TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 8

Trước khi đi ngủ, Nam Vãn Ngâm gửi cho Vũ Xuyên một tin nhắn: [Ngủ ngon.]

Tin nhắn này được trả lời vào sáng hôm sau, chỉ vỏn vẹn một chữ [Ừ] lạnh nhạt.

Nam Vãn Ngâm vốn định hỏi hắn có phải thức trắng đêm không, nhưng bị tin nhắn của Tông Hoài chen ngang. Tối qua vì quá nhiều việc nên cô quên chưa xoá kết bạn với hắn.

Vừa mở khung trò chuyện đã thấy lời uy hϊếp trắng trợn:

[Nam Vãn Ngâm, nếu cô có bản lĩnh thì đừng hối hận.]

Hắn có thể thấp hèn, khúm núm trước mặt Bùi Trạch Châu bao nhiêu, thì khi đối diện với cô lại ngạo mạn bấy nhiêu. Nam Vãn Ngâm gõ ra mấy lời mỉa mai nhưng lại xoá đi, cuối cùng chỉ lặng lẽ chặn tài khoản WeChat và số điện thoại của hắn.

Cô nghĩ như vậy là có thể dập yên mọi chuyện, nhưng đã đánh giá quá thấp mức độ điên cuồng của một gã đàn ông ti tiện khi lòng tự trọng bị giẫm đạp.

Vài ngày sau, đúng vào thời gian công bố kết quả thi công chức, thay vì tên mình, cô nhận được thông báo bị tố cáo.

Nam Vãn Ngâm lập tức hiểu ra chuyện bắt nguồn từ đâu, nhưng vẫn không cam lòng, gọi điện đến đường dây chính thức để hỏi nguyên nhân.

Đối phương trả lời ngắn gọn:

“Có người tố cáo cô từng có quan hệ không đứng đắn với một quản lý hậu cần tại trại phúc lợi nơi cô sinh sống hồi trung học. Người như cô, phẩm hạnh bại hoại, ham hư vinh, không thể được tuyển dụng.”

Ngón tay cô từng chút một siết chặt vạt áo, giọng run rẩy, cố gắng kiềm chế cảm xúc, muốn giữ cho mình vẻ bình tĩnh lý trí:

“Vì sao không xác minh với tôi trước? Đây là tố cáo ác ý.”

“Sau khi tiếp nhận tố cáo, chúng tôi đã chủ động liên hệ với trại phúc lợi từng nhận nuôi cô. Viện trưởng xác nhận trước đây từng sắp xếp tư vấn tâm lý cho cô. Người phụ trách hậu cần kia cũng thừa nhận sự việc là có thật.”

Cúp máy, cô không tiếp tục tranh cãi vô nghĩa nữa. Chuyện này rõ ràng là màn trả đũa ác ý của Tông Hoài, đến cả quá khứ trong trại phúc lợi hắn cũng lật tung ra điều tra cho bằng được.

Chỉ nghĩ đến tên Trương Hằng phụ trách hậu cần năm ấy thôi cũng khiến cô run rẩy không ngừng.

Nhưng giờ không phải là lúc để đắm chìm trong quá khứ, mọi chuyện vẫn chưa đến bước đường cùng.

Trước đây Bùi Thấm Tuyết từng nói, chỉ cần cô chịu giúp đỡ, Tông Hoài tuyệt đối không dám làm trái ý cô ta.

Bình ổn lại cảm xúc, Nam Vãn Ngâm gửi tin nhắn cho Bùi Thấm Tuyết, kể rõ chuyện bị tố cáo thi công chức. Cô kiên nhẫn đợi suốt nửa tiếng đồng hồ, nhưng tin nhắn gửi đi vẫn như đá chìm đáy biển, không một chút hồi âm.

Cô không còn thời gian để chần chừ, nghĩ một lát rồi vẫn quyết định gọi điện. Cách làm này có thể khiến Bùi Thấm Tuyết thấy bị làm phiền mà bực bội, nhưng ngoài ra cô cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Nếu như bị chán ghét thì cũng đành chịu thôi, sự yêu ghét của Bùi Thấm Tuyết so với kết quả thi cử của cô thì chẳng đáng là gì.

Tiếng chuông vang lên hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không có ai bắt máy, lòng Nam Vãn Ngâm không khỏi dấy lên nỗi lo lắng. Nếu không có lời cam kết từ Bùi Thấm Tuyết, cô tuyệt đối không dám trực tiếp trở mặt với Tông Hoài. Loại công tử con nhà giàu như hắn muốn giẫm nát cô còn dễ hơn bóp chết một con kiến.

Nhưng nếu bắt cô phải cúi đầu trước Tông Hoài, trở thành tình nhân bị người đời khinh miệt, bị giam cầm trong cái l*иg son hoa lệ ấy trong suốt quãng thời gian tươi đẹp nhất cuộc đời, rồi đến khi hắn chán, hoặc cô già nua tàn tạ thì sẽ bị đá sang một bên như rác rưởi... Nếu kết cục chỉ là như thế, thì cô cần gì phải cố gắng nỗ lực đến mức luôn vượt trội người khác như vậy?

Thế nên cho dù có hay không có lời hứa của Bùi Thấm Tuyết, kết cục cô đắc tội với Tông Hoài cũng không thay đổi được. Chỉ khác ở chỗ, chính Bùi Thấm Tuyết là người từng cho cô can đảm để dứt khoát từ chối hắn, mà giờ đây, sự can đảm ấy đã mất liên lạc.

Cô tiếp tục gọi lại mấy cuộc, nhưng bên kia vẫn không nghe máy. Nam Vãn Ngâm không thể trông chờ mãi vào một tia hy vọng mong manh, liền bắt đầu tự mình thu thập bằng chứng, gửi đơn khiếu nại, đồng thời chủ động liên hệ với nhân viên phụ trách để làm rõ vụ tố cáo. Phía bên kia chỉ trả lời: “Hãy kiên nhẫn chờ kết quả điều tra.”

Nam Vãn Ngâm ôm nỗi bất an thấp thỏm chờ đợi. Cô không dám chắc kết quả có thể cho mình một phán quyết công bằng hay không. Tông Hoài từng ngang nhiên đe doạ cô: Đừng có hối hận. Viện phúc lợi thì có tên Trương Hằng sẵn sàng vu khống. Tiếng nói phản bác của cô yếu ớt, đơn độc, nếu mất đi cơ hội này, cô còn có thể làm gì?

Tiếp tục thi công chức ư? Nhưng Tông Hoài đã quyết tâm đập nát tương lai cô, thì ở Bắc Kinh rộng lớn này liệu còn chỗ cho cô dung thân?

Hay quay về Bình Giang? Vậy thì những cố gắng gấp đôi gấp ba người khác để trốn khỏi nơi đó năm xưa, rốt cuộc là vì cái gì?

Kết cục cuối cùng e rằng cũng chỉ là như một kẻ thất bại, chật vật trốn chạy sang một thành phố xa lạ khác để bắt đầu lại từ đầu.

Nghĩ tới đây, trong lòng Nam Vãn Ngâm trào dâng muôn vàn không cam tâm. Cô chỉ muốn sống yên ổn, có thể tốt nghiệp thuận lợi, kiếm được một công việc đàng hoàng là đã mãn nguyện lắm rồi, cớ sao ngay cả một nguyện vọng nhỏ nhoi như thế cũng bị tước đoạt?

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.