0 chữ
Chương 30
Chương 30
Thang máy mở ra, ba người cùng bước vào, giọng nói chờ mong xen lẫn ngượng ngùng của Nam Vãn Ngâm trong khoang thang càng lúc càng rõ:
“Anh Bùi, em tới rồi, anh còn đang trên đường à?”
“Không tới nữa sao?” Gương mặt cô lập tức hiện rõ vẻ thất vọng, nhưng vẫn gắng gượng tỏ ra hiểu chuyện: “Không sao đâu, công việc của anh tất nhiên quan trọng hơn mà. Vậy em về trước nhé, đợi anh xong việc lại đến với em.”
Cuộc gọi vừa dứt, nét buồn bã liền lan tràn khắp gương mặt cô. Cô hơi nhíu mày, nhìn phản chiếu của mình trên tấm kính trong thang máy, vẻ mặt vừa tiếc nuối vừa hối hận.
Bất ngờ đối diện với một ánh mắt sắc bén phản chiếu qua lớp kính, cô giật mình quay phắt người lại: “Tổng Giám đốc Trần? Trùng hợp quá, ngài cũng ở đây à?”
“Chỗ như thế này mà tôi có mặt thì chẳng lạ.”
Chỉ để lại một câu hờ hững rồi im lặng. Nam Vãn Ngâm bất giác căng thẳng, lời của hắn quá ít, không cách nào phán đoán được thái độ.
Lưng cô dán vào kính, cảm giác lạnh lẽo xuyên qua sống lưng, khẽ cắn môi dưới, cô liếc nhìn Trần Dự Lăng, hơi do dự rồi hỏi:
“Tổng giám đốc Trần, ngài và anh Bùi... Có quen nhau không ạ?”
Hắn rất cao, ánh đèn từ trần rọi xuống tạo bóng đổ dưới hàng mi, che khuất ánh mắt khiến người khác không đoán nổi cảm xúc. Hắn cúi mắt, giọng nói vang lên trên đỉnh đầu, lạnh nhạt và khó đoán:
“Em mong tôi quen cậu ta sao?”
Ánh mắt cô khẽ dao động: “Dĩ nhiên là mong rồi.”
“Sau đó thì sao? Em muốn hỏi gì?”
“Anh ấy... Trước đây cũng bận rộn như vậy sao?” Giọng cô ngập ngừng, có chút e dè, nhưng phần nhiều là sốt ruột muốn biết câu trả lời.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất, cửa vừa mở, giọng Trần Dự Lăng mang theo ý giễu cợt:
“Em chỉ muốn hỏi vậy thôi à?”
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, khi nụ cười trên mặt cô sắp sụp đổ, hắn đã sải bước ra khỏi thang máy. Người phụ nữ đi cùng kín đáo liếc nhìn Nam Vãn Ngâm một cái, sau đó cụp mắt bước theo sau hắn.
Trong thang máy, Nam Vãn Ngâm đứng lặng tại chỗ, hơi lạnh từ tứ chi dần dần lan ra khắp người.
Chắc chắn hắn đã biết gì đó.
Cửa thang máy từ từ khép lại, cô cũng không còn ý định lên tiếng truy hỏi. Theo như thông tin cô giả vờ nói lúc nãy, lẽ ra bây giờ cô nên xuống tầng.
Ngoài thang máy, Trần Dự Lăng dừng bước, quay lại dặn người phụ nữ phía sau:
“Cô đi trước đi.”
Hắn xoay người, kịp thời nhấn nút mở cửa thang máy ngay khoảnh khắc cửa sắp khép lại.
Ánh sáng lạnh từ lớp kim loại phản chiếu hàng mi hơi run của Nam Vãn Ngâm. Cửa thang máy mở ra lần nữa, để lộ gương mặt quá mức anh tuấn và sắc lạnh của Trần Dự Lăng.
Hắn đứng ngoài thang máy, cách cô chưa đến ba bước, khách sáo nhưng mang hàm ý sâu xa nói:
“Cô Nam, Bùi Trạch Châu trông thì có vẻ tính tình tốt, nhưng một khi bị phản bội, thủ đoạn cũng không hề nhẹ. Xem như tôi có lòng tốt nhắc em một câu.”
“Không hiểu Tổng giám đốc Trần đang muốn nói gì.” Ngay khi cửa thang mở ra, Nam Vãn Ngâm đã kịp ổn định cảm xúc, gương mặt vẫn còn hơi ửng đỏ vì tức giận, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui.
Giọng hắn vẫn giữ lễ độ, nhưng từng chữ đều mang tính xúc phạm và áp lực:
“Ý tôi là, dù là giao dịch tình cảm hay giao dịch tiền bạc, thì tinh thần hợp đồng vẫn nên có. Giữ lòng trung thành đâu phải việc khó.”
Tấm lưng căng cứng của Nam Vãn Ngâm dần dần thả lỏng, trong lòng dâng lên một tia nhẹ nhõm mơ hồ, thì ra chỉ là như vậy.
Hắn hiểu lầm cô đang bắt cá hai tay sao?
Chuyện này thật sự không đến mức đáng để lo lắng như gặp kẻ thù. Đã nhắc nhở rồi thì chắc chắn hắn sẽ không đi nói với Bùi Trạch Châu, vậy nên tình hình vẫn trong tầm kiểm soát. Có điều, kế hoạch tiếp cận Bùi Trạch Châu của cô cũng cần phải tăng tốc.
Nếu không, chỉ cần sơ sẩy lần nữa, tất cả sẽ hóa công cốc.
Thang máy không có ai bước vào nên cửa lại từ từ khép lại. Trần Dự Lăng lùi một bước, dõi mắt nhìn theo bóng dáng cô khuất hẳn.
Hắn vốn nghĩ Nam Vãn Ngâm chỉ là một con chim hoàng yến phụ thuộc vào Bùi Trạch Châu, nhưng lần tình cờ chạm mặt hôm qua đã khiến hắn nhận ra sự gan dạ của cô, và cả cuộc chạm mặt ban nãy trong thang máy cũng vậy. Trần Dự Lăng không tin có thể tình cờ đến thế.
Cô cố ý sắp đặt màn “trùng hợp” này, chẳng qua là để thử hắn có nói lại chuyện mập mờ giữa cô và người khác với Bùi Trạch Châu hay không. Nhìn bề ngoài thì là một gương mặt thuần khiết vô hại, nhưng bên trong lại ẩn chứa không ít tính toán.
Hắn và Bùi Trạch Châu quả thực có chút giao tình, nhưng mấy chuyện đào bới vết nhơ, xen vào quan hệ tình cảm của người khác, hắn chưa từng muốn dính dáng.
Mánh khóe khôn lỏi có thể giữ được phú quý nhất thời, nhưng nếu lòng tham quá lớn, đến một ngày không che giấu được nữa, chỉ còn biết tự gánh lấy hậu quả.
“Anh Bùi, em tới rồi, anh còn đang trên đường à?”
“Không tới nữa sao?” Gương mặt cô lập tức hiện rõ vẻ thất vọng, nhưng vẫn gắng gượng tỏ ra hiểu chuyện: “Không sao đâu, công việc của anh tất nhiên quan trọng hơn mà. Vậy em về trước nhé, đợi anh xong việc lại đến với em.”
Cuộc gọi vừa dứt, nét buồn bã liền lan tràn khắp gương mặt cô. Cô hơi nhíu mày, nhìn phản chiếu của mình trên tấm kính trong thang máy, vẻ mặt vừa tiếc nuối vừa hối hận.
Bất ngờ đối diện với một ánh mắt sắc bén phản chiếu qua lớp kính, cô giật mình quay phắt người lại: “Tổng Giám đốc Trần? Trùng hợp quá, ngài cũng ở đây à?”
“Chỗ như thế này mà tôi có mặt thì chẳng lạ.”
Lưng cô dán vào kính, cảm giác lạnh lẽo xuyên qua sống lưng, khẽ cắn môi dưới, cô liếc nhìn Trần Dự Lăng, hơi do dự rồi hỏi:
“Tổng giám đốc Trần, ngài và anh Bùi... Có quen nhau không ạ?”
Hắn rất cao, ánh đèn từ trần rọi xuống tạo bóng đổ dưới hàng mi, che khuất ánh mắt khiến người khác không đoán nổi cảm xúc. Hắn cúi mắt, giọng nói vang lên trên đỉnh đầu, lạnh nhạt và khó đoán:
“Em mong tôi quen cậu ta sao?”
Ánh mắt cô khẽ dao động: “Dĩ nhiên là mong rồi.”
“Sau đó thì sao? Em muốn hỏi gì?”
“Anh ấy... Trước đây cũng bận rộn như vậy sao?” Giọng cô ngập ngừng, có chút e dè, nhưng phần nhiều là sốt ruột muốn biết câu trả lời.
“Em chỉ muốn hỏi vậy thôi à?”
Khóe môi hắn hơi nhếch lên, khi nụ cười trên mặt cô sắp sụp đổ, hắn đã sải bước ra khỏi thang máy. Người phụ nữ đi cùng kín đáo liếc nhìn Nam Vãn Ngâm một cái, sau đó cụp mắt bước theo sau hắn.
Trong thang máy, Nam Vãn Ngâm đứng lặng tại chỗ, hơi lạnh từ tứ chi dần dần lan ra khắp người.
Chắc chắn hắn đã biết gì đó.
Cửa thang máy từ từ khép lại, cô cũng không còn ý định lên tiếng truy hỏi. Theo như thông tin cô giả vờ nói lúc nãy, lẽ ra bây giờ cô nên xuống tầng.
Ngoài thang máy, Trần Dự Lăng dừng bước, quay lại dặn người phụ nữ phía sau:
“Cô đi trước đi.”
Hắn xoay người, kịp thời nhấn nút mở cửa thang máy ngay khoảnh khắc cửa sắp khép lại.
Hắn đứng ngoài thang máy, cách cô chưa đến ba bước, khách sáo nhưng mang hàm ý sâu xa nói:
“Cô Nam, Bùi Trạch Châu trông thì có vẻ tính tình tốt, nhưng một khi bị phản bội, thủ đoạn cũng không hề nhẹ. Xem như tôi có lòng tốt nhắc em một câu.”
“Không hiểu Tổng giám đốc Trần đang muốn nói gì.” Ngay khi cửa thang mở ra, Nam Vãn Ngâm đã kịp ổn định cảm xúc, gương mặt vẫn còn hơi ửng đỏ vì tức giận, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui.
Giọng hắn vẫn giữ lễ độ, nhưng từng chữ đều mang tính xúc phạm và áp lực:
“Ý tôi là, dù là giao dịch tình cảm hay giao dịch tiền bạc, thì tinh thần hợp đồng vẫn nên có. Giữ lòng trung thành đâu phải việc khó.”
Tấm lưng căng cứng của Nam Vãn Ngâm dần dần thả lỏng, trong lòng dâng lên một tia nhẹ nhõm mơ hồ, thì ra chỉ là như vậy.
Hắn hiểu lầm cô đang bắt cá hai tay sao?
Chuyện này thật sự không đến mức đáng để lo lắng như gặp kẻ thù. Đã nhắc nhở rồi thì chắc chắn hắn sẽ không đi nói với Bùi Trạch Châu, vậy nên tình hình vẫn trong tầm kiểm soát. Có điều, kế hoạch tiếp cận Bùi Trạch Châu của cô cũng cần phải tăng tốc.
Nếu không, chỉ cần sơ sẩy lần nữa, tất cả sẽ hóa công cốc.
Thang máy không có ai bước vào nên cửa lại từ từ khép lại. Trần Dự Lăng lùi một bước, dõi mắt nhìn theo bóng dáng cô khuất hẳn.
Hắn vốn nghĩ Nam Vãn Ngâm chỉ là một con chim hoàng yến phụ thuộc vào Bùi Trạch Châu, nhưng lần tình cờ chạm mặt hôm qua đã khiến hắn nhận ra sự gan dạ của cô, và cả cuộc chạm mặt ban nãy trong thang máy cũng vậy. Trần Dự Lăng không tin có thể tình cờ đến thế.
Cô cố ý sắp đặt màn “trùng hợp” này, chẳng qua là để thử hắn có nói lại chuyện mập mờ giữa cô và người khác với Bùi Trạch Châu hay không. Nhìn bề ngoài thì là một gương mặt thuần khiết vô hại, nhưng bên trong lại ẩn chứa không ít tính toán.
Hắn và Bùi Trạch Châu quả thực có chút giao tình, nhưng mấy chuyện đào bới vết nhơ, xen vào quan hệ tình cảm của người khác, hắn chưa từng muốn dính dáng.
Mánh khóe khôn lỏi có thể giữ được phú quý nhất thời, nhưng nếu lòng tham quá lớn, đến một ngày không che giấu được nữa, chỉ còn biết tự gánh lấy hậu quả.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
