môi nhếch lên thành nụ cười nửa miệng, vẻ giễu cợt xen lười biếng.

Tông Hoài ấn cô ngồi xuống cạnh người đó: “Thế nào? Không uổng công anh tới chứ?”

Uông Việt khẽ nhấp một ngụm rượu, hờ hững đáp: “Cũng tạm.”

Một kẻ lăn lộn chốn hoa lệ lâu năm như hắn, có thể buông ra câu “cũng tạm” đã là không tệ rồi. Tông Hoài thấy yên tâm phần nào, sau khi dâng quà xong liền kín đáo dẫn chuyện chính: “Anh giúp tôi nói đỡ vài câu với anh Trạch Châu nhé, tôi thật sự không cố ý đâu.”

Uông Việt nhàn nhạt đáp: “Tính sau.”

Tông Hoài hiểu ngay rằng vẫn chưa đủ. Hắn vốn giỏi nắm bắt lòng người, nếu không đã chẳng thể chen chân vào vòng của Uông Việt từ khi còn đang học đại học. Hắn búng tay một cái, ngoắc Vũ Xuyên:

“Sao lại không biết điều thế? Qua đây rót rượu!”

Vũ Xuyên bị người ta kẹp chặt, giãy giụa vô ích. Hắn muốn xé nát lũ người này ra, nhưng đến thân mình còn chưa giữ nổi, tất cả phản kháng chỉ là hình thức, chông gai sắc nhọn trên người rơi vào mắt người khác chẳng qua cũng chỉ là vỏ ngoài rỗng tuếch.

Cách một khoảng không xa, hắn quỳ gối chịu nhục, còn Nam Vãn Ngâm thì ngồi giữa hai người đàn ông, liếc nhìn hắn một cái. Trong mắt cô đầy tràn muôn vàn cảm xúc, cuối cùng chỉ lặng lẽ hóa thành một lời dặn hắn phải nhẫn nhịn.

Nhẫn đi, chỉ cần qua được đêm nay, để bọn họ xả hết cơn tức, chờ đến khi bình minh ló rạng, mọi thứ sẽ lại bắt đầu.

Vũ Xuyên quỳ bò trên sàn, từng bước khó khăn mà chậm chạp, nam nữ ngồi trên sofa đều cười nhạo khinh thường. Hắn chẳng để tâm, bởi ánh mắt cô vẫn luôn vững vàng bình thản, âm thầm nói với hắn rằng: “Không sao đâu, chỉ cần chúng ta còn có thể an toàn rời khỏi nơi này, mọi nhục nhã đều đáng giá.”

Hắn muốn nói với cô rằng cô thật ngốc, Nam Vãn Ngâm thông minh biết suy xét như vậy sao có thể làm chuyện tự chui đầu vào rọ.

Nhưng hắn lại thật lòng vui mừng, người từng bị cô ruồng bỏ là Vũ Xuyên, giờ lại lần nữa được cô chữa lành.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.