TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 31
Chương 31

Buổi tối, khi Nam Vãn Ngâm vừa rửa mặt xong chuẩn bị lên giường thì nhận được tin nhắn từ Vũ Xuyên:

[Có khách đặt phòng riêng ở hội sở vào tối mai, trong danh sách mời có tên Bùi Trạch Châu.]

[Anh ta sẽ đến chứ?] Nam Vãn Ngâm gõ một dòng hỏi lại.

[Khả năng rất cao, vị khách đó gần đây đang có dự án hợp tác với ISE.]

[Được, ngày mai hãy để mắt sát sao, em sẽ tìm cơ hội gặp anh ta một lần.]

Trong căn ký túc xá đơn nhỏ hẹp và ngột ngạt, Vũ Xuyên ngồi bên giường đợi cô trả lời. Khung thông báo hiển thị đang nhập tin nhắn, một lúc sau cô mới gửi đến.

[Còn một việc nữa, có cách nào thuê được căn phòng ngay trên lớp dạy thay của Lưu Miễn bên trung tâm giáo dục Anh Bác không?]

Lưu Miễn là ai, Vũ Xuyên hoàn toàn không biết. Trung tâm giáo dục Anh Bác ở đâu, với hắn cũng là điều mơ hồ. Nhưng chỉ cần cô đã mở lời, hắn nhất định sẽ tìm cách làm được cho cô.

Hắn gõ vài chữ đáp lại: [Tôi sẽ tìm cách.]

[Vũ Xuyên, cảm ơn anh. Nếu chỉ có một mình em, giờ chắc đã rối như tơ vò rồi.] Cô nhắn tiếp, kèm theo một tấm sticker mèo đang rơi nước mắt.

Vũ Xuyên bất giác mỉm cười, giữ tay ấn lâu để lưu lại sticker ấy, rồi mới tiếp tục nhắn: [Tôi sẽ làm mọi chuyện vì em.]

Vừa gửi đi, hân lập tức cảm thấy lo lắng, sợ cô sẽ nghĩ ngợi nhiều. Hắn gõ thêm một câu: [Người thân vốn nên giúp đỡ lẫn nhau mà.]

Nửa phút trôi qua, Nam Vãn Ngâm vẫn chưa trả lời, khung trò chuyện cũng không hiện đang nhập. Hắn bắt đầu bồn chồn không yên.

Lại thêm hai phút nữa, cô vẫn không nhắn lại. Hắn do dự không biết có nên giải thích thêm không.

Nhưng giải thích thế nào đây? Nếu để cô biết rõ tâm ý của mình, chỉ khiến cô thêm gánh nặng, thậm chí là bị dọa sợ. Bây giờ có thể ở bên cô như người thân, mỗi ngày nhận được tin nhắn của cô, cùng nhau nỗ lực vì một mục tiêu chung như vậy... Đã là điều quý giá rồi.

Khi chưa có được thì còn có thể nhủ lòng đừng tham lam, nhưng một khi đã đạt được rồi thì lại chẳng muốn buông tay nữa.

Dù thế nào, hắn cũng không muốn quay lại quãng thời gian xa cách với cô như trước nữa.

Đúng lúc ấy, cô nhắn lại, chỉ đơn giản một câu: [Anh nói đúng, vậy chúc ngủ ngon nhé?]

Tựa như một liều an thần, khiến trái tim đang hỗn loạn của hắn lập tức tìm được chốn bình yên. Hắn nhìn chằm chằm vào dòng tin ấy, trong lòng có hàng vạn điều muốn nói, cuối cùng vẫn chỉ trả lời một câu: [Ừ, ngủ ngon.]

Sáng hôm sau.

Nam Vãn Ngâm đến công ty, pha một ly cà phê để tỉnh táo. Trong phòng pha trà, Triệu Hàm cũng đang ở đó, chiếc cốc đang lấy nước đặt trên bàn, tay cô ấy cầm điện thoại nói chuyện.

“Duệ Duệ, buổi tiệc xã giao hôm nay rất quan trọng, chị Trần đích thân đưa chị đi. Địa điểm là ở hội sở Hồng Tinh, chị chuẩn bị sẵn sàng nhé, chiều em qua đón.”

Nam Vãn Ngâm cầm muỗng khuấy nhẹ trong cốc, mùi cà phê hòa với hơi lạnh từ điều hòa lặng lẽ lan tỏa. Cô nhấp một ngụm, thần sắc bình tĩnh nhưng đã âm thầm ghi nhớ toàn bộ nội dung cuộc đối thoại.

Cúp máy xong, Triệu Hàm bưng cốc đi ngang qua, Nam Vãn Ngâm lễ phép mỉm cười: “Chị Triệu Hàm.”

“Ừ.” Triệu Hàm liếc cô một cái rồi vội vàng rời đi.

Nam Vãn Ngâm nhìn bóng lưng cô ấy, ánh mắt thoáng suy nghĩ. Cô quay lại chỗ ngồi, đặt ly cà phê xuống, cầm theo xấp tài liệu mà Trần Tĩnh giao để nghiên cứu. Ban đầu còn đang đau đầu không biết nên làm thế nào để tình cờ gặp được Bùi Trạch Châu mà không lộ liễu, thì nay cơ hội đã tự tìm tới cửa.

Cô ôm tập hồ sơ tới trước cửa văn phòng Trần Tĩnh gõ nhẹ. Khi bước vào, thấy là cô, Trần Tĩnh tạm ngừng công việc đang làm dở: “Có chuyện gì vậy?”

“Chị Trần, thông tin về bối cảnh các nhân vật, mối quan hệ giữa họ cùng những điều kiêng kỵ riêng, em đều đã ghi nhớ hết rồi ạ.”

“Nhanh vậy sao?” Trần Tĩnh thật sự ngạc nhiên. Trong tài liệu này liệt kê thông tin của hơn trăm người, từ các nghệ sĩ nổi tiếng trong giới, các đại gia đầu tư, đạo diễn, biên kịch, người đại diện bên đối thủ, cho tới thành viên hội người hâm mộ của nghệ sĩ trong công ty...

Muốn ghi nhớ được mạng lưới quan hệ vừa đồ sộ vừa phức tạp như thế, không chỉ cần thời gian, mà còn phải trải qua tích lũy từ năm tháng. Làm gì có chuyện một sớm một chiều mà có thể thuộc nằm lòng sở thích và điều kiêng kỵ của từng người.

Cô ấy nảy sinh ý định thử thách cô: “Vậy em nói chị nghe về Chung Dục Tú đi.”

Nam Vãn Ngâm giữ vẻ bình thản, không hề tỏ ra lúng túng, thong thả đáp:

“Chung Dục Tú, 28 tuổi, là Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Thời Sáng. Tập đoàn Thời Sáng do nhà họ Chung sáng lập, cô ấy là con gái độc nhất trong gia tộc. Tuy nhiên trong tư liệu có nhắc lướt qua rằng thân thế của cô ấy có vẻ có điểm đáng ngờ. Năm năm trước nhà họ Chung đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ, bên ngoài tuyên bố là con gái bị thất lạc nhiều năm, đặt tên là Chung Cẩm Tú.

Nhưng bà Chung chỉ có một lần sinh con trong hồ sơ bệnh viện, hơn nữa Chung Cẩm Tú và Chung Dục Tú hoàn toàn không giống nhau, có thể loại trừ khả năng là song sinh. Vì vậy ai cũng ngầm hiểu rằng Chung Dục Tú thực chất là ‘thiên kim giả’ được nhà họ Chung nuôi lớn.”

“Hai năm trước, nhà họ Chung gặp khủng hoảng do vấn đề thuế vụ, Chung Cẩm Tú bị đưa ra nước ngoài, Chung Dục Tú được bổ nhiệm làm CEO của Thời Sáng. Cô ấy nhanh chóng chấn chỉnh nội bộ, phối hợp kiểm tra với các cơ quan chức năng. Tuy giúp công ty vượt qua khủng hoảng, nhưng nhà họ Chung cũng suy yếu nghiêm trọng từ đó.”

“Bên cạnh việc làm CEO Thời Sáng, Chung Dục Tú còn là con dâu nhà họ Trần, tức là chị dâu của tổng giám đốc Trần. Sau lưng cô ấy đồng thời có hai thế lực lớn là Thời Sáng và Tân Hằng, là đại diện hàng đầu của giới tư bản trong giới giải trí.”

Ánh mắt Trần Tĩnh lóe lên vẻ kinh ngạc: “Không ngờ em thực sự nhớ được, mới có mấy ngày mà...”

“Chị đã giao nhiệm vụ, đương nhiên em phải dốc sức hoàn thành. Chị Trần, em đến Tinh Diệu không phải để ăn không ngồi rồi. Mong chị chiếu cố nhiều hơn.” Nam Vãn Ngâm thẳng thắn bày tỏ tham vọng của mình, không hề che giấu.

Chính thái độ bộc trực như thế lại khiến Trần Tĩnh thêm phần đánh giá cao. Nghĩ tới bữa tiệc tối nay, cô ấy quyết định đưa cô đi theo như một cách rèn luyện.

“Hết giờ làm đừng vội về, đi với tôi tới một nơi.”

Nam Vãn Ngâm cố kìm nén ý cười, lễ phép nói: “Cảm ơn chị Trần.”

“Đừng vội cảm ơn.” Trần Tĩnh dặn dò: “Tôi đưa em đi, nói hay thì gọi là giao lưu xã giao, nói khó nghe thì là đi nịnh bợ, tranh thủ tài nguyên, bàn chuyện hợp tác. Trên bàn rượu, phụ nữ chúng ta phải chịu thiệt thòi hơn đàn ông nhiều. Tốt nhất là em chuẩn bị tâm lý trước, đã bước vào cánh cửa đó rồi, dù có phải uất ức đến đâu cũng phải cắn răng chịu. Tôi chỉ có thể đảm bảo không để mấy người đó thực sự lợi dụng em.”

Nam Vãn Ngâm hiểu đây là lời nhắc nhở chân thành, mỉm cười biết ơn: “Em hiểu rồi, chị Trần đã chịu cho cơ hội, em nhất định không khiến chị khó xử.”

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.