0 chữ
Chương 4
Chương 4
Bóng lưng cao lớn chắn phía trước kiên định vững vàng, khiến Nam Vãn Ngâm chợt nhớ đến chuyện từ rất lâu về trước, khi còn ở viện phúc lợi, Vũ Xuyên cũng từng đứng ra che chở cô như vậy một lần. Chỉ là kết cục chẳng mấy tốt đẹp, với tư cách là người được bảo vệ, khi hắn bị điều tra vì đánh người phụ trách phòng hậu cần, cô đã không đủ can đảm đứng ra làm chứng minh oan cho hắn.
Vì con đường tương lai và cuộc sống ổn định của bản thân, cô đã từng đâm sau lưng Vũ Xuyên, khiến hắn bị chèn ép, làm khó đủ điều trong quãng thời gian ở viện. Để trốn tránh cảm giác tội lỗi trong lòng, khoảng thời gian gần thi đại học, cô luôn né tránh hắn, nếu vô tình chạm mặt cũng vội vã lướt qua, không nói một lời.
Cho đến khi thi đỗ Đại học Bắc Kinh, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với viện phúc lợi, cô cũng hoàn toàn mất liên lạc với Vũ Xuyên. Đã từng có lúc cô thấy nhẹ nhõm vì điều đó, cho rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát, có thể bám rễ ở một thành phố xa lạ, nơi không ai biết đến quá khứ của cô, những người cô từng phụ bạc sẽ không còn ngày ngày dằn vặt tinh thần cô đến bờ vực suy sụp.
Cái nơi từng nuôi nấng cô hơn mười năm, vừa là cái nôi vừa là xiềng xích, từ nay về sau sẽ không thể trói buộc cô nữa. Mọi thứ đang tiến triển theo hướng tốt đẹp, Nam Vãn Ngâm tin rằng chỉ cần cô đủ cẩn thận, con đường đời phía trước nhất định sẽ bằng phẳng.
Nhưng lúc này, cô nhìn bóng lưng thẳng tắp của Vũ Xuyên, giữa trăm ngàn lời lăng mạ từ Tông Hoài, hắn vẫn không hề lay chuyển.
Hắn không còn là Vũ Xuyên trong ký ức nữa. Vũ Xuyên của trại trẻ mồ côi là một kẻ suốt ngày lăn lộn ngoài đường, hay đánh nhau gây sự, là học sinh trong mắt giáo viên luôn gây phiền toái, là thiếu niên cục cằn mà viện trưởng đau đầu không thôi, chỉ mong tống đi cho xong.
Trước khi xảy ra chuyện đâm sau lưng, Nam Vãn Ngâm cũng như bao người khác, đều cho rằng Vũ Xuyên ngỗ nghịch càn quấy, cả ngày không chịu học hành, sớm muộn gì cũng trở thành côn đồ thấp kém ngoài xã hội. Cô xấu hổ khi phải qua lại với hắn, nhưng vì thầy cô và viện trưởng nhờ vả nên đành gượng ép nhận trách nhiệm giám sát hắn, trong lòng vốn không vui nên cũng chẳng để tâm thật sự, học hay không chẳng liên quan gì đến cô, chỉ cần hắn đừng gây họa làm cô bị liên lụy là được.
Trong mắt cô, Vũ Xuyên xưa nay chưa từng là kiểu người biết nhẫn nhịn chịu đựng, ở trường chỉ cần bị khích vài câu là lập tức vung nắm đấm lao vào đánh người. Sau sự việc cô phản bội, dù định kiến có phần thay đổi, nhưng hình tượng kẻ dễ vung tay đánh người đã khắc sâu vào tâm trí cô từ lâu.
Thế nên giờ đây, người đang đứng chắn trước mặt cô, bị tát mà vẫn gượng cười làm lành, thật khó khiến cô liên hệ được với thiếu niên từng sắc sảo hung dữ như con nhím năm xưa trong ký ức.
Đặc biệt là sau khi bị cô phản bội, vậy mà hắn vẫn nguyện ý một lần nữa đứng ra che chở cho cô.
Nam Vãn Ngâm không thể hiểu nổi, Vũ Xuyên lẽ ra nên căm ghét cô đến tận xương tủy mới phải.
Tông Hoài vẫn đang lải nhải chửi bới không dứt, ánh mắt Nam Vãn Ngâm lạnh lùng quét sang: “Anh đủ rồi đấy!”
Thái độ rõ ràng thiên về bảo vệ khiến Tông Hoài nổi giận: “Ha, Nam Vãn Ngâm, một thằng bảo vệ mà đáng để cô lớn tiếng với tôi? Cô có tin không, chỉ cần một cuộc điện thoại là tôi có thể đuổi cổ hắn ta!”
Nam Vãn Ngâm còn chưa kịp phản bác, thì ngay sau tiếng giày cao gót “cộc cộc” tiến lại dồn dập, một chai rượu vang chưa khui “bốp” một tiếng đập thẳng lên đầu Tông Hoài. Rượu văng tung tóe, chất lỏng đỏ thẫm tràn xuống theo trán, chẳng rõ là rượu hay máu.
Tông Hoài bị đập đến choáng váng, quay đầu lại trong bộ dạng thảm hại, nhìn rõ thủ phạm gây ra chuyện này.
Bùi Thấm Tuyết tay cầm điện thoại, camera nhắm thẳng vào khuôn mặt bê bết rượu của hắn, tay còn lại dứt khoát vung một cái bạt tai, âm thanh vang dội, sắc gọn như dao cắt.
“Tông Hoài, anh được lắm, tôi còn đang chờ xem anh sẽ ‘giải thích’ thế nào, ai ngờ lại chạy đi tố cáo với anh trai tôi! Chuyện cũ rích mốc meo từ đời nào cũng lôi ra được, vừa thấy anh tôi gọi đến liền cuốn gói trốn sạch, phải không?”
Điện thoại vẫn đang livestream, Bùi Thấm Tuyết vốn là một tiểu minh tinh mạng có tiếng trong giới con nhà giàu, trong phòng phát sóng lúc này đã có hơn mười nghìn người đang xem. Tiêu đề buổi livestream thì đơn giản rõ ràng: [Tự tay vạch mặt tra nam].
Nam Vãn Ngâm lập tức kéo Vũ Xuyên tránh khỏi tầm máy quay, may mà toàn bộ ống kính đều nhắm thẳng vào mặt Tông Hoài, không làm cô lọt khung hình. Dù vậy, để chắc ăn, cô vẫn giữ khoảng cách cho an toàn hơn.
Tông Hoài chưa từng chịu nhục đến mức này. Nếu là người khác, hắn đã sớm đánh trả, nhưng người ra tay lại là Bùi Thấm Tuyết, cô ta nổi tiếng tính tình kiêu căng tùy hứng, chẳng bao giờ chịu thiệt, hơn nữa còn có một người anh trai cực kỳ khó dây vào.
Hắn cố nén giận, lên tiếng dỗ dành: “Tuyết Tuyết, em hiểu nhầm rồi đấy. Tắt livestream trước đã, anh giải thích cho em nghe.”
Bùi Thấm Tuyết lạnh giọng cười khẩy: “Anh bớt diễn đi! Trong phòng livestream này toàn bạn chung của chúng ta đang hóng chuyện đấy. Nếu anh không có gì mờ ám thì nói rõ ra trước mặt mọi người đi, làm gì phải sợ?”
“Không đáng để cho người ta xem trò hề này đâu. Lỡ chuyện ầm lên, cả anh cả em đều mất mặt. Ngoan, tắt livestream đi, anh nói riêng cho em.”
Bùi Thấm Tuyết lại cho thêm một bạt tai nữa, lực quá mạnh khiến cô ta đau tay, vừa xoa vừa lẩm bẩm hối hận, sớm biết vậy đã dẫn theo vệ sĩ.
“Nghe lời? Anh cũng xứng đòi tôi nghe lời à? Tông Hoài, đầu anh bị cửa kẹp hay sao vậy! Tôi vừa xinh vừa có tiền, anh được tôi để mắt tới mà không biết điều còn dám đi nɠɵạı ŧìиɧ? Tưởng tôi ngu chắc?”
Mắng cho hả giận rồi mà vẫn chưa nguôi, ánh mắt cô ta lia sang Nam Vãn Ngâm, liếc từ đầu tới chân đầy khinh miệt: “Đúng là đàn ông, đúng là thứ hèn hạ!”
Vì con đường tương lai và cuộc sống ổn định của bản thân, cô đã từng đâm sau lưng Vũ Xuyên, khiến hắn bị chèn ép, làm khó đủ điều trong quãng thời gian ở viện. Để trốn tránh cảm giác tội lỗi trong lòng, khoảng thời gian gần thi đại học, cô luôn né tránh hắn, nếu vô tình chạm mặt cũng vội vã lướt qua, không nói một lời.
Cho đến khi thi đỗ Đại học Bắc Kinh, hoàn toàn cắt đứt quan hệ với viện phúc lợi, cô cũng hoàn toàn mất liên lạc với Vũ Xuyên. Đã từng có lúc cô thấy nhẹ nhõm vì điều đó, cho rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát, có thể bám rễ ở một thành phố xa lạ, nơi không ai biết đến quá khứ của cô, những người cô từng phụ bạc sẽ không còn ngày ngày dằn vặt tinh thần cô đến bờ vực suy sụp.
Nhưng lúc này, cô nhìn bóng lưng thẳng tắp của Vũ Xuyên, giữa trăm ngàn lời lăng mạ từ Tông Hoài, hắn vẫn không hề lay chuyển.
Hắn không còn là Vũ Xuyên trong ký ức nữa. Vũ Xuyên của trại trẻ mồ côi là một kẻ suốt ngày lăn lộn ngoài đường, hay đánh nhau gây sự, là học sinh trong mắt giáo viên luôn gây phiền toái, là thiếu niên cục cằn mà viện trưởng đau đầu không thôi, chỉ mong tống đi cho xong.
Trước khi xảy ra chuyện đâm sau lưng, Nam Vãn Ngâm cũng như bao người khác, đều cho rằng Vũ Xuyên ngỗ nghịch càn quấy, cả ngày không chịu học hành, sớm muộn gì cũng trở thành côn đồ thấp kém ngoài xã hội. Cô xấu hổ khi phải qua lại với hắn, nhưng vì thầy cô và viện trưởng nhờ vả nên đành gượng ép nhận trách nhiệm giám sát hắn, trong lòng vốn không vui nên cũng chẳng để tâm thật sự, học hay không chẳng liên quan gì đến cô, chỉ cần hắn đừng gây họa làm cô bị liên lụy là được.
Thế nên giờ đây, người đang đứng chắn trước mặt cô, bị tát mà vẫn gượng cười làm lành, thật khó khiến cô liên hệ được với thiếu niên từng sắc sảo hung dữ như con nhím năm xưa trong ký ức.
Đặc biệt là sau khi bị cô phản bội, vậy mà hắn vẫn nguyện ý một lần nữa đứng ra che chở cho cô.
Nam Vãn Ngâm không thể hiểu nổi, Vũ Xuyên lẽ ra nên căm ghét cô đến tận xương tủy mới phải.
Tông Hoài vẫn đang lải nhải chửi bới không dứt, ánh mắt Nam Vãn Ngâm lạnh lùng quét sang: “Anh đủ rồi đấy!”
Nam Vãn Ngâm còn chưa kịp phản bác, thì ngay sau tiếng giày cao gót “cộc cộc” tiến lại dồn dập, một chai rượu vang chưa khui “bốp” một tiếng đập thẳng lên đầu Tông Hoài. Rượu văng tung tóe, chất lỏng đỏ thẫm tràn xuống theo trán, chẳng rõ là rượu hay máu.
Tông Hoài bị đập đến choáng váng, quay đầu lại trong bộ dạng thảm hại, nhìn rõ thủ phạm gây ra chuyện này.
Bùi Thấm Tuyết tay cầm điện thoại, camera nhắm thẳng vào khuôn mặt bê bết rượu của hắn, tay còn lại dứt khoát vung một cái bạt tai, âm thanh vang dội, sắc gọn như dao cắt.
“Tông Hoài, anh được lắm, tôi còn đang chờ xem anh sẽ ‘giải thích’ thế nào, ai ngờ lại chạy đi tố cáo với anh trai tôi! Chuyện cũ rích mốc meo từ đời nào cũng lôi ra được, vừa thấy anh tôi gọi đến liền cuốn gói trốn sạch, phải không?”
Điện thoại vẫn đang livestream, Bùi Thấm Tuyết vốn là một tiểu minh tinh mạng có tiếng trong giới con nhà giàu, trong phòng phát sóng lúc này đã có hơn mười nghìn người đang xem. Tiêu đề buổi livestream thì đơn giản rõ ràng: [Tự tay vạch mặt tra nam].
Nam Vãn Ngâm lập tức kéo Vũ Xuyên tránh khỏi tầm máy quay, may mà toàn bộ ống kính đều nhắm thẳng vào mặt Tông Hoài, không làm cô lọt khung hình. Dù vậy, để chắc ăn, cô vẫn giữ khoảng cách cho an toàn hơn.
Tông Hoài chưa từng chịu nhục đến mức này. Nếu là người khác, hắn đã sớm đánh trả, nhưng người ra tay lại là Bùi Thấm Tuyết, cô ta nổi tiếng tính tình kiêu căng tùy hứng, chẳng bao giờ chịu thiệt, hơn nữa còn có một người anh trai cực kỳ khó dây vào.
Hắn cố nén giận, lên tiếng dỗ dành: “Tuyết Tuyết, em hiểu nhầm rồi đấy. Tắt livestream trước đã, anh giải thích cho em nghe.”
Bùi Thấm Tuyết lạnh giọng cười khẩy: “Anh bớt diễn đi! Trong phòng livestream này toàn bạn chung của chúng ta đang hóng chuyện đấy. Nếu anh không có gì mờ ám thì nói rõ ra trước mặt mọi người đi, làm gì phải sợ?”
“Không đáng để cho người ta xem trò hề này đâu. Lỡ chuyện ầm lên, cả anh cả em đều mất mặt. Ngoan, tắt livestream đi, anh nói riêng cho em.”
Bùi Thấm Tuyết lại cho thêm một bạt tai nữa, lực quá mạnh khiến cô ta đau tay, vừa xoa vừa lẩm bẩm hối hận, sớm biết vậy đã dẫn theo vệ sĩ.
“Nghe lời? Anh cũng xứng đòi tôi nghe lời à? Tông Hoài, đầu anh bị cửa kẹp hay sao vậy! Tôi vừa xinh vừa có tiền, anh được tôi để mắt tới mà không biết điều còn dám đi nɠɵạı ŧìиɧ? Tưởng tôi ngu chắc?”
Mắng cho hả giận rồi mà vẫn chưa nguôi, ánh mắt cô ta lia sang Nam Vãn Ngâm, liếc từ đầu tới chân đầy khinh miệt: “Đúng là đàn ông, đúng là thứ hèn hạ!”
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
