TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2
Chương 2

Trước khu ký túc xá nữ đậu một chiếc siêu xe mui trần màu đỏ rực rỡ. Nam Vãn Ngâm từ tòa nhà ký túc bước ra, đi thẳng về phía đó. Khi cô vừa đến gần, cửa kính ghế phụ chầm chậm hạ xuống, lộ ra gương mặt tươi cười xinh đẹp của Bùi Thấm Tuyết.

“Cảm ơn nha, lần sau lên ký túc tôi mang quà cho cậu.”

Nam Vãn Ngâm đưa túi qua, môi mỉm cười: “Không cần đâu, chuyện nhỏ thôi mà.”

Bùi Thấm Tuyết cũng chẳng quan tâm cô có nhận hay không. Bình thường ở ký túc cũng hay cho đồ, toàn là mấy thứ cô ta mua bốc đồng rồi không thích nữa, không cho thì cũng vứt đi.

Nhận túi xong, cô ta giơ lên ướm thử với chiếc váy vừa mặc vào, màu sắc khá hợp, trên mặt càng nở nụ cười hài lòng hơn, vẫy tay nói: “Tôi đi đây, bye bye.”

Động cơ xe gầm lên, tiếng nổ máy mang theo một luồng khí nóng hầm hập. Nam Vãn Ngâm lùi lại một bước, xoay người định quay vào thì bị một tiếng huýt sáo cắt ngang. Người ngồi ghế lái - Một nam sinh đeo kính râm cong môi cười cợt, ánh mắt mang theo sự hứng thú trêu đùa.

Bùi Thấm Tuyết khó chịu đấm vào hắn mấy cái. Cậu con trai cười càng lớn hơn: “Cáu gì chứ, chào hỏi bạn cùng phòng của em chẳng phải phép lịch sự à?”

“Tông Hoài, anh để mắt mình đàng hoàng một chút cho tôi!”

“Nhìn một cái cũng không được à? Em không nhìn trai đẹp trước mặt tôi bao giờ chắc?”

Trong lúc hai người còn cãi vặt, chiếc xe thể thao màu đỏ đã lao vυ"t khỏi tầm mắt. Sau lưng Nam Vãn Ngâm ướt đẫm mồ hôi, ánh nắng thiêu đốt khiến da thịt phơi ra ngoài lộ ra cảm giác bỏng rát, nhưng cô không hề để ý. Ánh mắt vẫn dõi theo hướng chiếc xe biến mất, thật lâu cũng chưa nhúc nhích, dưới hàng mi dài rũ xuống là ánh nhìn tràn đầy chán ghét.

Lịch sự sao? Sợ rằng đến cả tôn trọng cũng không có.

Mà cô, ngay cả một tia bất mãn cũng không thể bộc lộ. Thói trêu đùa ngạo mạn của đám con nhà giàu như vậy, cô đã gặp không chỉ một lần. Điều duy nhất cô có thể làm là giữ im lặng, không cảm xúc, đóng vai như một tấm phông nền.

Im lặng một lúc lâu, đợi cảm xúc hoàn toàn bình ổn lại, cô mới quay người trở về ký túc xá, tiếp tục làm nốt bài thi còn dang dở.

Vì ngồi lâu, cổ cô bắt đầu ê mỏi. Nhìn thoáng qua điện thoại đã thấy tới giờ cơm tối, cô đang định xuống căn tin lót dạ một chút thì bảng thông báo bỗng bật lên một tin nhắn từ số lạ:

[Sao vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn WeChat?]

Nam Vãn Ngâm khẽ nhíu mày. WeChat của cô thường xuyên có người lạ thêm vào, cô đã quen với việc bỏ qua không đọc. Nhưng rất hiếm có người lại nhắn tin trực tiếp như thế.

Cô chuyển sang giao diện WeChat, lời mời kết bạn mới nhất là một tài khoản có ảnh đại diện là bóng lưng bên bờ biển, tên hiển thị chỉ vỏn vẹn một chữ cái: “Z”.

[Giả vờ không thấy à?]

Một tin nhắn nữa lại bật lên trên thanh thông báo:

[Nghe nói cô đang ôn thi vào biên chế?]

Ngón tay Nam Vãn Ngâm khựng lại giữa chừng. Ở trường, cô không có bạn bè. Việc ôn thi, ngoài mấy bạn cùng phòng thì chẳng ai biết.

Cô không cho rằng đối phương chỉ đơn thuần tò mò mà hỏi, đây là lời cảnh cáo hay uy hϊếp?

Tin nhắn cuối cùng hiện ra:

[Chấp nhận đi, ngoan một chút.]

Ngoan một chút?

Nam Vãn Ngâm ghét nhất là ba chữ này. Như đang ra lệnh cho thú cưng vậy.

Thế nhưng cô lại không có quyền phản kháng.

Cô nhấn chấp nhận. Trong khoảnh khắc nhìn thấy những bài đăng trong vòng bạn bè của đối phương, cô đã hiểu đây là Tông Hoài, bạn trai của Bùi Thấm Tuyết, chính là người cô vừa gặp dưới lầu sáng nay khi đưa túi.

Nam Vãn Ngâm không biết Tông Hoài lấy được số WeChat và số điện thoại của cô từ đâu. Chỉ biết, phiền phức sắp tới chắc chắn không ít. Bùi Thấm Tuyết liệu có biết chuyện này không?

Vừa chấp nhận kết bạn xong, Tông Hoài đã nhắn tới:

[Cần tôi tự giới thiệu không?]

Nam Vãn Ngâm gõ trả lời:

[Có chuyện gì không?]

[Làm bạn đi.]

Cô hỏi:

[Bùi Thấm Tuyết... Biết không?]

[Đương nhiên là giấu cô ấy rồi.]

Nam Vãn Ngâm chậm rãi nhắn lại:

[Làm vậy không ổn đâu.]

Trong căn phòng bao ồn ào náo nhiệt, Tông Hoài bật cười khinh miệt, liếc nhìn Bùi Thấm Tuyết đang chơi đùa tới quên trời đất với đám bạn, rồi thản nhiên đáp:

[Sợ gì chứ, tới hội sở Hồng Tinh, phòng 2130, tôi tới tìm cô.]

[Anh đang ở cùng cô ấy, còn gọi tôi tới, không sợ bị phát hiện à?]

[Không phải chuyện cô cần lo, đối phó được. Mau tới đi.]

Trong mắt Nam Vãn Ngâm dâng lên một tầng lạnh lẽo, đối phương không cho cô cơ hội từ chối, ngay sau đó còn gửi thêm một tin nữa:

[Đừng dây dưa nữa. Tôi sẽ không để cô chịu thiệt. Không tới thì tự mình cân nhắc.]

Nam Vãn Ngâm lập tức chụp màn hình toàn bộ đoạn đối thoại trên WeChat và tin nhắn, gửi thẳng cho Bùi Thấm Tuyết. Nội dung trước sau đã rất rõ ràng, không cần phải nói thêm gì. Cô kiên nhẫn chờ đợi phản hồi.

Trong lúc ấy, Tông Hoài lại nhắn tới hối thúc thêm lần nữa, thì cuối cùng Bùi Thấm Tuyết cũng trả lời. Trước tiên là một dấu hỏi chấm thể hiện sự tức giận, rồi lập tức gửi tiếp một đoạn ghi âm, giọng đầy lửa giận:

[Cậu tới đi! Tôi muốn xem rốt cuộc anh ta định ‘đối phó’ kiểu gì!]

Nam Vãn Ngâm cũng trả lời lại bằng ghi âm, giọng mang theo do dự và khó xử:

[Nhưng mà... Lời nói của Tông Hoài từ đầu đến cuối đều ám chỉ lấy chuyện thi biên chế ra uy hϊếp, tôi hơi sợ anh ta trả thù]

[Hừ! Anh ta là cái thứ gì chứ! Dám ăn trong bát còn nhìn trong nồi? Đúng là sống quá dễ chịu rồi. Cậu cứ tới đi, để xem anh ta có dám động vào cậu không!]

Có được sự đảm bảo từ Bùi Thấm Tuyết, cuối cùng Nam Vãn Ngâm cũng thực sự yên tâm. Tông Hoài sở dĩ dám lấn tới chẳng qua là thấy cô cố kỵ, biết cô không dám làm lớn chuyện. Nếu cứ trực tiếp đối đầu, người chịu thiệt chỉ có thể là cô.

Công khai mọi chuyện với Bùi Thấm Tuyết đúng là một canh bạc, nhưng may thay, tuy cô tiểu thư này có tính cách kiêu kỳ, song không phải kiểu não tình mù quáng không phân rõ đúng sai.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.