0 chữ
Chương 33
Chương 33
Tranh thủ lúc mọi người đang thay phiên kính rượu với Chung Dục Tú, Trần Tĩnh hạ giọng hỏi Nam Vãn Ngâm:
“Người mới bình thường đâu ai dám tự tiện làm chủ trong dịp như này.”
Nam Vãn Ngâm không tỏ vẻ khoe khoang công lao gì, vẫn giữ nét mặt ngoan ngoãn:
“Chị Tĩnh đã cho cơ hội, em đương nhiên phải cố gắng không để chị thất vọng. Nếu không nắm chắc thì em cũng chẳng dám tự ý quyết định đâu ạ.”
“Ồ? Em chắc chắn đến thế sao, rằng tặng trà sẽ khiến cô ấy hài lòng hơn rượu?”
“Lúc trước ở văn phòng chị từng hỏi em vài chuyện liên quan đến Chung tổng. Em đoán tối nay bữa tiệc này chắc cũng có liên quan đến cô ấy, nên về nhà em đã tra lại thông tin. Thấy tuần trước cô ấy có đến bệnh viện. Lần trước theo sếp đến biệt thự Vân Hồ, em cũng từng nghe nói gần đây Chung Tổng thường phải xã giao nhiều. Em nghĩ đưa một tách trà sẽ thể hiện sự chu đáo của chị Duyệt, dễ gây thiện cảm hơn.”
Thông tin quan trọng nhất đương nhiên vẫn là do Vũ Xuyên truyền qua tai nghe trước đó, Chung Dục Tú trước khi bước vào đã dặn nhân viên phục vụ chuẩn bị một bình trà, rõ ràng cô ấy vốn không định uống rượu. Chỉ vì Văn Duyệt biết ăn nói nên cô ấy mới phá lệ mà nâng ly. Trong trường hợp như vậy, biết điều một chút sẽ càng dễ gây ấn tượng.
Chỉ là những điều này cô không thể nói cho Trần Tĩnh biết. Phần giải thích vừa rồi đã đủ để thể hiện năng lực của cô. Trước mặt Trần Tĩnh, không thể tỏ ra vô dụng, cũng không nên phơi bày hết mọi thứ. Sự thông minh sắc sảo nên vừa đủ, lộ ra quá dễ khiến người khác dè chừng, ít quá lại chẳng đủ khiến người ta xem trọng. Nam Vãn Ngâm tính toán kỹ lưỡng, giữ thái độ khiêm tốn và ngoan ngoãn.
Trần Tĩnh nhìn cô đầy tán thưởng:
“Cơ hội luôn dành cho người có chuẩn bị, em chịu khó như vậy là tốt.”
Ánh mắt liếc về phía Vương tổng đang không ngừng kính rượu với Chung Dục Tú, Trần Tĩnh vỗ nhẹ tay Nam Vãn Ngâm ra hiệu:
“Đi đi, Chung tổng cần lấy lòng, nhưng mấy người khác cũng không thể để họ bị lạnh nhạt.”
Nam Vãn Ngâm cầm bình rượu vòng qua bàn tròn tiến lại gần bên kia, trong tai nghe bị tóc xõa che khuất truyền đến giọng của Vũ Xuyên: “Bùi Trạch Châu đã đến, hai phút nữa lấy cớ đưa trà thì cửa phòng các người sẽ mở ra, tôi sẽ tìm người dẫn anh ta đi ngang qua, em chỉ có khoảng vài giây thôi.”
Cô đưa tay vén tóc, khẽ gõ nhẹ lên tai nghe xem như đáp lại.
“Vương tổng, tôi rót rượu cho ngài.”
Tóc trên vai trượt xuống, mang theo một mùi hương dịu nhẹ. Vốn dĩ Vương tổng chẳng để ý đến cô, nhưng vừa ngửi thấy hương thơm ấy liền không kìm được mà quay lại nhìn.
Một khuôn mặt chỉ điểm chút phấn nhẹ đã trở nên thanh tú xuất trần, ánh mắt dịu dàng mang theo nét e lệ thẹn thùng, khiến ông ta lập tức bị hút hồn, đưa tay chạm lên mu bàn tay đang cầm ly rượu của cô: “Chỉ rót rượu thì không có thành ý đâu, phải uống với tôi mấy ly nữa chứ.”
Nam Vãn Ngâm khẽ run tay, tỏ vẻ khó xử, ánh mắt càng thêm đáng thương và dè dặt: “Vương tổng, tôi chưa từng uống rượu, sợ không thể chiều ý ngài mà lại say mất.”
Say rồi thì càng hợp ý ông ta. Vì Văn Duyệt là người được Trần Tĩnh bảo vệ như bảo bối, lại còn có quan hệ mờ ám với Trần Dự Lăng, ông ta không tiện ra tay. Nhưng cô gái trẻ trước mặt này trông rất xa lạ, e rằng là gương mặt mới chưa có chỗ dựa, dù có làm gì quá đáng đi nữa thì cũng có sao?
“Cứ uống đi, say rồi thì tôi sẽ đưa em về. Còn Trần tổng của các em chắc chắn sẽ ghi công cho em đấy!” Ông ta càng lúc càng quá trớn, nắm chặt tay Nam Vãn Ngâm, xoa vuốt mu bàn tay cô.
Đúng lúc đó, giọng Vũ Xuyên vang lên trong tai nghe: “Đến rồi.”
Nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, ngoài cửa là vệ sĩ dẫn đường phía trước, Bùi Trạch Châu bước đi trầm ổn, chưa thấy người đã nghe tiếng gậy gõ đều đều.
Nam Vãn Ngâm rút tay lại, nhưng Vương tổng không những không buông mà còn kéo cô sát lại gần hơn.
Rượu trong ly bị rung trào ra ngoài, cô hoảng hốt xin lỗi, sắc mặt càng thêm luống cuống, đôi mắt lấp lánh như sắp ứa lệ. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngân ngấn nước ấy vô tình chạm phải ánh mắt trầm lặng của người đàn ông đang lướt ngang cửa, trong mắt cô là kinh hãi và hoang mang, dường như rất xấu hổ khi bị hắn bắt gặp trong tình cảnh thế này, vội vã dời mắt đi.
Dáng vẻ lúng túng như vậy lại khiến người ta thấy thương xót.
Cửa phòng khép lại, bước chân Bùi Trạch Châu không hề dừng lại, chỉ để lại trong lòng một đánh giá không quá khách quan: thật khiến người ta thương tiếc.
Tiếng gậy dần xa, Nam Vãn Ngâm kín đáo lắc đầu với Trần Tĩnh đang định lên tiếng giải vây. Nếu cô ấy ra mặt, khó tránh khỏi làm mất mặt Vương tổng. Bị chiếm chút tiện nghi như vậy cũng không phải không thể nhẫn nhịn, huống hồ còn đang chờ có người đến anh hùng cứu mỹ nhân, không có chút kiên nhẫn sao được?
“Vương tổng, vẫn là để tôi rót rượu cho ngài thì hơn.” Giọng cô vẫn ngây thơ non nớt, càng như thế lại càng khiến người ta muốn chà đạp.
Vương tổng vẫn không chịu buông tay: “Cứ rót thế này là được rồi.”
Chung Dục Tú sầm mặt, đang định lên tiếng thì cửa phòng bao bị gõ, Điền Hạo đẩy cửa bước vào.
Không ai trong phòng là không biết anh ta - Trợ lý thân cận của Bùi Trạch Châu, anh ta đến tức là thay mặt cho Bùi Trạch Châu.
Điền Hạo trước tiên chào hỏi Chung Dục Tú: “Chung tổng, ông chủ nhờ tôi đến chào cô một tiếng, bên đó đang tiếp khách, tạm thời không tiện qua đây, hẹn cô hôm nào có dịp tới biệt thự dùng trà.”
Chung Dục Tú giữ phong thái điềm đạm: “Nhờ anh chuyển lời đến Bùi tổng, tôi nhất định sẽ ghé thăm khi có cơ hội.”
Điền Hạo gật đầu đáp, rồi mới nói rõ mục đích: “Ông chủ có một người quen đang ở đây, vừa hay có chuyện muốn hỏi cô ấy một chút, không biết Chung tổng có thể cho người đi một lát được không?”
Chung Dục Tú gật đầu cho phép, ra hiệu anh ta cứ tự nhiên. Điền Hạo liền nhìn về phía Nam Vãn Ngâm. Vương tổng vui mừng đến mức đứng bật dậy, còn tưởng mình lúc nào đã trở thành người quen của Bùi Trạch Châu.
“Nam tiểu thư, làm phiền cô đi với tôi một lát.” Điền Hạo vừa dứt lời, nụ cười của Vương tổng lập tức cứng lại, không tin nổi mà quay phắt sang nhìn Nam Vãn Ngâm.
“Vương tổng, thật xin lỗi, e là tôi phải thất lễ một chút rồi.” Cô hơi cúi đầu, lễ độ xin lỗi, rồi tao nhã đứng dậy.
Nhìn theo bóng lưng cô rời đi cùng Điền Hạo, sắc mặt Vương tổng tái mét như tro. Trong lòng hối hận không thôi, vừa rồi sao mình lại vì sắc mà mờ mắt, đến người của Bùi Trạch Châu cũng dám động vào, đúng là chán sống rồi!
“Người mới bình thường đâu ai dám tự tiện làm chủ trong dịp như này.”
Nam Vãn Ngâm không tỏ vẻ khoe khoang công lao gì, vẫn giữ nét mặt ngoan ngoãn:
“Chị Tĩnh đã cho cơ hội, em đương nhiên phải cố gắng không để chị thất vọng. Nếu không nắm chắc thì em cũng chẳng dám tự ý quyết định đâu ạ.”
“Ồ? Em chắc chắn đến thế sao, rằng tặng trà sẽ khiến cô ấy hài lòng hơn rượu?”
“Lúc trước ở văn phòng chị từng hỏi em vài chuyện liên quan đến Chung tổng. Em đoán tối nay bữa tiệc này chắc cũng có liên quan đến cô ấy, nên về nhà em đã tra lại thông tin. Thấy tuần trước cô ấy có đến bệnh viện. Lần trước theo sếp đến biệt thự Vân Hồ, em cũng từng nghe nói gần đây Chung Tổng thường phải xã giao nhiều. Em nghĩ đưa một tách trà sẽ thể hiện sự chu đáo của chị Duyệt, dễ gây thiện cảm hơn.”
Chỉ là những điều này cô không thể nói cho Trần Tĩnh biết. Phần giải thích vừa rồi đã đủ để thể hiện năng lực của cô. Trước mặt Trần Tĩnh, không thể tỏ ra vô dụng, cũng không nên phơi bày hết mọi thứ. Sự thông minh sắc sảo nên vừa đủ, lộ ra quá dễ khiến người khác dè chừng, ít quá lại chẳng đủ khiến người ta xem trọng. Nam Vãn Ngâm tính toán kỹ lưỡng, giữ thái độ khiêm tốn và ngoan ngoãn.
Trần Tĩnh nhìn cô đầy tán thưởng:
Ánh mắt liếc về phía Vương tổng đang không ngừng kính rượu với Chung Dục Tú, Trần Tĩnh vỗ nhẹ tay Nam Vãn Ngâm ra hiệu:
“Đi đi, Chung tổng cần lấy lòng, nhưng mấy người khác cũng không thể để họ bị lạnh nhạt.”
Nam Vãn Ngâm cầm bình rượu vòng qua bàn tròn tiến lại gần bên kia, trong tai nghe bị tóc xõa che khuất truyền đến giọng của Vũ Xuyên: “Bùi Trạch Châu đã đến, hai phút nữa lấy cớ đưa trà thì cửa phòng các người sẽ mở ra, tôi sẽ tìm người dẫn anh ta đi ngang qua, em chỉ có khoảng vài giây thôi.”
Cô đưa tay vén tóc, khẽ gõ nhẹ lên tai nghe xem như đáp lại.
“Vương tổng, tôi rót rượu cho ngài.”
Tóc trên vai trượt xuống, mang theo một mùi hương dịu nhẹ. Vốn dĩ Vương tổng chẳng để ý đến cô, nhưng vừa ngửi thấy hương thơm ấy liền không kìm được mà quay lại nhìn.
Nam Vãn Ngâm khẽ run tay, tỏ vẻ khó xử, ánh mắt càng thêm đáng thương và dè dặt: “Vương tổng, tôi chưa từng uống rượu, sợ không thể chiều ý ngài mà lại say mất.”
Say rồi thì càng hợp ý ông ta. Vì Văn Duyệt là người được Trần Tĩnh bảo vệ như bảo bối, lại còn có quan hệ mờ ám với Trần Dự Lăng, ông ta không tiện ra tay. Nhưng cô gái trẻ trước mặt này trông rất xa lạ, e rằng là gương mặt mới chưa có chỗ dựa, dù có làm gì quá đáng đi nữa thì cũng có sao?
“Cứ uống đi, say rồi thì tôi sẽ đưa em về. Còn Trần tổng của các em chắc chắn sẽ ghi công cho em đấy!” Ông ta càng lúc càng quá trớn, nắm chặt tay Nam Vãn Ngâm, xoa vuốt mu bàn tay cô.
Đúng lúc đó, giọng Vũ Xuyên vang lên trong tai nghe: “Đến rồi.”
Nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, ngoài cửa là vệ sĩ dẫn đường phía trước, Bùi Trạch Châu bước đi trầm ổn, chưa thấy người đã nghe tiếng gậy gõ đều đều.
Nam Vãn Ngâm rút tay lại, nhưng Vương tổng không những không buông mà còn kéo cô sát lại gần hơn.
Rượu trong ly bị rung trào ra ngoài, cô hoảng hốt xin lỗi, sắc mặt càng thêm luống cuống, đôi mắt lấp lánh như sắp ứa lệ. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt ngân ngấn nước ấy vô tình chạm phải ánh mắt trầm lặng của người đàn ông đang lướt ngang cửa, trong mắt cô là kinh hãi và hoang mang, dường như rất xấu hổ khi bị hắn bắt gặp trong tình cảnh thế này, vội vã dời mắt đi.
Dáng vẻ lúng túng như vậy lại khiến người ta thấy thương xót.
Cửa phòng khép lại, bước chân Bùi Trạch Châu không hề dừng lại, chỉ để lại trong lòng một đánh giá không quá khách quan: thật khiến người ta thương tiếc.
Tiếng gậy dần xa, Nam Vãn Ngâm kín đáo lắc đầu với Trần Tĩnh đang định lên tiếng giải vây. Nếu cô ấy ra mặt, khó tránh khỏi làm mất mặt Vương tổng. Bị chiếm chút tiện nghi như vậy cũng không phải không thể nhẫn nhịn, huống hồ còn đang chờ có người đến anh hùng cứu mỹ nhân, không có chút kiên nhẫn sao được?
“Vương tổng, vẫn là để tôi rót rượu cho ngài thì hơn.” Giọng cô vẫn ngây thơ non nớt, càng như thế lại càng khiến người ta muốn chà đạp.
Vương tổng vẫn không chịu buông tay: “Cứ rót thế này là được rồi.”
Chung Dục Tú sầm mặt, đang định lên tiếng thì cửa phòng bao bị gõ, Điền Hạo đẩy cửa bước vào.
Không ai trong phòng là không biết anh ta - Trợ lý thân cận của Bùi Trạch Châu, anh ta đến tức là thay mặt cho Bùi Trạch Châu.
Điền Hạo trước tiên chào hỏi Chung Dục Tú: “Chung tổng, ông chủ nhờ tôi đến chào cô một tiếng, bên đó đang tiếp khách, tạm thời không tiện qua đây, hẹn cô hôm nào có dịp tới biệt thự dùng trà.”
Chung Dục Tú giữ phong thái điềm đạm: “Nhờ anh chuyển lời đến Bùi tổng, tôi nhất định sẽ ghé thăm khi có cơ hội.”
Điền Hạo gật đầu đáp, rồi mới nói rõ mục đích: “Ông chủ có một người quen đang ở đây, vừa hay có chuyện muốn hỏi cô ấy một chút, không biết Chung tổng có thể cho người đi một lát được không?”
Chung Dục Tú gật đầu cho phép, ra hiệu anh ta cứ tự nhiên. Điền Hạo liền nhìn về phía Nam Vãn Ngâm. Vương tổng vui mừng đến mức đứng bật dậy, còn tưởng mình lúc nào đã trở thành người quen của Bùi Trạch Châu.
“Nam tiểu thư, làm phiền cô đi với tôi một lát.” Điền Hạo vừa dứt lời, nụ cười của Vương tổng lập tức cứng lại, không tin nổi mà quay phắt sang nhìn Nam Vãn Ngâm.
“Vương tổng, thật xin lỗi, e là tôi phải thất lễ một chút rồi.” Cô hơi cúi đầu, lễ độ xin lỗi, rồi tao nhã đứng dậy.
Nhìn theo bóng lưng cô rời đi cùng Điền Hạo, sắc mặt Vương tổng tái mét như tro. Trong lòng hối hận không thôi, vừa rồi sao mình lại vì sắc mà mờ mắt, đến người của Bùi Trạch Châu cũng dám động vào, đúng là chán sống rồi!
1
0
6 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
