0 chữ
Chương 6
Chương 6
Vũ Xuyên cố gắng nhìn ra chút giả dối trong ánh mắt chân thành tha thiết kia. Bởi hắn hiểu cô hơn chính cô nghĩ rất nhiều, cô giỏi nắm bắt thời cuộc đến mức nào, lại biết cách đóng kịch ra sao, hắn quá rõ ràng.
Người như vậy... Hắn không đám tin.
Dù sao thì hắn cũng từng bị cô vứt bỏ, kết cục đó chẳng phải chưa từng trải qua. Vừa rồi bất chấp tất cả xông lên giúp cô đã đủ ngu xuẩn rồi, giờ lẽ nào còn muốn vì vài câu dỗ ngọt ấy mà lại bước vào vết xe đổ?
Trong đáy mắt Vũ Xuyên lộ rõ vẻ tự giễu, khẽ cười lạnh:
“Cô muốn tôi tin cô bằng cách nào đây?”
So với sự giễu cợt trong ánh mắt, trong lòng hắn càng trào dâng nhiều hơn gấp bội. Vậy mà hắn vẫn không nỡ dứt khoát từ chối, nơi sâu thẳm trong lòng vẫn âm ỉ giữ lại một tia hy vọng mong manh.
Biết đâu đấy? Hắn một thân một mình bước chân đến thành phố này, vượt qua những ngày đầu sống lay lắt như treo trên sợi chỉ, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác trước những lời sỉ nhục cay nghiệt. Hắn đã bám rễ nơi góc tối thối rữa không có ánh mặt trời là vì điều gì?
Chẳng phải chỉ để được ở gần cô thêm một chút thôi sao? Thứ hy vọng không biết trời cao đất dày, cái ảo tưởng về một cuộc hội ngộ trong tương lai, khát khao được lưu lại bóng dáng mình trong mắt cô.
Tham vọng của hắn chỉ có vậy thôi. Chôn sâu trong lòng, chưa từng hé lộ nửa lời. Tự trọng đã từng bị cô giẫm đạp, từ đó hắn giấu nó kỹ hơn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Lừa mình dối người, tự nói với bản thân là đã buông tay, nhưng thực tế là chưa từng. Trái lại, nó còn ngày một lớn lên trong âm thầm.
Hắn không còn ngây thơ nghĩ rằng có thể chiếm hữu ánh trăng, cũng không ngừng oán hận ánh trăng quá mức lạnh lùng xa cách. Nhưng chỉ cần ngẩng đầu nhìn lên, ánh trăng vẫn treo cao trên bầu trời, từng sợi sáng bạc rơi xuống phủ lên người hắn, và hắn lại được chữa lành.
Trăng chẳng sai gì cả, chỉ là quá đẹp thôi. Ai từng thấy ánh trăng tĩnh lặng rạng rỡ kia rồi cũng sẽ không thể không mong muốn giữ lấy cho riêng mình.
Nhưng ánh trăng chỉ có một.
Cô nên là vầng trăng cao cao tại thượng khiến người ta ngưỡng vọng, còn hắn... Mãi mãi chỉ là kẻ tín đồ trung thành nhất dưới trăng.
Ánh trăng có thể ruồng bỏ bất cứ ai, nhưng tín đồ sẽ không bao giờ phản bội ánh trăng.
Tâm trạng hắn như đang ngồi trên một chuyến tàu lượn siêu tốc, lúc lên đến đỉnh cao, lúc rơi xuống vực sâu. Mãi cho đến khi cô nói:
“Vũ Xuyên, ngoài anh ra... Em không còn lựa chọn nào khác.”
Tàu lượn đến trạm cuối cùng. Trái tim hắn rốt cuộc cũng bình yên đáp đất.
Vậy thì tin thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Dù bị lừa cũng không hối hận, vì người đó là Năm Vãn Ngâm.
Sự im lặng của hắn, trong mắt Nam Vãn Ngâm, chính là dấu hiệu của thỏa hiệp. Cô đưa tay nhẹ chạm vào gò má hắn, nơi đó sưng đỏ in dấu bàn tay, khóe môi cũng khô khốc nứt nẻ, vẫn còn vệt máu đã đông lại.
“Đau không?” Cô hỏi.
Đáp án dĩ nhiên là có, nhưng Vũ Xuyên lại nói:
“Không cảm thấy gì cả, quen rồi.”
Nếu là trước đây, hắn đã sớm quát lên: “Đau cái rắm! Anh đây còn đánh lại gấp đôi cơ!”
Nhưng bây giờ, Vũ Xuyên từng góc cạnh sắc bén đều đã bị mài mòn, trở thành dáng vẻ “biết điều” mà Nam Vãn Ngâm từng mong muốn nhất khi họ còn học cấp ba.
Và chính dáng vẻ cam chịu chấp nhận số phận ấy, lại trở thành cái gai cắm sâu nhất vào tim Năm Vãn Ngâm.
Nếu như năm đó cô không yếu đuối, không khuất phục trước quyền thế, nếu như cô dám dũng cảm đứng ra nói đỡ cho hắn khi mọi người đang chỉ trích hắn không ngừng...
Thì liệu cuộc đời Vũ Xuyên... Có còn là một vũng nước đυ.c lặng ngắt, cam chịu sống lay lắt giữa thực tại tàn khốc như hôm nay?
Cô nhẹ nhàng chạm vào vết thương, ánh mắt sắc lạnh của Vũ Xuyên cũng đang nhìn cô, trong thoáng chốc đắm chìm trong sự mềm mại và dịu dàng từ đầu ngón tay cô mang đến, rồi mới bừng tỉnh, siết chặt tay cô gạt ra:
“Chỗ này không phải nơi tốt lành gì, em về đi.”
“Vậy anh đồng ý à?”
“Việc tôi có đồng ý hay không quan trọng sao? Giữa chúng ta, người cắt đứt liên lạc không nói lời nào chẳng phải luôn là em sao.”
Vũ Xuyên rất muốn tỏ ra không để tâm, nhưng lời vừa thốt ra lại không kìm được trở thành trách móc.
Hắn dứt khoát không nói thêm nữa. Trong bộ đàm, giọng quản lý gấp gáp thúc mọi người tập hợp, hắn tắt âm không để ý tới.
Biết hắn còn bận, Nam Vãn Ngâm không nấn ná, mở điện thoại đưa mã QR WeChat ra trước mặt hắn.
“Làm gì đấy?” Vũ Xuyên cúi mắt, ánh nhìn từ mã QR chuyển lên gương mặt cô.
“Không kết bạn thì sau này liên lạc như thế nào?”
Cô nói có lý, Vũ Xuyên mặt lạnh nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
“Vậy em về trường trước, cuối tuần anh rảnh không? Em mời anh ăn một bữa, xem như mừng chúng ta gặp lại.”
“Ừ.”
Âm thanh ấy lọt vào tai Nam Vãn Ngâm nghe lạnh nhạt đến cực điểm, nhưng với Vũ Xuyên thì lại là niềm vui mà hắn cố kìm nén để không lộ ra. Làm công việc này không có ngày nghỉ, cuối tuần càng là thời điểm thiếu người trông coi nhất, nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng bằng lời mời của cô, nên dù có rảnh hay không, hắn nhất định sẽ đến.
Sau khi tách khỏi Vũ Xuyên, Nam Vãn Ngâm tranh thủ về ký túc trước giờ đóng cổng. Hai bạn cùng phòng là Từ Linh và Lý Niệm Vi đang trò chuyện, thấy cô đẩy cửa bước vào thì đồng loạt im bặt.
Từ Linh lấy mặt nạ ra khỏi ngăn kéo, cẩn thận dán lên mặt trước gương. Lý Niệm Vi hỏi một câu:
“Cậu đi đâu mà giờ này mới về?”
“Gặp chút chuyện.” Nam Vãn Ngâm vừa đáp vừa đi đến đứng sau lưng Từ Linh, đối diện với ánh mắt lén lút nhìn mình trong gương.
Từ Linh vốn định giả vờ không thấy, nhưng vẻ mặt muốn gây chuyện của cô ta quá rõ ràng, đến cả Lý Niệm Vi cũng nhận ra không khí có gì đó không ổn.
Người như vậy... Hắn không đám tin.
Dù sao thì hắn cũng từng bị cô vứt bỏ, kết cục đó chẳng phải chưa từng trải qua. Vừa rồi bất chấp tất cả xông lên giúp cô đã đủ ngu xuẩn rồi, giờ lẽ nào còn muốn vì vài câu dỗ ngọt ấy mà lại bước vào vết xe đổ?
Trong đáy mắt Vũ Xuyên lộ rõ vẻ tự giễu, khẽ cười lạnh:
“Cô muốn tôi tin cô bằng cách nào đây?”
So với sự giễu cợt trong ánh mắt, trong lòng hắn càng trào dâng nhiều hơn gấp bội. Vậy mà hắn vẫn không nỡ dứt khoát từ chối, nơi sâu thẳm trong lòng vẫn âm ỉ giữ lại một tia hy vọng mong manh.
Biết đâu đấy? Hắn một thân một mình bước chân đến thành phố này, vượt qua những ngày đầu sống lay lắt như treo trên sợi chỉ, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác trước những lời sỉ nhục cay nghiệt. Hắn đã bám rễ nơi góc tối thối rữa không có ánh mặt trời là vì điều gì?
Tham vọng của hắn chỉ có vậy thôi. Chôn sâu trong lòng, chưa từng hé lộ nửa lời. Tự trọng đã từng bị cô giẫm đạp, từ đó hắn giấu nó kỹ hơn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Lừa mình dối người, tự nói với bản thân là đã buông tay, nhưng thực tế là chưa từng. Trái lại, nó còn ngày một lớn lên trong âm thầm.
Hắn không còn ngây thơ nghĩ rằng có thể chiếm hữu ánh trăng, cũng không ngừng oán hận ánh trăng quá mức lạnh lùng xa cách. Nhưng chỉ cần ngẩng đầu nhìn lên, ánh trăng vẫn treo cao trên bầu trời, từng sợi sáng bạc rơi xuống phủ lên người hắn, và hắn lại được chữa lành.
Nhưng ánh trăng chỉ có một.
Cô nên là vầng trăng cao cao tại thượng khiến người ta ngưỡng vọng, còn hắn... Mãi mãi chỉ là kẻ tín đồ trung thành nhất dưới trăng.
Ánh trăng có thể ruồng bỏ bất cứ ai, nhưng tín đồ sẽ không bao giờ phản bội ánh trăng.
Tâm trạng hắn như đang ngồi trên một chuyến tàu lượn siêu tốc, lúc lên đến đỉnh cao, lúc rơi xuống vực sâu. Mãi cho đến khi cô nói:
“Vũ Xuyên, ngoài anh ra... Em không còn lựa chọn nào khác.”
Tàu lượn đến trạm cuối cùng. Trái tim hắn rốt cuộc cũng bình yên đáp đất.
Vậy thì tin thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Dù bị lừa cũng không hối hận, vì người đó là Năm Vãn Ngâm.
“Đau không?” Cô hỏi.
Đáp án dĩ nhiên là có, nhưng Vũ Xuyên lại nói:
“Không cảm thấy gì cả, quen rồi.”
Nếu là trước đây, hắn đã sớm quát lên: “Đau cái rắm! Anh đây còn đánh lại gấp đôi cơ!”
Nhưng bây giờ, Vũ Xuyên từng góc cạnh sắc bén đều đã bị mài mòn, trở thành dáng vẻ “biết điều” mà Nam Vãn Ngâm từng mong muốn nhất khi họ còn học cấp ba.
Và chính dáng vẻ cam chịu chấp nhận số phận ấy, lại trở thành cái gai cắm sâu nhất vào tim Năm Vãn Ngâm.
Nếu như năm đó cô không yếu đuối, không khuất phục trước quyền thế, nếu như cô dám dũng cảm đứng ra nói đỡ cho hắn khi mọi người đang chỉ trích hắn không ngừng...
Thì liệu cuộc đời Vũ Xuyên... Có còn là một vũng nước đυ.c lặng ngắt, cam chịu sống lay lắt giữa thực tại tàn khốc như hôm nay?
Cô nhẹ nhàng chạm vào vết thương, ánh mắt sắc lạnh của Vũ Xuyên cũng đang nhìn cô, trong thoáng chốc đắm chìm trong sự mềm mại và dịu dàng từ đầu ngón tay cô mang đến, rồi mới bừng tỉnh, siết chặt tay cô gạt ra:
“Chỗ này không phải nơi tốt lành gì, em về đi.”
“Vậy anh đồng ý à?”
“Việc tôi có đồng ý hay không quan trọng sao? Giữa chúng ta, người cắt đứt liên lạc không nói lời nào chẳng phải luôn là em sao.”
Vũ Xuyên rất muốn tỏ ra không để tâm, nhưng lời vừa thốt ra lại không kìm được trở thành trách móc.
Hắn dứt khoát không nói thêm nữa. Trong bộ đàm, giọng quản lý gấp gáp thúc mọi người tập hợp, hắn tắt âm không để ý tới.
Biết hắn còn bận, Nam Vãn Ngâm không nấn ná, mở điện thoại đưa mã QR WeChat ra trước mặt hắn.
“Làm gì đấy?” Vũ Xuyên cúi mắt, ánh nhìn từ mã QR chuyển lên gương mặt cô.
“Không kết bạn thì sau này liên lạc như thế nào?”
Cô nói có lý, Vũ Xuyên mặt lạnh nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
“Vậy em về trường trước, cuối tuần anh rảnh không? Em mời anh ăn một bữa, xem như mừng chúng ta gặp lại.”
“Ừ.”
Âm thanh ấy lọt vào tai Nam Vãn Ngâm nghe lạnh nhạt đến cực điểm, nhưng với Vũ Xuyên thì lại là niềm vui mà hắn cố kìm nén để không lộ ra. Làm công việc này không có ngày nghỉ, cuối tuần càng là thời điểm thiếu người trông coi nhất, nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng bằng lời mời của cô, nên dù có rảnh hay không, hắn nhất định sẽ đến.
Sau khi tách khỏi Vũ Xuyên, Nam Vãn Ngâm tranh thủ về ký túc trước giờ đóng cổng. Hai bạn cùng phòng là Từ Linh và Lý Niệm Vi đang trò chuyện, thấy cô đẩy cửa bước vào thì đồng loạt im bặt.
Từ Linh lấy mặt nạ ra khỏi ngăn kéo, cẩn thận dán lên mặt trước gương. Lý Niệm Vi hỏi một câu:
“Cậu đi đâu mà giờ này mới về?”
“Gặp chút chuyện.” Nam Vãn Ngâm vừa đáp vừa đi đến đứng sau lưng Từ Linh, đối diện với ánh mắt lén lút nhìn mình trong gương.
Từ Linh vốn định giả vờ không thấy, nhưng vẻ mặt muốn gây chuyện của cô ta quá rõ ràng, đến cả Lý Niệm Vi cũng nhận ra không khí có gì đó không ổn.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
