TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 7
Chương 7

Cô ta gập gương xuống, quay đầu lại hỏi thẳng, giọng lạnh lùng:

“Nhìn tôi làm gì?”

Dáng vẻ hùng hồn của cô ta khiến Nam Vãn Ngâm không nhịn được mà khẽ nhếch môi cười. Từ trước đến nay cô luôn là người không có tính khí trong ký túc xá, giống như không khí - Tồn tại nhưng chẳng mấy ai để ý. Nếu xảy ra bất đồng, cô thường là người chủ động nhún nhường, tránh xung đột. Nhưng như bây giờ, mỉa mai người khác một cách thẳng thắn thế này thì đúng là lần đầu.

Ba phần chột dạ trong lòng Từ Linh lập tức biến thành năm phần tức giận, cô ta liền chặn trước lên tiếng: “Nam Vãn Ngâm, cậu về muộn như vậy không lo đi rửa mặt đi ngủ, cứ nhìn chằm chằm tôi làm gì? Cậu không phải thực tập nên có thể ở lì trong ký túc xá cả ngày, tôi với Niệm Niệm thì khác, còn phải dậy sớm, chẳng rảnh mà thức đêm với cậu đâu.”

“Người duy nhất biết tôi đang ôn thi công chức và có quen biết với Tông Hoài, chỉ có cậu.”

“Thì sao? Cậu định nói gì?” Từ Linh hỏi lại.

“Tôi chỉ muốn một cuộc sống yên ổn. Nếu cậu chỉ đơn thuần đưa liên lạc của tôi cho anh ta, tôi có thể như trước mà giả vờ không biết, tiếp tục duy trì cái gọi là tình bạn bề ngoài này. Nhưng cậu không nên tiết lộ cả thông tin cá nhân của tôi cho anh ta. Tôi có thể nhẫn nhịn, nhưng không chấp nhận bị người khác nắm thóp.” Nam Vãn Ngâm bình thản nói.

Bị vạch trần không chút nể mặt, Từ Linh tức đến đỏ bừng cả mặt, cắn lại: “Cậu có bằng chứng không? Ăn không nói có, vu oan cho người khác à? Tôi không rảnh lo chuyện của cậu đâu. Mà nói đến chen chân vào chuyện tình cảm người khác, cậu cũng đâu phải lần đầu.”

“Ý cậu là cái gã bạn trai cũ đẹp mã nhưng rỗng tuếch của cậu à? Anh ta làm gì, tôi không biết cũng không quan tâm. Ấn tượng của tôi về anh ta chỉ có vậy. Đừng đem sự lăng nhăng của đàn ông đổ lên đầu tôi.”

Lý Niệm Vi ở bên cạnh vội can ngăn:

“Thôi mà, chuyện đó hồi trước đã nói rõ rồi, không phải lỗi của Vãn Ngâm đâu. Từ Linh, cậu đừng ăn nói lung tung. Vãn Ngâm, cậu cũng đừng giận, dạo này Từ Linh bận thực tập căng lắm, cả hai bọn tớ đều mệt rã rời. Với lại cậu ấy cũng không thân với Tông Hoài, người cậu nói chưa chắc là cậu ấy đâu. Giờ muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Sắp tốt nghiệp rồi, đừng để mất hòa khí.”

Nam Vãn Ngâm mỉm cười với cô ấy, nhưng lời lại dành cho Từ Linh:

“Sắp tốt nghiệp thật rồi, hy vọng mọi người vẫn có thể sống yên ổn với nhau. Nếu không thì cũng đừng mong người nhẫn nhịn mãi sẽ nhẫn nhịn đến cùng. Dù là thỏ, bị chọc tức cũng biết cắn lại, huống hồ là người.”

Nói xong, cô không thèm để ý đến sắc mặt khó coi và tức tối của Từ Linh, đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Cửa nhà tắm vừa khép lại, Từ Linh đập bàn tức tối, vừa phàn nàn với Lý Niệm Vi: “Cậu ta tưởng mình là ai chứ, bình thường giả vờ không có tính khí, bây giờ không biết dựa vào ai mà bày ra cái bộ dạng giận dữ đó. Rốt cuộc chẳng phải vẫn lén ra ngoài gặp Tông Hoài sao? Livestream bắt gian của Bùi Thấm Tuyết hôm nay ai mà chẳng thấy, chẳng qua là chưa quay trúng mặt cậu ta thôi.”

Lý Niệm Vi cau mày ra hiệu cô ta hạ giọng: “Cậu thật sự muốn căng thẳng với cậu ấy à? Việc hôm nay nhiều người đang bàn tán, bình thường cậu ấy trông hiền lành ít nói thật, nhưng nếu bị dồn ép, lỡ đem hết mọi chuyện trước sau phơi bày ra thì cậu chắc chắn không bị liên lụy sao?”

“Cậu ta nói thì người ta liền tin à? Người hóng chuyện thì đầy, chứ ai rảnh mà đứng ra bênh vực. Mà nói thật, người ta ghét tôi cũng chưa chắc thích nổi cậu ta đâu.”

Lý Niệm Vi vẫn tiếp tục khuyên:

“Cậu đừng làm căng quá. Sau này cậu ấy sẽ ở lại Bắc Kinh, cái thành phố bé bằng bàn tay này biết đâu còn phải chạm mặt. Huống hồ, công bằng nằm trong lòng người. Mọi người thích hóng chuyện, nhưng đâu có nghĩa ai cũng ngu, khinh thường cậu ấy cũng không giúp hình ảnh cậu tốt lên. Nói thật, vì cậu ấy mà tự đốt mình thì không đáng.”

Từ Linh miễn cưỡng gật đầu, không hẳn vì bị thuyết phục mà bởi vì những lời mỉa mai ẩn ý trong câu nói của Lý Niệm Vi khiến cô ta cảm thấy dễ chịu. Đôi khi, thái độ còn quan trọng hơn lý lẽ.

Khuyên nhủ xong, Lý Niệm Vi liếc mắt nhìn về phía phòng tắm vẫn còn tiếng nước chảy không dứt, rồi lấy hộp sữa đặt lên bàn Nam Vãn Ngâm, dán thêm mảnh giấy nhắn: [Nếu chưa ăn tối thì uống chút sữa cho ấm bụng.]

Từ Linh hừ khẽ một tiếng: “Quan tâm cậu ta làm gì, người ta còn chẳng thèm cảm kích.”

“Ngủ sớm đi.” Lý Niệm Vi nói một câu trước khi trèo lên giường.

Từ trước đến nay cô ấy luôn chừa lại đường lui trong cách đối nhân xử thế. Tuy cũng chẳng thân thiết gì với Nam Vãn Ngâm, nhưng tuyệt không giống Từ Linh - Cảm xúc vui buồn yêu ghét đều thể hiện rõ mồn một trên mặt.

Với Nam Vãn Ngâm, cô ấy luôn cảm thấy khó nắm bắt. Ở cùng ký túc xá vài năm, cô gái ấy xinh đẹp, trầm lặng, không thích nổi bật, kiểu người khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Nếu không phải vì hoàn cảnh xung quanh tác động, có lẽ cô ấy đã chủ động kết bạn với kiểu người như vậy.

Hồi năm nhất, Nam Vãn Ngâm từng là tâm điểm của rất nhiều lời bàn tán, có không ít người chủ động làm quen với cô. Nhưng trong số đó, người thật lòng rất hiếm. Vậy mà cô chẳng từ chối ai, lúc ấy Lý Niệm Vi từng nghĩ có lẽ Nam Vãn Ngâm có vấn đề trong giao tiếp xã hội hoặc cũng có thể là cô luôn vô thức đặt mình ở vị trí thấp hơn, luôn cố gắng lấy lòng người khác.

Hồi đó khi Từ Linh phát hiện bạn trai mình thích Nam Vãn Ngâm và viết một bài dài trên vòng bạn bè để tố cáo, phản ứng đầu tiên của Nam Vãn Ngâm không phải là phản bác mà là muốn đi tìm Từ Linh để giải thích.

Hành động đó, trong mắt nhiều người, chẳng khác gì chột dạ. Những người từng chủ động kết bạn vì sự yêu thích chớp nhoáng giờ lại biến thành từng chiếc gai đâm vào cô. Dù sau đó sự việc đã sáng tỏ, Từ Linh cũng xoá bài viết kia đi, nhưng ấn tượng cố hữu nơi người khác thì không dễ gì xoá bỏ trong một sớm một chiều.

Nam Vãn Ngâm đã tự tay xoá từng người trong danh sách bạn bè. Có lẽ cũng từ đó mà cô bắt đầu thay đổi, rõ ràng là một cô gái xinh đẹp vậy mà lại tự biến mình trở nên nhợt nhạt, xám xịt, giấu mình giữa đám đông đến mức chẳng ai để tâm. Những câu chuyện xoay quanh cô cũng theo sắc đẹp bị vùi lấp mà dần biến mất.

Cô trở nên mờ nhạt, ít ai chú ý.

Trong ký túc xá, cô vẫn theo thói quen đặt mình ở vị trí thấp để làm vừa lòng người khác. Gì cũng nói ngon, bảo in tài liệu thì sau khi làm xong còn gửi lại hỏi người ta xem thế này đã ổn chưa. Đến cả lời xin lỗi thiếu thành ý của Từ Linh cô cũng trân trọng mà nhận lấy. Nhưng bước ra ngoài, trong mắt người khác, Nam Vãn Ngâm lại là một kẻ cô lập, không biết hoà đồng.

Cô không còn là nụ hoa non nớt thuở ban đầu nữa, cứ như chỉ sau một đêm, đã héo rũ chẳng còn sức sống.

Hình ảnh phản bác thẳng thắn như lúc nãy đúng là lần đầu tiên Lý Niệm Vi thấy được. Cô ấy bỗng cảm thấy đoá hoa đã héo tàn ấy dường như sắp sửa phá kén mà bay lên.

Khi Nam Vãn Ngâm rửa mặt xong trở ra, phòng ký túc đã tắt đèn, chỉ còn ngọn đèn nhỏ ở bàn cô hắt ra ánh sáng dịu nhẹ. Giường của Từ Linh đã kéo kín rèm, Lý Niệm Vi cũng đã ngủ, tiếng thở đều đều khe khẽ vang lên.

Cô ngồi xuống bàn, bôi lớp dưỡng da đơn giản rồi mới nhìn về hộp sữa đặt ngay ngắn trên mặt bàn, không cần nhìn ghi chú cũng biết là ai để lại. Cả phòng ký túc xá này, người duy nhất vẫn còn quan tâm đến cảm xúc của cô chỉ có Lý Niệm Vi.

Dẫu cho chỉ là một chút quan tâm bên ngoài, sự tử tế chừng đó cũng đủ để dập tắt cơn bất bình vừa dâng lên trong lòng cô, để cô một lần nữa trở lại làm cái bóng trầm lặng không ai để ý đến.

Nam Vãn Ngâm âm thầm tự nhủ: đừng để bụng. Chờ kết quả thi công chức được công bố, chờ đến khi cô có tư cách thật sự để cắm rễ lại nơi thành phố này, thì những người đó sẽ chẳng còn liên quan gì đến cuộc đời cô nữa, giống như trại phúc lợi năm xưa vậy.

Nên giờ đây, điều duy nhất cô cần làm... Là kiên nhẫn chờ đợi.

1

0

6 ngày trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.