TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3
Chương 3

Khi Nam Vãn Ngâm đến hội sở Hồng Tinh thì trời đã tối hẳn. Ánh đèn neon rực rỡ nhấp nháy bốn phía, những bảng hiệu nối tiếp nhau khiến khu trung tâm thành phố càng thêm náo nhiệt lóa mắt.

Sau khi thanh toán tiền xe, một nhân viên phục vụ bước đến, thái độ tuy lịch sự nhưng lộ ra chút khinh nhờn, không có vẻ niềm nở như với những vị khách khác. Làm nghề này lâu năm, ngày ngày tiếp đón toàn người có tiền, số xe sang cậu ta thấy trong một đêm còn nhiều hơn người thường gặp cả năm. Vì vậy, một vị khách bước xuống từ taxi như Nam Vãn Ngâm hoàn toàn không khiến cậu ta tỏ ra thân thiện.

“Xin chào, cô có đặt trước không?”

“2130.”

Khi cô báo số phòng, thái độ đối phương lập tức nhiệt tình hơn đôi chút, nhưng ánh mắt lại chuyển thành sự khinh thường kín đáo. Dù không dễ nhận ra, nhưng với Nam Vãn Ngâm việc quan sát sắc mặt người khác đã trở thành bản năng. Cô lập tức hiểu ra cậu ta đang nghĩ gì, cũng hiểu rằng Tông Hoài chắc chắn không phải lần đầu làm chuyện này. Ít nhất thì cô không phải cô gái đầu tiên được hắn gọi đến phòng 2130.

Phục vụ dẫn cô đến trước cửa phòng. Nam Vãn Ngâm dừng lại, không bước vào:

“Cảm ơn, tôi đứng đợi ở đây là được.”

“Vâng, nếu cô cần gì cứ gọi chúng tôi.”

Nhìn bóng người rời đi, Nam Vãn Ngâm lấy điện thoại nhắn cho Tông Hoài: [Tôi đến rồi.]

Việc ở trong không gian kín với một người đàn ông xa lạ có nhân phẩm đáng ngờ là một rủi ro quá lớn. Cô thà đứng chờ bên ngoài. Rời khỏi khung trò chuyện với Tông Hoài, cô tiếp tục nhắn tin cho Bùi Thấm Tuyết:

[Anh ta chắc sẽ ra ngay.]

[Biết rồi. Cậu giữ chân anh ta, tôi đến ngay.]

Tiếng bước chân vang lên gần đó, Nam Vãn Ngâm thu ánh nhìn từ màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô điềm tĩnh, không chút gợn sóng.

Tông Hoài cao lớn, bóng hắn bao phủ lên người cô khi đứng đối diện. Khóe môi hắn cong lên, nụ cười ngông nghênh buổi sáng trong xe thể thao lại hiện về, hỏi cô bằng giọng lười nhác mang theo vẻ trêu chọc:

“Không vào à?”

“Có gì thì nói ở đây cũng được.” Giọng Nam Vãn Ngâm lạnh nhạt.

Câu trả lời hoàn toàn không giống những gì Tông Hoài tưởng tượng. Khuôn mặt vốn đang mỉm cười của hắn lập tức tối sầm lại. Hắn gọi cô đến, dĩ nhiên không phải chỉ để nói chuyện, vậy mà cô lại cứ làm bộ làm tịch.

“Nam Vãn Ngâm, cô nghĩ cho kỹ đi.”

Cuối hành lang, nhân viên phục vụ dẫn Nam Vãn Ngâm lên đang nói chuyện với một người đàn ông có gương mặt lạnh lùng bên cạnh:

“Được Tông thiếu gia gọi lên phòng 2130 thì có mấy ai đàng hoàng đâu, còn bày đặt giữ kẽ không chịu vào, chọc giận người ta rồi đấy.”

Người đàn ông bên cạnh không đáp, ánh mắt lạnh lùng dán chặt vào hai người đang giằng co phía trước. Nhân viên phục vụ không hiểu, giục:

“Anh Vũ, anh nhìn gì thế? Quản lý gọi rồi, mau đi thôi.”

Người đàn ông kia hoàn toàn phớt lờ lời cậu ta, đến khi thấy Tông Hoài mạnh tay kéo cánh tay Nam Vãn Ngâm định lôi vào phòng, hắn sải bước đi tới.

Nhân viên phục vụ bị bỏ rơi, khẽ hừ lạnh đầy khinh thường:

“Làm bộ làm tịch, chẳng phải chỉ là bảo vệ nội bộ thôi sao? Gọi một tiếng anh Vũ là tưởng mình thành nhân vật lớn rồi.”

Nam Vãn Ngâm vùng vẫy không ngừng: “Tông Hoài, anh đừng quá đáng!”

Tông Hoài nhìn cô cười khẩy: “Ai quá đáng? Nam Vãn Ngâm, cô cũng nên biết chọn đối tượng mà giỡn mặt, đừng nói với tôi là cô đến đây chỉ để từ chối trước mặt tôi.”

“Anh buông tay trước đã!”

Ánh mắt cô đầy lo lắng, đảo quanh tìm kiếm bóng dáng Bùi Thấm Tuyết. Tông Hoài cao lớn, nếu thực sự động tay động chân, cô hoàn toàn không có khả năng chống lại.

Nhưng còn chưa thấy Bùi Thấm Tuyết, một gương mặt quen thuộc bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt khiến cô thoáng ngây người, sơ hở ấy liền bị Tông Hoài nhân cơ hội kéo mạnh vào lòng.

“Sớm nghe lời như vậy thì đã tốt rồi.”

Vừa dứt lời, bả vai hắn bất chợt đau nhói, người trong ngực cũng bị giật mạnh ra ngoài.

Tông Hoài nhăn nhó vì đau, phải mất một lúc mới hoàn hồn lại. Khuôn mặt sa sầm đầy giận dữ, mà khi nhìn thấy người đang che chở Nam Vãn Ngâm trước mặt là một bảo vệ mặc đồng phục của hội sở Hồng Tinh, sự tức giận trong hắn lại xen lẫn nực cười.

“Mày cút ngay, chuyện này chẳng dính dáng gì tới mày.”

Nếu không vì đang gấp xử lý Nam Vãn Ngâm, hắn đã dạy cho tên bảo vệ không biết điều này một bài học.

Vũ Xuyên không hề lùi bước, đứng chắn trước Nam Vãn Ngâm, cười gượng khuyên giải:

“Tông thiếu gia, tôi chỉ đang làm theo bổn phận, mong anh nể mặt mà bỏ qua.”

Hắn không biết điều, Tông Hoài càng không khách sáo, vung tay tát thẳng vào mặt hắn: “Nể mặt? Ông chủ của mày thì tao còn coi trọng, chứ mày chẳng qua chỉ là một con chó giữ cửa.”

Má Vũ Xuyên bị tát lệch sang một bên, Nam Vãn Ngâm lo lắng muốn bước lên, nhưng vừa nhích người đã bị hắn giơ tay chắn lại phía sau.

Hắn lập tức khôi phục nụ cười xã giao, như thể chẳng cảm nhận được chút nhục nhã nào, tiếp tục nói lời nhẹ nhàng:

“Tông thiếu gia, đánh xong rồi thì nguôi giận đi, anh là người có thân phận, không cần thiết phải ra tay với một cô gái giữa chốn đông người. Nếu còn thấy chưa hả giận, cứ tát tôi thêm hai cái nữa cũng được.”

“Gọi mày là chó mà mày còn mặt dày như thế.” Tông Hoài chẳng buồn đôi co, đưa tay định kéo Nam Vãn Ngâm.

Cánh tay vừa vươn ra đã bị chặn lại giữa chừng. Trên mặt Vũ Xuyên vẫn là nụ cười xin lỗi, rơi vào mắt Tông Hoài cũng chẳng khác gì những kẻ nịnh nọt khác, chỉ có điều hắn lại dám hết lần này đến lần khác vì Nam Vãn Ngâm mà trái ý Tông Hoài.

Không biết điều, ngu dốt hết thuốc chữa.

Đó là ấn tượng Tông Hoài dành cho Vũ Xuyên, cũng từng là định kiến kéo dài suốt một thời gian dài trong lòng Nam Vãn Ngâm đối với người này.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.