TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 32
Chương 32

Sau giờ làm, Nam Vãn Ngâm trang điểm nhẹ trong nhà vệ sinh, rồi cùng Trần Tĩnh ngồi xe đến hội sở Hồng Tinh. Họ chờ Văn Duyệt tại bãi đỗ xe, sau đó cùng nhau đi thang máy lên lầu.

Khi đến phòng ăn riêng, bên trong vẫn chưa có ai. Trần Tĩnh tranh thủ nhắc nhở Văn Duyệt: “Tối nay Tổng Giám đốc Chung của Thời Sáng cũng sẽ tới. Gần đây cô ấy đầu tư vào phim Tết của đạo diễn Trương, dự án hiện đang trong giai đoạn chuẩn bị. Nếu em được cô ấy để mắt, giành được vai nữ chính thì chuyện ‘tái nổi tiếng’ không thành vấn đề.”

Triệu Hàm ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Chung tổng chẳng phải là chị dâu của sếp chúng ta sao? Đều là người một nhà, nể mặt sư thì cũng nên nể mặt Phật. Chị Trần, vai nữ chính đó không thể ưu tiên cho Duyệt Duyệt nhà chúng ta sao?”

Trần Tĩnh liếc Triệu Hàm một cái: “Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như thế. Chung Dục Tú và nhà họ Trần chỉ giữ quan hệ bề ngoài coi như tạm ổn, sếp của em và cô ấy quanh năm có khi chẳng gặp mặt được mấy lần, sao cô ấy tự dưng lại phải quan tâm đến nghệ sĩ của Tinh Diệu chứ? Hơn nữa ngoài kia ai cũng đồn cô ấy là kiểu người lạnh lùng vô tư, tốt nhất nên dẹp luôn cái ý định bám víu quan hệ đi.”

Văn Duyệt ra hiệu cho Triệu Hàm lùi ra sau, còn mình thì mỉm cười nhẹ nhàng với Trần Tĩnh: “Chị Trần cứ yên tâm, chị đã vì em mà giành lấy cơ hội này, bất kể thế nào em cũng sẽ thể hiện thật tốt trước mặt Chung tổng, không để chị thất vọng đâu.”

Trần Tĩnh lúc này nói năng với cô ấy cũng khách khí hơn: “Em là người cũ trong công ty, hồi đó cũng xem như do chính tay tôi dìu dắt. Dù là tôi hay công ty, ai cũng mong em phát triển tốt hơn. Mình cùng vinh cùng nhục, nghệ sĩ tốt lên thì công ty mới có tiếng nói trong nhiều việc.”

“Vâng, chị vẫn luôn là người lo lắng cho tụi em nhiều nhất.” Văn Duyệt dịu dàng đáp lời.

Nam Vãn Ngâm đứng yên phía sau vài người, âm thầm quan sát. Mái tóc dài buông xõa che khuất tai, khéo léo giấu đi tai nghe nhỏ gọn. Mọi thứ phía bên Vũ Xuyên đã sắp xếp xong xuôi, chỉ cần cô nắm bắt đúng thời điểm, thì khả năng cô gặp lại Bùi Trạch Châu và tái diễn “duyên cũ” là rất cao.

Phục vụ gõ cửa ngoài phòng, dẫn ba người đàn ông trung niên mặc vest bước vào. Trần Tĩnh thấy vậy liền ra hiệu cho Văn Duyệt đứng dậy cùng mình đón tiếp.

“Chào Vương Tổng, chế tác Triệu, đạo diễn Trương, mời mời ngồi. Hôm nay thật cảm ơn các anh đã nể mặt đến đây gặp gỡ, nếu sau này có thể hợp tác thì thật sự mong được các anh chiếu cố nhiều cho Duyệt Duyệt nhà chúng tôi.”

Ba người lần lượt an vị, chừa lại vị trí chính giữa. Người đàn ông đeo kính, bụng phệ là người lên tiếng đầu tiên: “Giám đốc Trần, chị khách sáo quá rồi. Đã có bản lĩnh mời được Chung Tổng đến, chỉ cần cô ấy gật đầu, bên chúng tôi dĩ nhiên sẽ không ý kiến gì.”

“Cũng mong đến lúc đó Vương Tổng có thể nói vài lời hay giúp Duyệt Duyệt nhà chúng tôi. Có ba anh đồng ý thì phần thắng ở chỗ Chung tổng cũng lớn hơn nhiều.”

Trần Tĩnh nói xong liền đưa Văn Duyệt đến chào hỏi từng người, khéo léo khen ngợi vài câu. Khi Vương tổng nhân cơ hội định nắm tay Văn Duyệt thì bị Trần Tĩnh nhẹ nhàng ngăn lại không để lộ dấu vết, rồi ra hiệu cho Triệu Hàm đưa Văn Duyệt đi chỗ khác.

Dù mới theo Trần Tĩnh chưa được mấy ngày, thậm chí phần lớn thời gian còn chưa thực sự làm việc cùng cô ấy, nhưng qua vài việc lẻ tẻ vừa rồi, Nam Vãn Ngâm đã học được không ít điều. Trước đây cô vẫn cho rằng mình đủ tinh ý để nhìn sắc mặt đoán ý người, nhưng so với sự từng trải và khéo léo của Trần Tĩnh, cô vẫn còn quá non nớt.

Lấy cớ đẩy Văn Duyệt ra ngoài, Trần Tĩnh tiếp tục cùng ba người đàn ông trò chuyện về dự án phim mới. Dăm ba câu đã khuấy động được bầu không khí, khiến ba vị khách mặt mày rạng rỡ vì được tâng bốc.

Không khí đang lúc hòa hợp thì nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào. Người phụ nữ đi phía sau mặc váy liền thân thêu hoa màu tím, vẻ ngoài quý phái rạng rỡ. Ánh mắt cô ấy nhẹ lướt một vòng khắp phòng, thấy mọi người đồng loạt đứng dậy chào đón, cô ấy giơ tay ra hiệu ngăn lại, bước vào trong với thần thái nhã nhặn điềm đạm.

“Cứ ngồi cả đi, không cần khách sáo.”

Vương tổng lập tức thu lại dáng vẻ ngạo mạn lúc nãy, đứng dậy kéo ghế giúp cô ấy. Chung Dục Tú khẽ gật đầu cười: “Vương tổng cũng ngồi đi.”

“Có cô đến, cả phòng như bừng sáng hẳn lên.”

“Không cần khách khí. Vừa nãy tôi thấy mọi người trò chuyện rất vui vẻ, giờ tôi đến lại khiến bầu không khí trùng xuống. Cứ tiếp tục như thường, đừng câu nệ vì tôi.” Chung Dục Tú nói.

Khách quý đã có mặt, Trần Tĩnh liền bảo phục vụ dọn món lên, còn mình thì rót rượu cho mọi người, gọi Văn Duyệt lại gần:

“Chung tổng, đây là Duyệt Duyệt, ngày thường hay nói ngưỡng mộ chị. Dịp này thật may mắn có chị nhận lời tới dự tiệc, tôi mới nhân cơ hội dẫn cô bé đến gặp chị một lần, coi như giúp cô ấy toại nguyện.”

Văn Duyệt nâng ly bước lên phía trước:

“Chị Dục Tú, hồi em mới vào nghề từng nhìn thấy chị từ xa một lần ở phim trường. Khi ấy còn tưởng là nghệ sĩ nhà nào, vừa đẹp vừa khí chất, suýt nữa chạy tới xin chữ ký, may có nhân viên hậu trường nhắc chị là nhà đầu tư đến kiểm tra tiến độ, em mới không làm trò cười. Hôm nay có cơ hội được gặp chị thế này, em thật sự chờ mong đã lâu. Ly rượu này xin kính chị.”

Nói rồi Văn Duyệt uống cạn ly rượu, Chung Dục Tú mỉm cười:

“Nói là phim [Trần Duyên] đúng không? Đó là dự án đầu tiên tôi đầu tư, cũng là phim đầu tiên em đóng khi mới vào nghề, diễn xuất tự nhiên có linh khí, đúng là có duyên thật. Vậy em cũng rót cho tôi một ly, đã có duyên thì tôi cũng nên kính lại một ly.”

Một lời như vậy đã là rất nể mặt rồi. Trần Tĩnh vội ra hiệu cho Nam Vãn Ngâm vẫn đang đứng đợi bên cạnh đi rót rượu, Văn Duyệt nén niềm vui sướиɠ trong lòng, quay đầu đón lấy ly rượu từ tay Nam Vãn Ngâm.

Mùi trà thơm dìu dịu toát ra từ tách sứ trắng, hơi nóng lượn lờ bốc lên. Bàn tay đưa ra nửa chừng của Văn Duyệt khựng lại, ánh mắt có phần trách móc nhìn Nam Vãn Ngâm đang đưa chén trà cho mình.

Hai người đối mắt nhìn nhau, ánh mắt đều hiểu rõ ẩn ý, chỉ là người ngoài khó mà nhận ra. Nam Vãn Ngâm khẽ chớp mắt, ra hiệu cô ấy cứ nhận lấy đi.

Văn Duyệt đành phải gượng gạo nhận lấy chén trà, vẫn giữ nụ cười đưa tới trước mặt Chung Dục Tú, trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị cô ấy lạnh mặt.

Văn Duyệt nén xuống nỗi bất an, lặng lẽ quan sát sắc mặt Chung Dục Tú, không ngờ khi cô ấy đón lấy chén trà, thần sắc lại càng trở nên ôn hòa hơn, thậm chí còn chủ động mời Văn Duyệt ngồi cạnh, lời nói cũng thân thiết hơn vài phần so với lúc nãy.

Văn Duyệt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay sang nhìn Nam Vãn Ngâm. Lúc này cô đang đứng cạnh Trần Tĩnh trò chuyện. Trần nhà hàng lộng lẫy với chiếc đèn chùm pha lê thiết kế cầu kỳ, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống, một tia sáng rơi trúng đáy mắt cô, khiến cả người như bừng lên một vẻ rạng ngời khác thường, như thể được dát vàng.

Vậy nên việc Trần Dự Lăng đặc biệt chú ý đến cô... Cũng chẳng phải chuyện gì quá khó hiểu. Văn Duyệt nghĩ, Nam Vãn Ngâm lúc mới nhìn qua chỉ như một tách trà nhạt, chẳng mấy ấn tượng, chỉ có vẻ ngoài là còn tạm được. Nhưng càng tiếp xúc lại càng có cảm giác như đang khám phá một câu đố, mỗi lần tiếp cận là thêm mới mẻ, khiến người ta không khỏi muốn vén màn để nhìn rõ con người thật sự của cô.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.