0 chữ
Chương 27
Chương 27
Đầu bếp đặt món ăn vừa hoàn thành vào đĩa, Văn Duyệt đã chẳng còn tâm trạng ăn uống, cô ấy bước đến chỗ cửa sổ nơi Trần Dự Lăng vừa đứng, ngón tay vẽ nhè nhẹ lên miệng ly hắn để lại trên bệ cửa, ánh mắt dán chặt xuống bên dưới.
Lúc này khách còn đang dùng bữa không nhiều, vài bàn lác đác, góc nhìn từ đây bị hạn chế, chỉ có thể trông rõ được một bàn.
Một nam một nữ, trông giống cặp đôi. Người đàn ông nghiêm nghị không nói nhiều, cô gái thì khá ưa nhìn, chỉ là cách ăn mặc quá đỗi bình thường, nhìn thế nào cũng không giống kiểu người mà Trần Dự Lăng sẽ để mắt tới.
Văn Duyệt kiên nhẫn chờ đợi, trong tầm mắt cô ấy, Trần Dự Lăng chậm rãi bước ngang qua đại sảnh, ánh nhìn vẫn luôn dõi theo một hướng. Khi đi ngang qua sau lưng bàn ăn kia, đúng lúc người phụ nữ đang gắp những miếng thịt bò chiên bỏ vào đĩa của người đàn ông.
Là một trong những nghệ sĩ đầu tiên ký hợp đồng với Tinh Diệu, Văn Duyệt cực kỳ nhạy bén trong việc quan sát những biến hóa sắc mặt của Trần Dự Lăng, lập tức nhận ra hắn vì hành động đó của người phụ nữ mà hơi cau mày. Biểu cảm ấy chỉ thoáng qua chốc lát, sau đó hắn không hề dừng lại, thẳng thừng rời đi.
Cặp đôi đang dùng bữa hoàn toàn không hay biết, Văn Duyệt nhìn chằm chằm về hướng bóng lưng Trần Dự Lăng biến mất, cất lời hỏi Triệu Hàm: “Đã điều tra rõ tối qua anh ấy về Vân Hồ Sơn Trang cùng ai chưa?”
“Một người mới, hôm qua vừa vào làm, vừa khéo công ty lúc đó không có ai phù hợp nên mới để cô ấy thay thế.”
“Là nghệ sĩ mới ký hợp đồng?”
Triệu Hàm lắc đầu: “Là trợ lý của chị Trần, sinh viên Đại học Bắc Kinh, còn chưa tốt nghiệp.”
Văn Duyệt im lặng.
Thấy sắc mặt cô ấy trầm xuống, Triệu Hàm cẩn trọng lựa lời khuyên nhủ: “Người ngoài thì không nói, nhưng trong nội bộ ai cũng biết rõ tính Tổng giám đốc Trần, ghét nhất là người bên cạnh nảy sinh những ý nghĩ không nên có. Duyệt Duyệt, chị nhất định phải giữ cho đầu óc tỉnh táo.”
Giữa chân mày Văn Duyệt hiện lên vẻ sắc lạnh: “Tôi cũng muốn ngoan ngoãn làm một nhân viên tốt, nhưng cứ nằm yên chờ chết thì cả hai chúng ta sẽ mãi mãi phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Trong giới giải trí, em rõ hơn tôi, nghệ sĩ không nổi tiếng lại không có tài nguyên sẽ có kết cục thế nào.”
Triệu Hàm nhất thời không biết nên nói gì, cúi đầu không dám nhìn cô ấy nữa.
Im lặng một lát, Văn Duyệt rút khăn giấy trong túi ra lau loạn trên mặt Triệu Hàm, như dự đoán lại ướt sũng một mảnh.
Triệu Hàm vốn chỉ đang âm thầm rơi nước mắt, bị cô ấy lau như vậy lại càng không nhịn được, nghẹn ngào xin lỗi: “Xin lỗi, là em vô dụng, mãi không thể cho chị một tương lai tốt hơn.”
Văn Duyệt trừng mắt nhìn Triệu Hàm: “Chính vì em cứ thích khóc nên chúng ta mới hay bị người ta bắt nạt, nín đi! Mai họp thường kỳ đừng lại để người ta hù cho hai câu là câm như hến.”
Triệu Hàm lập tức cam đoan: “Chị yên tâm, em tuyệt đối không để Bao Lỗi và đám người dưới trướng anh ta tiếp tục chèn ép chị nữa. Ngày mai chị Trần cũng sẽ có mặt, nếu không được thì để chị ấy phân xử. Đều là nghệ sĩ công ty ký hợp đồng, dựa vào đâu mà bọn họ cứ mãi vênh váo, suốt ngày gây chuyện, để mặc fan tung tin đồn bôi nhọ người khác.”
Văn Duyệt thở dài: “Cũng không cần làm căng như vậy, đợi khi nào tôi thực sự có đủ bản lĩnh thì sẽ không để bọn họ lên mặt nữa.”
“Vâng!” Triệu Hàm nắm chặt tay gật đầu.
Dưới lầu, Nam Vãn Ngâm và Vũ Xuyên cúi đầu ăn mỗi người một nửa bữa, nhân lúc đầu bếp đang rang cơm, cô nói với Vũ Xuyên: “Mấy hôm nay anh để ý giúp em xem khi nào Bùi Trạch Châu đến Hội sở Hồng Tinh, có tin gì thì báo em ngay.”
Theo lý thì giờ phút này Bùi Trạch Châu cũng nên có kết quả điều tra rồi, vậy mà mấy ngày trôi qua vẫn không có một chút động tĩnh. Cô không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, nếu không có tiến triển gì, sớm muộn gì ở công ty cũng sẽ bị lộ, đến lúc đó mới thực sự rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
May mà lúc trước đã để Vũ Xuyên tiếp tục ở lại hội sở, Hồng Tinh là nơi tụ họp của đủ loại người quyền thế, để người quen ở lại mới dễ tùy cơ ứng biến, Bùi Trạch Châu chưa có động tĩnh thì không ngại cô chủ động tạo cơ hội.
Vũ Xuyên dừng đũa lại: “Em muốn làm gì?”
Thực ra hắn hiểu rất rõ, hai người họ đã nói rõ ràng ngay từ đầu, chỉ là con đường như thế đối với một cô gái mà nói thực sự quá khắc nghiệt, nếu còn chút hy vọng nào khác, hắn cũng không muốn để cô mạo hiểm như vậy.
Nam Vãn Ngâm chỉ vào chính mình, “Anh nghĩ xem, em thay đổi như vậy là vì điều gì? Không đến gần anh ta, không tạo được mối liên hệ, thì sao giành được sự chú ý?”
“Những người như bọn họ đều bạc tình vô nghĩa, em từng nghĩ đến chuyện sau này sẽ ra sao chưa?”
Nam Vãn Ngâm khẽ cười, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, sắc thái trong ánh mắt cô cũng nghiêm chỉnh hơn đôi chút: “Em không trông mong tình cảm gì từ anh ta, em chỉ muốn sau này chúng ta có thể sống những ngày tháng tốt hơn thôi. Không phải ai cũng có được cơ hội như thế này.”
“Vũ Xuyên.” Trong mắt cô hiện lên sự bướng bỉnh và kiên cường: “Em không muốn sống như trước nữa. Nếu bắt buộc phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, thì sau này em chỉ chấp nhận nhìn sắc mặt của một người mà thôi.”
Vũ Xuyên cảm thấy l*иg ngực đau nhói, không thể thuyết phục cô thêm câu nào. Hân hiểu cô muốn gì, càng hiểu rõ bản thân không thể cho cô được, vậy nên tự nhiên cũng không còn tư cách để xen vào quyết định của cô.
Những chuyện đã trải qua suốt thời gian qua không ngừng nhắc nhở hắn: phải có tiền, phải mạnh mẽ, phải biết mưu cầu và khôn khéo bằng mọi giá. Hắn càng mạnh, thì mới càng có thể cho cô nhiều tự do hơn.
Vũ Xuyên âm thầm hạ quyết tâm trong lòng: cuộc sống của cô sẽ ngày càng tốt hơn, đến một ngày nào đó, hắn muốn cô không cần phải nhìn sắc mặt ai cả, chỉ làm Nam Vãn Ngâm sống đúng với lòng mình.
Lúc này khách còn đang dùng bữa không nhiều, vài bàn lác đác, góc nhìn từ đây bị hạn chế, chỉ có thể trông rõ được một bàn.
Một nam một nữ, trông giống cặp đôi. Người đàn ông nghiêm nghị không nói nhiều, cô gái thì khá ưa nhìn, chỉ là cách ăn mặc quá đỗi bình thường, nhìn thế nào cũng không giống kiểu người mà Trần Dự Lăng sẽ để mắt tới.
Văn Duyệt kiên nhẫn chờ đợi, trong tầm mắt cô ấy, Trần Dự Lăng chậm rãi bước ngang qua đại sảnh, ánh nhìn vẫn luôn dõi theo một hướng. Khi đi ngang qua sau lưng bàn ăn kia, đúng lúc người phụ nữ đang gắp những miếng thịt bò chiên bỏ vào đĩa của người đàn ông.
Cặp đôi đang dùng bữa hoàn toàn không hay biết, Văn Duyệt nhìn chằm chằm về hướng bóng lưng Trần Dự Lăng biến mất, cất lời hỏi Triệu Hàm: “Đã điều tra rõ tối qua anh ấy về Vân Hồ Sơn Trang cùng ai chưa?”
“Một người mới, hôm qua vừa vào làm, vừa khéo công ty lúc đó không có ai phù hợp nên mới để cô ấy thay thế.”
“Là nghệ sĩ mới ký hợp đồng?”
Triệu Hàm lắc đầu: “Là trợ lý của chị Trần, sinh viên Đại học Bắc Kinh, còn chưa tốt nghiệp.”
Thấy sắc mặt cô ấy trầm xuống, Triệu Hàm cẩn trọng lựa lời khuyên nhủ: “Người ngoài thì không nói, nhưng trong nội bộ ai cũng biết rõ tính Tổng giám đốc Trần, ghét nhất là người bên cạnh nảy sinh những ý nghĩ không nên có. Duyệt Duyệt, chị nhất định phải giữ cho đầu óc tỉnh táo.”
Giữa chân mày Văn Duyệt hiện lên vẻ sắc lạnh: “Tôi cũng muốn ngoan ngoãn làm một nhân viên tốt, nhưng cứ nằm yên chờ chết thì cả hai chúng ta sẽ mãi mãi phải nhìn sắc mặt người khác mà sống. Trong giới giải trí, em rõ hơn tôi, nghệ sĩ không nổi tiếng lại không có tài nguyên sẽ có kết cục thế nào.”
Triệu Hàm nhất thời không biết nên nói gì, cúi đầu không dám nhìn cô ấy nữa.
Im lặng một lát, Văn Duyệt rút khăn giấy trong túi ra lau loạn trên mặt Triệu Hàm, như dự đoán lại ướt sũng một mảnh.
Văn Duyệt trừng mắt nhìn Triệu Hàm: “Chính vì em cứ thích khóc nên chúng ta mới hay bị người ta bắt nạt, nín đi! Mai họp thường kỳ đừng lại để người ta hù cho hai câu là câm như hến.”
Triệu Hàm lập tức cam đoan: “Chị yên tâm, em tuyệt đối không để Bao Lỗi và đám người dưới trướng anh ta tiếp tục chèn ép chị nữa. Ngày mai chị Trần cũng sẽ có mặt, nếu không được thì để chị ấy phân xử. Đều là nghệ sĩ công ty ký hợp đồng, dựa vào đâu mà bọn họ cứ mãi vênh váo, suốt ngày gây chuyện, để mặc fan tung tin đồn bôi nhọ người khác.”
Văn Duyệt thở dài: “Cũng không cần làm căng như vậy, đợi khi nào tôi thực sự có đủ bản lĩnh thì sẽ không để bọn họ lên mặt nữa.”
“Vâng!” Triệu Hàm nắm chặt tay gật đầu.
Dưới lầu, Nam Vãn Ngâm và Vũ Xuyên cúi đầu ăn mỗi người một nửa bữa, nhân lúc đầu bếp đang rang cơm, cô nói với Vũ Xuyên: “Mấy hôm nay anh để ý giúp em xem khi nào Bùi Trạch Châu đến Hội sở Hồng Tinh, có tin gì thì báo em ngay.”
Theo lý thì giờ phút này Bùi Trạch Châu cũng nên có kết quả điều tra rồi, vậy mà mấy ngày trôi qua vẫn không có một chút động tĩnh. Cô không đủ kiên nhẫn để chờ đợi, nếu không có tiến triển gì, sớm muộn gì ở công ty cũng sẽ bị lộ, đến lúc đó mới thực sự rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
May mà lúc trước đã để Vũ Xuyên tiếp tục ở lại hội sở, Hồng Tinh là nơi tụ họp của đủ loại người quyền thế, để người quen ở lại mới dễ tùy cơ ứng biến, Bùi Trạch Châu chưa có động tĩnh thì không ngại cô chủ động tạo cơ hội.
Vũ Xuyên dừng đũa lại: “Em muốn làm gì?”
Thực ra hắn hiểu rất rõ, hai người họ đã nói rõ ràng ngay từ đầu, chỉ là con đường như thế đối với một cô gái mà nói thực sự quá khắc nghiệt, nếu còn chút hy vọng nào khác, hắn cũng không muốn để cô mạo hiểm như vậy.
Nam Vãn Ngâm chỉ vào chính mình, “Anh nghĩ xem, em thay đổi như vậy là vì điều gì? Không đến gần anh ta, không tạo được mối liên hệ, thì sao giành được sự chú ý?”
“Những người như bọn họ đều bạc tình vô nghĩa, em từng nghĩ đến chuyện sau này sẽ ra sao chưa?”
Nam Vãn Ngâm khẽ cười, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, sắc thái trong ánh mắt cô cũng nghiêm chỉnh hơn đôi chút: “Em không trông mong tình cảm gì từ anh ta, em chỉ muốn sau này chúng ta có thể sống những ngày tháng tốt hơn thôi. Không phải ai cũng có được cơ hội như thế này.”
“Vũ Xuyên.” Trong mắt cô hiện lên sự bướng bỉnh và kiên cường: “Em không muốn sống như trước nữa. Nếu bắt buộc phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, thì sau này em chỉ chấp nhận nhìn sắc mặt của một người mà thôi.”
Vũ Xuyên cảm thấy l*иg ngực đau nhói, không thể thuyết phục cô thêm câu nào. Hân hiểu cô muốn gì, càng hiểu rõ bản thân không thể cho cô được, vậy nên tự nhiên cũng không còn tư cách để xen vào quyết định của cô.
Những chuyện đã trải qua suốt thời gian qua không ngừng nhắc nhở hắn: phải có tiền, phải mạnh mẽ, phải biết mưu cầu và khôn khéo bằng mọi giá. Hắn càng mạnh, thì mới càng có thể cho cô nhiều tự do hơn.
Vũ Xuyên âm thầm hạ quyết tâm trong lòng: cuộc sống của cô sẽ ngày càng tốt hơn, đến một ngày nào đó, hắn muốn cô không cần phải nhìn sắc mặt ai cả, chỉ làm Nam Vãn Ngâm sống đúng với lòng mình.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
