TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Trước chiếc bàn kính, Vũ Xuyên rót đầy một ly rượu đưa qua, Tông Hoài ra hiệu cho Nam Vãn Ngâm nhận lấy, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo cố tình áp sát bên tai nhắc nhở: “Đừng quên, muốn rời khỏi đây thì phải làm anh ta hài lòng.”

Nam Vãn Ngâm không nhìn hắn, đưa tay đón lấy ly rượu, do dùng lực quá mạnh nên khớp tay trắng bệch, khóe môi gắng gượng nở nụ cười: “Anh Việt.”

Uông Việt là một kẻ ăn chơi có tiếng, là khách quen của mọi tụ điểm ăn chơi ở Thủ đô. Lại thêm việc hắn thật sự có quyền có thế, nên so với những công tử bột bình thường khác càng mang một loại áp lực vô hình, khiến người ta không dám xem nhẹ.

Trong mắt hắn, Nam Vãn Ngâm là một cô gái xinh đẹp trên mức trung bình, dịu dàng như nước, thoạt nhìn không quá nổi bật nhưng càng ngắm càng thấy có khí chất riêng. Nếu không vì cách ăn mặc quá đỗi giản dị, có lẽ đánh giá của hắn còn có thể cao hơn.

Một cô gái xinh đưa rượu thì không có lý gì để từ chối. Hắn nghiêng người về phía trước, đôi mắt dài hẹp liếc nhìn cô, chờ đợi một cách bình tĩnh mà không lộ vẻ ép buộc.

Hiểu rõ hàm ý trong mắt hắn, Nam Vãn Ngâm đưa ly rượu đến sát môi hắn, Uông Việt liền thuận theo tay cô uống cạn ly rượu.

Tông Hoài ngồi bên cạnh vốn chỉ muốn xem trò vui. Hắn biết Nam Vãn Ngâm mang trong mình chút khí cốt đặc trưng của những người nghèo, một loại ngạo khí cố chấp không dễ khuất phục. Nếu không thì cô đã chẳng dám vạch trần chuyện hắn phản bội trước mặt Bùi Thấm Tuyết.

Việc hắn để cô đến hầu Uông Việt, một mặt vì biết hắn thích kiểu con gái thuần khiết kiên cường như cô, mặt khác là muốn xem cô không chịu cúi đầu rồi đắc tội với Uông Việt.

Bởi vì khác với mấy trò đe dọa nửa mùa của hắn, nếu Uông Việt thật sự muốn xử lý một người, hắn có cả trăm ngàn cách. Mà mức độ tàn nhẫn của hắn... Đám sinh viên chưa ra đời như bọn họ không tài nào tưởng tượng nổi.

Cho nên, chỉ cần Nam Vãn Ngâm dám dùng thái độ qua loa để đối phó Uông Việt giống như cách cô từng ứng phó với Tông Hoài, thì e là đến lúc chết cũng chẳng hiểu vì sao lại rơi vào bước đường đó.

Tông Hoài tính toán rất khéo, vừa có thể trừng phạt Nam Vãn Ngâm, lại còn lấy lòng được Uông Việt. Đợi đến khi Uông Việt lên tiếng giúp mình nói vài câu trước mặt Bùi Trạch Châu, chuyện đắc tội lần này cũng coi như được giải quyết êm xuôi. Mất mát duy nhất chẳng qua là bị Bùi Thấm Tuyết đá thôi.

Thế nhưng hắn không ngờ tới, Nam Vãn Ngâm - Người thà chết cũng không chịu cúi đầu trước hắn, vậy mà lại gọi Uông Việt một tiếng "anh" hết sức ngoan ngoãn, thái độ cung kính lấy lòng hoàn toàn trái ngược với dự đoán của hắn.

Khóe môi Tông Hoài nhếch lên một nụ cười lạnh: thì ra không phải cô không biết cúi đầu, mà chỉ là... Khinh thường hắn mà thôi.

Hắn cúi người với tay lấy một ly rượu trên bàn, tay kia khoác lên eo Nam Vãn Ngâm kéo cô về phía mình, nụ cười gượng gạo chứa đầy ác ý, ép cô uống: “Anh Việt uống rồi, em không mời lại một ly à?”

Bàn tay đặt trên eo khiến Nam Vãn Ngâm lập tức liên tưởng đến những ký ức chẳng mấy vui vẻ, như phản xạ có điều kiện, cô vung tay gạt mạnh ly rượu Tông Hoài đưa lên môi. Tiếng ly thủy tinh rơi vỡ vang lên khiến cả phòng bao đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Trên chiếc quần thể thao trắng của Tông Hoài loang ra một mảng ướt nhòe đầy chướng mắt.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía họ, sắc mặt Tông Hoài u ám hẳn. Bị Nam Vãn Ngâm mấy lần làm mất mặt như thế, hắn sao có thể nuốt trôi cục tức này?

Cơn giận bốc thẳng lên đầu, hắn chẳng buồn để ý Uông Việt còn đang ngồi cạnh. Đúng lúc Nam Vãn Ngâm mở miệng xin lỗi, Tông Hoài đã vung tay bóp chặt cằm cô, giọng nói giận dữ đến cực điểm:

“Nam Vãn Ngâm, cô tưởng đây là chỗ nào hả? Tôi cũng có giới hạn chịu đựng đấy!”

Nam Vãn Ngâm cố gắng thốt ra từng chữ trong cơn đau:

“... Anh nói... Người tôi phải tiếp là... Uông Việt.”

Cô mang Uông Việt ra để uy hϊếp, khiến lửa giận trong lòng Tông Hoài càng dâng cao. Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải dè chừng. Tông Hoài liếc mắt nhìn về phía Uông Việt, thấy hắn vẫn đang ôm người đẹp cười nói vui vẻ, từ đầu đến cuối chưa từng quan tâm đến bên này, lòng lập tức hiểu rõ.

“Tưởng mình quý giá lắm chắc? Bên cạnh anh Việt thiếu gì gái đẹp, cô thì là cái thá gì.”

Hắn bật cười khinh miệt, tay càng siết chặt, Nam Vãn Ngâm đau đến nhíu mày, nhưng hắn vẫn không buông tha mà cúi người sát lại. Sau lưng là ghế sofa da, cô không còn đường lui, hai mắt nhắm nghiền, ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Cô đang ra sức tự nhủ với bản thân, phải nhẫn nhịn, không được chọc giận Tông Hoài thêm nữa.

Một luồng quyền phong lướt sát qua má, ngay sau đó vang lên tiếng kêu đau đớn của Tông Hoài bên tai. Nam Vãn Ngâm bừng mắt, thấy dáng người kiên cường của Vũ Xuyên chắn trước mặt cô, gương mặt bê bết máu mờ mịt, đôi mắt đen lạnh lẽo như băng.

Tông Hoài ôm mặt ngã xuống đất, không ít người bị biến cố bất ngờ này làm cho ngây người, đến khi hiểu ra chuyện gì thì lập tức ùa tới đỡ hắn dậy.

Đám vệ sĩ canh giữ trong phòng bao đồng loạt xông lên khống chế Vũ Xuyên. Tông Hoài phun ra một ngụm máu, gào lên giận dữ, ra lệnh đánh chết cho bằng được.

Phòng bao lập tức loạn thành một mớ hỗn độn, gậy sắt nện từng cú nặng nề lên người Vũ Xuyên. Các cô gái sợ đến không dám nhìn, chỉ nghe âm thanh đánh đập dồn dập khiến người ta rùng mình. Vũ Xuyên cắn răng chịu đựng, chỉ phát ra vài tiếng rêи ɾỉ trầm đυ.c.

Uông Việt ngồi bên lạnh nhạt xem trận kịch như thể không liên quan đến mình, ánh mắt dừng lại nơi Nam Vãn Ngâm. Cô vẫn đang cầu xin Tông Hoài dừng tay, nhưng hắn chỉ giận dữ quát cô mở to mắt ra mà nhìn cho rõ. Hắn giật lấy gậy sắt từ tay vệ sĩ, đích thân ra tay đánh Vũ Xuyên.

Những cú đánh không hề nương tay, như muốn lấy mạng người.

Nam Vãn Ngâm gào lên bảo họ dừng lại, nhưng trong phòng này chẳng ai để ý đến lời cô. Tông Hoài bực bội ra lệnh kéo cô ra xa. Cô vẫn không chịu từ bỏ, gấp gáp lôi cái tên Bùi Thấm Tuyết ra, mong hắn vì nể mặt cô ta mà dừng tay.

Uông Việt nhìn cô, cảm thấy cô thật ngây thơ, hoàn toàn xứng với dáng vẻ quê mùa chất phác ấy. Một kẻ như Tông Hoài, sĩ diện còn lớn hơn trời, trong cơn thịnh nộ thì dù Bùi Thấm Tuyết có đứng đây cũng chẳng ngăn nổi hắn ra tay.

Hắn uống cạn ly rượu, trong ánh mắt thoáng qua thấy Nam Vãn Ngâm vùng thoát khỏi kiềm chế, lao đến che cho Vũ Xuyên. Ánh mắt cô ánh lên tia căm hận, nhưng khi ngẩng đầu nhìn Tông Hoài thì đã tràn đầy nước mắt, giọng nghẹn ngào:

“Bùi Thấm Tuyết đã hứa với tôi. Anh nể mặt cô ấy tha cho Vũ Xuyên một lần đi.”

Uông Việt bĩu môi: mỹ nhân kế à? Đáng tiếc lại ngu ngốc, dùng sai người rồi. Nhưng hắn vốn mềm lòng, nhất là với những cô gái xinh đẹp.

Ngay lúc đó, Tông Hoài hừ lạnh:

“Bùi Thấm Tuyết bị cấm túc trong nhà, điện thoại cũng bị tịch thu rồi. Cô còn trông mong cô ta đến cứu cô sao? Mơ đi!”

Người vẫn im lặng từ nãy đến giờ - Uông Việt, bỗng lên tiếng:

“Cô cũng có thể liên hệ với anh trai cô ấy, Bùi Trạch Châu.”

Tông Hoài chỉ cảm thấy hắn đang cố tình sỉ nhục Nam Vãn Ngâm. Nếu cô mà quen được Bùi Trạch Châu, thì hắn phải quỳ gối gọi một tiếng “chị Nam” mới đúng.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Uông Việt lại khiến sắc mặt hắn thay đổi hẳn:

“Tôi có thể giúp cô.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.